Chúa Nhật III PS: Sinh hoạt của dân mới

(NBài đọc 1: Cv 5, 27b-32. 40b-41; Bài đọc 2: Kh 5, 11-14; Tin Mừng: Ga 21, 1-19)

Sau khi Phục Sinh, mặc dù Đức Giêsu đã hiện ra nhiều lần để chứng tỏ sự sống lại của mình, nhưng các tông đồ vẫn chưa vững niềm tin. Các ông tưởng như mọi sự đã chấm dứt với cái chết của Thầy mình. Thế là họ trở về với nghề cũ, nghề đánh bắt cá. Các ông không còn nhớ tới lời mời gọi của Đức Giêsu thuở ban đầu: “Ta sẽ cho các người nên ngư phủ bắt người.” (Mt 4, 19). Như thế, kế hoạch của Thiên Chúa nơi Đức Kitô xem như đã thất bại. Thế nhưng, với mẻ cá lạ hôm nay, Đấng Phục Sinh đã một lần nữa nhắc các tông đồ về nhiệm vụ: đánh bắt người về cho Thiên Chúa.

Tuy nhiên để chu toàn được nhiệm vụ này, trước hết, các ông phải là những người luôn lắng nghe và sống lời Chúa, để rồi nhờ sức mạnh của lời Chúa nâng đỡ, các ông đủ can đảm lên đường dẫn đưa mọi người về với Đấng Phục Sinh. Để thấy rõ hơn vấn đề này, chúng ta cùng quay trở lại với các bài đọc trong phần phụng vụ lời Chúa hôm nay.

1. Hành động theo lời Chúa:

Câu chuyện mà chúng ta vừa nghe thánh Gioan thuật lại trong bài Tin mừng, xảy ra vào một buổi chiều tối tại bờ biển Tibêria. Lúc đó, các môn đệ gồm có: Simon-Phêrô, Tôma, Nathanael, Giacôbê, Gioan và hai môn đệ nữa đang ở với nhau. Có lẽ câu chuyện trao đổi giữa các ông đang xoay quanh cái chết của Thầy mình, và việc Thầy đã hiện ra hai lần với mình, chẳng biết có thật không. Thế rồi trong một tâm trạng, nửa lo sợ, nửa hoang mang, nghi ngờ, và như để khoả lấp đi sự im lặng ngột ngạt, nặng nề, Simon-Phêrô lên tiếng: “Tôi đi đánh cá đây”. Thế là các môn đệ khác cũng đồng thanh: “Chúng tôi cùng đi với ông”. Các ông trở lại với nghề cũ, các ông muốn quên đi mọi chuyện đã xảy ra, để trở về với cuộc sống trước đây. Thế nhưng, sự việc đã không diễn ra như ý muốn của các ông. Mặc dù là dân chuyên nghiệp, các ông đã vất vả suốt một đêm, mà vẫn “không bắt được con cá nào”.

Và rồi trong ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh, xuất hiện một người trên bờ biển, bảo các ông: “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được”. Và cũng chẳng hiểu vì sao, các ông lại làm theo lời người ấy bảo. Thế là sự lạ đã xảy ra, lưới đầy cá, khiến các ông hầu như không kéo lên nổi “lưới toàn cá lớn; tất cả được 153 con”. Trước sự việc xảy ra, lập tức người môn đệ Chúa Giêsu yêu liền nhận ra người đang nói với với mình chính là người Thầy mình hằng yêu dấu, nên ông nói với Phêrô: “Chính Chúa đó”.

Như thế, khi đọc lại cho chúng ta nghe đoạn Tin mừng hôm nay, mẹ Giáo Hội như muốn cho chúng ta thấy rằng: dân mới được khai sinh từ cuộc Vượt Qua của Đức Giêsu từ đây sẽ không còn sống theo ý riêng mình nữa, nhưng phải luôn sống theo lời Chúa. Thật vậy, khi các tông đồ quên đi lời dạy của Chúa, trở về làm theo ý mình, các ông đã gặp thất bại, nhưng khi các ông mở lòng ra sẵn sàng làm theo ý Chúa, các ông đã thu được một kết quả ngoài sức tưởng tượng của các ông. Kể từ giờ phút đó trở đi, các tông đồ đã dần dần được biến đổi. Nhờ sức mạnh của Lời Chúa, từ những người yếu đuối nhát đảm, các tông đồ đã trở nên mạnh mẽ; từ những kẻ sợ hãi, buồn bã các ông đã trở thành những người hân hoan, vui mừng. Xác tín điều đó, ngay trước toà Công Nghị của người Do Thái, Phêrô và các tông đồ đã tuyên bố: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người ta”. Luôn lắng nghe và sống theo lời Chúa, các tông đồ giờ đây xứng đáng thuộc vào đoàn chiên của Đấng Phục Sinh, như lời Đức Giêsu đã nói: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta”.

Không chỉ nói với các tông đồ trên bờ biển Tibêria năm xưa, hôm nay Đấng Phục Sinh vẫn đang nói với chúng ta qua mỗi biến cố vui buồn trong cuộc sống của chúng ta. Chúa đang nói với chúng ta qua lời của Ngài trong Thánh Kinh, qua sự hướng dẫn của Giáo Hội, qua cha mẹ, bạn bè và cũng có thể từ những người vô danh, thấp kém hơn chúng ta. Thậm chí có khi Chúa còn nói với chúng ta qua những người mà chúng ta không có thiện cảm.

Hơn nữa, nguyên việc lắng nghe lời Chúa không mà thôi cũng chưa đủ để xứng đáng thuộc vào dân mới của Đấng Phục Sinh. Các tông đồ mặc dù đã vất vả suốt đêm, giờ đây lại phải thả lưới bên phải thuyền, chưa biết có được cái gì không hay lại uổng công, nhưng các ông đã không đắn đo. Các ông đã nghe và đã làm. Thế là các ông đã thu được kết quả, một kết quả ngoài sức tưởng tượng của các ông. Như thế, luôn lắng nghe và hành động theo sự hướng dẫn của Lời Chúa là một trong những đặc tính quan trọng của dân mới.

Và một trong những lệnh truyền quan trọng mà Đấng Phục Sinh để lại cho từng người chúng ta, những người được tái sinh nhờ cuộc Vượt Qua của Ngài, đó là lên đường loan báo cho mọi người biết về Tin mừng Phục Sinh của Đức Kitô.

2. Lên đường đến với anh em:

Trong cuộc sống thường ngày, khi yêu mến ai, chúng ta thường muốn làm theo ý của người đó. Tương tự như vậy, việc chúng ta lên đường đến với anh chị em là dấu chứng rõ ràng nhất của việc lắng nghe và lòng yêu mến Thiên Chúa của chúng ta. Chính lòng nhiệt thành trong công tác tông đồ và truyền giáo của một người sẽ là dấu hiệu cho thấy mức độ yêu mến Thiên Chúa của người ấy.

Đọc lại sách Công vụ tông đồ, chúng ta sẽ thấy rõ điều này. Sau khi đã gặp gỡ được Đấng Phục sinh, đã cảm nghiệm được tình yêu của Ngài dành cho mình, các tông đồ đã mau mắn lên đường để loan truyền tin vui này cho anh chị em mình. Các ông đã lên đường cho dù trước mắt còn đầy những khó khăn. Bài sách Công vụ tông đồ chúng ta vừa nghe cho biết, lúc đó, các thầy Thượng Tế đã nói với các tông đồ: “Ta đã ra lệnh cấm các ngươi nhân danh ấy mà giảng dạy”. Thậm chí, họ còn “ra lệnh đánh đòn các tông đồ”. Tuy nhiên, những điều đó cũng không ngăn cản được lòng nhiệt thành truyền giáo của các tông đồ. Các ông đã mạnh dạn trả lời trước công nghị: “Chúng tôi là nhân chứng các lời đó cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho mọi kẻ vâng lời Người”. Hơn thế nữa, khi ra khỏi công nghị, các ngài còn “hân hoan vì thấy mình xứng đáng chịu sỉ nhục vì danh Đức Giêsu”. Thế đó, chính những khó khăn, trở ngại trong công tác tông đồ sẽ là phương thế tốt nhất để tôi luyện đức tin và là dịp để chúng ta chứng tỏ niềm tin của mình.

Được tái sinh nhờ phép Rửa, mỗi người chúng ta được vinh dự là thành phần dân mới trong Nước của Đức Kitô. Noi gương các tông đồ, chớ gì mỗi người trong chúng ta siêng năng tham dự Thánh Lễ mỗi ngày để có thể nghe được lời Chúa. Đồng thời can đảm sống đúng như lời Chúa dạy. Nhờ đó, tất cả mọi người và mọi thụ tạo sẽ nhận biết được vinh quang và uy quyền của Đấng Phục sinh như thị kiến của thánh Gioan trong sách Khải huyền mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc hai: “mọi thọ tạo trên trời, trên đất, dưới đất, trên biển và dưới biển, tung hô rằng: “Chúc tụng Đấng ngự trên ngai và chúc Chiên Con được ca tụng danh dự, vinh quang, quyền năng đến muôn đời”. Amen.