Chúa Nhật III Phục Sinh
Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. (Lc 24, 13-35).
Con người chúng ta sống trên trần gian thường để cho những phù phiếm che con mắt đức tin của chúng ta và để Thiên Chúa bên lề cuộc đời của chúng ta. Nhưng có phải Thiên Chúa, Người vẫn luôn hiện diện và luôn bên cạnh chúng ta, như hai ông trên đường đi Emmaus có Chúa Giêsu đi cùng. Chẳng những thế mà Ngài còn giải thích Kinh Thánh cho hai ông nghe, để qua đó Chúa củng cố thêm đức tin cho hai ông, là sự việc phải được như thế; Con Người phải chịu chết và Phục Sinh để Cứu Chuộc cho toàn thể nhân loại. Chứng minh cho nhân loại hiểu rằng chỉ có Người mới thật là Thiên Chúa tối cao và toàn năng muôn thuở muôn đời. Phận làm người chúng ta phải tin làm vậy! Vì có gì mà nhân loại không thể không hiểu nổi chứ!? Có gì mà Thiên Chúa của muôn tạo vật Người không làm được chứ? Trí óc non nớt và dại khờ của chúng ta làm sao hiểu thấu được tất cả những việc Thiên Chúa làm? Càng thắc mắc thì trí tuệ hạn hẹp của chúng ta chẳng chứng minh thêm được điều chi. Nên việc thích đáng nhất và là tối cần nhất, là chúng ta đừng nên cứng lòng, một phải tin những sự nhiệm mầu mà Thiên Chúa đã chứng minh cho chúng ta thấy. Là Người đã Phục Sinh, đã hiện ra cho các tông đồ được thấy, và một vài người được Chúa cho thấy; bấy nhiêu cũng đủ để làm cho tất cả chúng ta phải Tin.
Có tùy những sự việc và tùy người mà Chúa đặc biệt muốn mạc khải cho để làm chứng cho Chúa, hoặc đắc lực giúp Chúa qua những gì mà Chúa muốn họ làm. Để làm tăng thêm niềm tin bằng nhiều cách. Cho họ có tài hùng biện. Có thể ở nhiều nơi một lúc. Giải được những giấc mộng lạ. Chữa người bệnh được lành. Nói tiếng lạ, và v.v.v….. Được như thế và những người được Chúa tuyển chọn, là những người ít nhất có cuộc sống đạo hạnh, biết kính sợ Thiên Chúa, và yêu tha nhân. Hay những người như Thánh Phaolo trở lại, Thánh Phanxico thành Asassi, và những người tội lỗi mà biết ăn năn hối cải, được Chúa tuyển chọn để trở thành những dụng cụ đắc lực của Chúa. Nhưng có phải tất cả những người được Chúa tuyển chọn, họ là những con người rất tầm thường như chúng ta đây hay không? Như Chúa tuyển chọn 12 tông đồ của Chúa là thành phần ngu dốt, thất học, một chữ cắn đôi cũng không biết, và kiếm sống bằng nghề đánh cá. Việc Chúa làm thì con người tầm thường thấp kém như chúng ta làm sao hiểu nổi? Tôi thiết nghĩ cũng dễ hiểu vì sao Chúa luôn chọn những con người nghèo khổ và ngu dốt làm việc cho Chúa, mà không chọn những con người có tài cao học rộng? Vì thường những con người cao ngạo này khi họ làm được việc gì thì họ chứng minh rằng chính tài năng hạn hẹp của riêng họ đã làm, mà Chúa chẳng có công cán gì trong công việc hay thành quả của những việc họ làm. Những người học cao hiểu rộng, thường hay tìm những lý lẽ và chứng minh cụ thể thì mới làm cho họ tin được. Họ thích lý luận và thích được nổi nang. Như thế làm sao Chúa có thể chứng minh những ai được Chúa tuyển chọn để làm nên những điều quá khả năng của người đó, mà chỉ có Chúa đã ban tặng riêng cho họ được?.
Những người được Ơn Chúa, cuộc sống của họ cũng gặp rất nhiều những thử thách; thử thách thường là kiêu ngạo nếu họ không sống kết hiệp chặt chẽ và dành nhiều thời giờ cầu nguyện. Vì kiêu ngạo nên đã lơ là việc phụng thờ Thiên Chúa và tin rằng mình đã được Chúa thương nên không cần trau dồi nhân đức của mình hằng ngày. Cũng giống y như 99 con chiên sống trong đàn được Chúa yêu thương nhưng ỷ lại, chọn sống một cuộc sống cách thao túng mà không cần hối cải. Ai lại không bị cám dỗ? Nhưng cái cám dỗ Kiêu Ngạo luôn là cái tội làm nên mọi sự việc chống lại hay đi ngược lại với những Điều Răn của Thiên Chúa. Và có phải Luciphe bị đày xuống hỏa ngục muôn đời vì cái tội tày trời này?.
Cho nên sự khôn ngoan nhất của chúng ta là luôn phải giữ được lòng xác tín của chúng ta vào Thiên Chúa. Phó thác cuộc đời của chúng ta vào bàn tay quan phòng của Người. Vì chỉ có Người là Thiên Chúa của mọi tạo vật trên toàn cõi địa cầu. Không có bàn tay của Người thì mọi sự vật sẽ bị nổ tung lên mà chết. Không có Lòng Thương Xót của Người thì con người sẽ không ai lên được Nước Chúa, vì chẳng ai trong chúng ta là xứng đáng cả!. Nên chúng ta mới có Luyện Ngục, một Nơi chờ đợi để chúng ta được thanh tẩy. Ai trong chúng ta cũng được Người thương yêu bằng nhau và luôn muốn chúng ta có sự sống đời sau tốt lành, hưởng nhan Thánh Chúa, và sống hạnh phúc bên cạnh Ba Ngôi Thiên Chúa. Nhưng sớm hay muộn là do tự chúng ta phải biết chuẩn bị. Người khôn ngoan là con người phải biết sắp xếp, chuẩn bị những gì cần phải mang theo, Nơi chúng ta sẽ đến. Nếu chúng ta hiện nay đang sống một cách thờ ơ, lãnh đạm, phung phí ở đời này, mà không cần chuẩn bị, thì Nơi trước khi chúng ta đến là Luyện Ngục, sẽ còn gặp khổ gấp trăm lần trên trần gian này!.
Lậy Chúa Giêsu Phục Sinh! Xin mở mắt đức tin của chúng con bằng những Lời Kinh Thánh của Chúa. Xin cho lòng chúng con được mở ra để đón nhận Lời của Chúa. Để hạt giống Lời Chúa không bị rơi vãi trên vệ đường, hoặc trên đá sỏi, mà được êm ái nằm trên đất tốt. Để hạt sẽ trổ mầm nên cây tốt tươi và cho sai trái. Hạt được 20, 50, và 100. Như Chúa nói nhìn trái thì biết cây nhưng đâu phải chúng con cây nào cũng có trái đâu thưa Chúa!. Xin Chúa ban Thánh Thần Chúa ngự trên chúng con để Người cũng sẽ tỉa lá, bắt sâu, tưới gội chúng con nên cây tươi tốt, mang những trái tốt lành dâng lên cho Chúa. Amen.
Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. (Lc 24, 13-35).
Con người chúng ta sống trên trần gian thường để cho những phù phiếm che con mắt đức tin của chúng ta và để Thiên Chúa bên lề cuộc đời của chúng ta. Nhưng có phải Thiên Chúa, Người vẫn luôn hiện diện và luôn bên cạnh chúng ta, như hai ông trên đường đi Emmaus có Chúa Giêsu đi cùng. Chẳng những thế mà Ngài còn giải thích Kinh Thánh cho hai ông nghe, để qua đó Chúa củng cố thêm đức tin cho hai ông, là sự việc phải được như thế; Con Người phải chịu chết và Phục Sinh để Cứu Chuộc cho toàn thể nhân loại. Chứng minh cho nhân loại hiểu rằng chỉ có Người mới thật là Thiên Chúa tối cao và toàn năng muôn thuở muôn đời. Phận làm người chúng ta phải tin làm vậy! Vì có gì mà nhân loại không thể không hiểu nổi chứ!? Có gì mà Thiên Chúa của muôn tạo vật Người không làm được chứ? Trí óc non nớt và dại khờ của chúng ta làm sao hiểu thấu được tất cả những việc Thiên Chúa làm? Càng thắc mắc thì trí tuệ hạn hẹp của chúng ta chẳng chứng minh thêm được điều chi. Nên việc thích đáng nhất và là tối cần nhất, là chúng ta đừng nên cứng lòng, một phải tin những sự nhiệm mầu mà Thiên Chúa đã chứng minh cho chúng ta thấy. Là Người đã Phục Sinh, đã hiện ra cho các tông đồ được thấy, và một vài người được Chúa cho thấy; bấy nhiêu cũng đủ để làm cho tất cả chúng ta phải Tin.
Có tùy những sự việc và tùy người mà Chúa đặc biệt muốn mạc khải cho để làm chứng cho Chúa, hoặc đắc lực giúp Chúa qua những gì mà Chúa muốn họ làm. Để làm tăng thêm niềm tin bằng nhiều cách. Cho họ có tài hùng biện. Có thể ở nhiều nơi một lúc. Giải được những giấc mộng lạ. Chữa người bệnh được lành. Nói tiếng lạ, và v.v.v….. Được như thế và những người được Chúa tuyển chọn, là những người ít nhất có cuộc sống đạo hạnh, biết kính sợ Thiên Chúa, và yêu tha nhân. Hay những người như Thánh Phaolo trở lại, Thánh Phanxico thành Asassi, và những người tội lỗi mà biết ăn năn hối cải, được Chúa tuyển chọn để trở thành những dụng cụ đắc lực của Chúa. Nhưng có phải tất cả những người được Chúa tuyển chọn, họ là những con người rất tầm thường như chúng ta đây hay không? Như Chúa tuyển chọn 12 tông đồ của Chúa là thành phần ngu dốt, thất học, một chữ cắn đôi cũng không biết, và kiếm sống bằng nghề đánh cá. Việc Chúa làm thì con người tầm thường thấp kém như chúng ta làm sao hiểu nổi? Tôi thiết nghĩ cũng dễ hiểu vì sao Chúa luôn chọn những con người nghèo khổ và ngu dốt làm việc cho Chúa, mà không chọn những con người có tài cao học rộng? Vì thường những con người cao ngạo này khi họ làm được việc gì thì họ chứng minh rằng chính tài năng hạn hẹp của riêng họ đã làm, mà Chúa chẳng có công cán gì trong công việc hay thành quả của những việc họ làm. Những người học cao hiểu rộng, thường hay tìm những lý lẽ và chứng minh cụ thể thì mới làm cho họ tin được. Họ thích lý luận và thích được nổi nang. Như thế làm sao Chúa có thể chứng minh những ai được Chúa tuyển chọn để làm nên những điều quá khả năng của người đó, mà chỉ có Chúa đã ban tặng riêng cho họ được?.
Những người được Ơn Chúa, cuộc sống của họ cũng gặp rất nhiều những thử thách; thử thách thường là kiêu ngạo nếu họ không sống kết hiệp chặt chẽ và dành nhiều thời giờ cầu nguyện. Vì kiêu ngạo nên đã lơ là việc phụng thờ Thiên Chúa và tin rằng mình đã được Chúa thương nên không cần trau dồi nhân đức của mình hằng ngày. Cũng giống y như 99 con chiên sống trong đàn được Chúa yêu thương nhưng ỷ lại, chọn sống một cuộc sống cách thao túng mà không cần hối cải. Ai lại không bị cám dỗ? Nhưng cái cám dỗ Kiêu Ngạo luôn là cái tội làm nên mọi sự việc chống lại hay đi ngược lại với những Điều Răn của Thiên Chúa. Và có phải Luciphe bị đày xuống hỏa ngục muôn đời vì cái tội tày trời này?.
Cho nên sự khôn ngoan nhất của chúng ta là luôn phải giữ được lòng xác tín của chúng ta vào Thiên Chúa. Phó thác cuộc đời của chúng ta vào bàn tay quan phòng của Người. Vì chỉ có Người là Thiên Chúa của mọi tạo vật trên toàn cõi địa cầu. Không có bàn tay của Người thì mọi sự vật sẽ bị nổ tung lên mà chết. Không có Lòng Thương Xót của Người thì con người sẽ không ai lên được Nước Chúa, vì chẳng ai trong chúng ta là xứng đáng cả!. Nên chúng ta mới có Luyện Ngục, một Nơi chờ đợi để chúng ta được thanh tẩy. Ai trong chúng ta cũng được Người thương yêu bằng nhau và luôn muốn chúng ta có sự sống đời sau tốt lành, hưởng nhan Thánh Chúa, và sống hạnh phúc bên cạnh Ba Ngôi Thiên Chúa. Nhưng sớm hay muộn là do tự chúng ta phải biết chuẩn bị. Người khôn ngoan là con người phải biết sắp xếp, chuẩn bị những gì cần phải mang theo, Nơi chúng ta sẽ đến. Nếu chúng ta hiện nay đang sống một cách thờ ơ, lãnh đạm, phung phí ở đời này, mà không cần chuẩn bị, thì Nơi trước khi chúng ta đến là Luyện Ngục, sẽ còn gặp khổ gấp trăm lần trên trần gian này!.
Lậy Chúa Giêsu Phục Sinh! Xin mở mắt đức tin của chúng con bằng những Lời Kinh Thánh của Chúa. Xin cho lòng chúng con được mở ra để đón nhận Lời của Chúa. Để hạt giống Lời Chúa không bị rơi vãi trên vệ đường, hoặc trên đá sỏi, mà được êm ái nằm trên đất tốt. Để hạt sẽ trổ mầm nên cây tốt tươi và cho sai trái. Hạt được 20, 50, và 100. Như Chúa nói nhìn trái thì biết cây nhưng đâu phải chúng con cây nào cũng có trái đâu thưa Chúa!. Xin Chúa ban Thánh Thần Chúa ngự trên chúng con để Người cũng sẽ tỉa lá, bắt sâu, tưới gội chúng con nên cây tươi tốt, mang những trái tốt lành dâng lên cho Chúa. Amen.