Tôi hỏi một đề tài không phải là cố gắng để tìm câu trả lời nhưng có phải Nó luôn là nan đề cho tất cả chúng ta, hằng ngày, một tuần, hay độ lâu lâu thì chúng ta có cái bệnh bất mãn một lần?. Bất mãn ở đây là hình như Nó xuất phát từ trong cái đầu không bình thường của mình thì phải!?. Nhìn cái gì trong nhà mà hơi bê bối, xô lệch, không ngăn nắp, để đồ không đúng nơi đúng chỗ, tạo cho chúng ta sự khó chịu? Nhìn thấy ai cũng muốn gây gỗ, bẳn gắt, lầu bầu một cách vô duyên, không nói là thô lỗ hay rất vô lý!?. Đối với tôi là người từng chịu đựng thì tôi cho đó là người đó có cái bệnh “domestic abuse” mà người Việt Nam mình gọi là cái tội “hành hung người trong gia đình”. Tội hành hung một cách mạnh bạo thường là thượng cẳng tay và hạ cẳng chân của nhiều ông chồng và cha VN, thì thú thật tôi xin chào thua. Nhưng người VN bên xứ Hoa Kỳ sớm muộn cũng học được cái tánh nhường nhịn của nước ngoài vì chỉ cần một lần vào tù ngồi, ăn cơm tù hai ba bữa rồi được thả về nhà là xong, là chừa ngay.

Nhưng chúng ta cũng nên hiểu rằng sự hiếp đáp người vợ, chồng, hay con của cái mình chưa cần đến đánh đập mà chỉ đập nhà, đập cửa, hăm he, dọa nạt, bậm trợn, la mắng, tỏ thái độ dữ dằn muốn ăn tươi nuốt sống người ta, thì cũng đủ làm cho cả nhà trở thành bệnh tâm thần không sớm thì muộn. Người Mỹ gọi cái tội hiếp đáp này là “mentally abuse” là hành hung làm suy yếu tâm thần của người. Hành hung người trong gia đình có để lại dấu vết bầm trên mắt, trên cổ, sưng người, đổ máu, hoặc đến độ cần vào nhà thương thì tòa sẽ giúp chấm dứt hôn nhân của hai người đó!. Nhưng hành hung trên tâm thần của người, còn tệ hơn thế nữa! Nhưng chẳng ai biết mà khuyến cáo mà thưa người ra tòa cho được. Trong vấn đề này Chúa Giêsu cũng có dậy người cha là đừng la mắng con cái để chúng trở thành nhát đảm. Phải thương yêu vợ của mình. Tôi không hiểu cái tội hành hung người trong gia đình bắt nguồn từ đâu ra mà sao nhiều người Á Châu đều có cái máu hung dữ này!. Tôi chỉ cảm thấy buồn cho thân phận của người đàn bà và các con có người chồng người cha mang chứng bệnh không bình thường này. Đã gọi là chồng sao lại phải đàn áp, ức hiếp, đánh đập người vợ nhỏ thó yếu đuối của mình nhỉ?. Sao gọi là người cha trong gia đình mà lại đánh đập con cái cho chúng bầm người đổ máu ra nhỉ?. Tôi không thể nào hiểu nổi tâm lý của các ông ra làm sao?. Người đàn ông khi đã lập gia đình là phải gánh vác, phải bảo vệ gia đình, và phải thương yêu hiền hòa. Đóng vai trò rất quan trọng trong gia đình, thì các ông lại làm ngược lại, tại sao?. Đi làm thì các ông chọn ở nhà hết ăn đến nhậu, bắt vợ và các con đi làm để nuôi ông?. Đưa ông không đủ thì hết đập vợ đến đập con?. Tôi chẳng hiểu sao các bà lại cần để chịu đựng các ông đến thế?.

Vấn đề nêu ra đây là để mổ xẻ thử xem các ông có cần phải đi tìm bác sĩ chữa bệnh tâm thần hay không?. Chẳng lẽ làm gia trưởng gương mẫu của một gia đình là phải nổ xung lên mỗi ngày? Mới đòi được cái quyền làm chồng và làm cha?. Chẳng lẽ các ông lại thiếu bản lãnh, thiếu lòng tự tin, và thiếu lòng tự trọng đến thế ư!?. Chẳng lẽ đấng anh hào là thế hay chăng?. Hay thân phận phụ nữ chúng tôi đã chọn lầm chồng để lấy?. Còn bao nhiêu người đàn ông tốt thì lấy phải mấy bà vợ chằng?. Cho nên gia đình ít nhà nào được xuôi chèo mát mái?. Cho nên gia đình luôn là vấn nạn?. Vợ chồng đâm đơn xin ly dị? Con cái tất cả chọn ở với mẹ mà ngán phải về ở với cha?. Gia đình ly tán, chẳng còn được gọi là hạnh phúc.

Ai trong chúng ta cũng có rất nhiều lúc không cầm được lòng dù là đàn ông hay là đàn bà. Chồng hay là vợ. Có khi cả hai cùng một lúc. Làm cho gia đình phải xào xáo với nhau mỗi ngày. Làm gương xấu cho các con. Thế cho nên có rất nhiều người khi còn nhỏ chứng kiến những cảnh cha mẹ không hòa thuận không hạnh phúc với nhau, đã làm cho chúng chán ngán chuyện lấy vợ lấy chồng. Có phải lỗi ở chúng ta đã làm cho chương trình thiên nhiên của Chúa bị ngưng lại và thiếu sanh sản cho đầy con cái trên mặt đất, mà Thiên Chúa muốn con người chúng ta phải gây giống?. Điều quan trọng ở đây là tại sao gia đình của chúng ta luôn xào xáo và lớn tiếng với nhau?. Chẳng lẽ cả hai thiếu thời gian vợ chồng cần được chia sẻ nhau mỗi ngày sau giờ cơm tối?. Hay chúng ta ai ai cũng để cho cuộc sống ngày qua ngày, quay chúng ta trong quỹ đạo của sự tham lam, chỉ tham muốn có tất cả những gì mà xã hội đang trên đà muốn tiến lên Hỏa Tinh?. Thời buổi ngày nay con người sống quá vội vã! Quá tranh dành và quá bon chen!. Vì lý do gì hay những độc tố đã ở trong không khí, làm cho chúng ta ra bất bình thường? Chúng ta đã bị độc tố làm biến thể và biến dạng chúng ta từ ngoài diện mạo cho đến bên trong cơ thể của chúng ta. Chúng ta sống một cách vội vã như không còn biết hưởng những gì chúng ta cần hưởng của ngày hôm nay. Ngay cả chúng ta quên thở. Thật buồn cười nhưng đó là sự thật!.

Cuộc đời của chúng ta cảm thấy bất hạnh, cực khổ, không có thời giờ cho chính mình và cho gia đình, thiết tưởng chúng ta nên dừng lại, để hỏi xem cuộc đời và lối sống của chúng ta có bắt buộc phải như thế không?. Làm nhiều thì xài nhiều. Làm ít thì xài ít. Chúa chẳng để cho ai phải đói, đó là điều xác quyết và tin làm vậy!. Chúng ta chỉ có bị đói bị khát là vì chúng ta khát Nước của Sự Sống Muôn Đời như người đàn bà Samaritan mà Chúa Giêsu đã bảo là bà bị khát Nước. Nếu không chúng ta sống phản lại thiên nhiên ghê lắm!. Vì khi trẻ thì cầy, cố gắng làm cho thật nhiều để có nhiều số trong nhà băng; để phải bỏ chồng, vợ, con; để phải làm chóng quay mày mặt. Khi có tiền thì chồng, vợ, con, bỏ đi mất. Họ đi tìm hạnh phúc khác. Họ khao khát một hạnh phúc chỉ bình thường như bao người nhưng lúc nào cũng có nhau. Đến khi về già là lúc chúng ta được thật sự hưởng nhàn thì xem nào răng không còn để mà ăn cho ngon. Bụng dạ thì bị loét vì khi trẻ lo làm ăn quá nên ăn uống bất thường. Mắt thì kém chẳng còn nhìn thấy vẻ đẹp của thiên nhiên mang lại. Tai thì ngãng chẳng còn nghe được chi làm sao hiểu bạn và gia đình muốn nói gì. Và trăm nghìn thứ bệnh khi già chúng ta chẳng còn làm gì được. Tất nhiên khi ấy chúng ta giầu nứt cả vách nhưng giúp gì được cho chúng ta đâu. Cuộc đời của nhiều già mà chính tôi được chứng kiến, quả thật là tội nghiệp!. Cả đời cực khổ để kiếm thật nhiều tiền cho con ăn học, thành tài, bây giờ tất cả chúng con là bác sỹ có, kỹ sư có, dược sỹ có, nhưng quyết định cho hai ông bà già vào viện dưỡng lão ở chứ chẳng được ở chung với đứa con nào!?. Khổ nỗi vào viện dưỡng lão ở mà chẳng có người VN, nên hai ông bà đã buồn phiền nhiều vì con cái nên cả hai cũng chẳng buồn nói chuyện, nay lại còn cái cớ để câm hơn nữa!?.

Suy ra cuộc đời ngắn hay dài là do chúng ta biết chọn cách sống thế nào để trước là hữu ích cho chính mình, kế đến là gia đình, và sau hết mới là anh chị em láng giềng của chúng ta. Ăn cơm nhà vác ngà voi chẳng phải là điều mà Mẹ Thánh Teresa Calcutta muốn dậy chúng ta đâu!. Gia đình hạnh phúc trên nhường dưới nhịn như gia đình Thánh Gia là hạnh phúc hết cả!. Được như thế thì còn gì bằng!. Không gì khó nếu chúng ta siêng năng cầu nguyện để liên kết với Thiên Chúa và Mẹ Maria. Người sẽ ban cho chúng ta thêm thần khí Chúa vì Luật của Thiên Chúa là phải yêu thương nhau. Yêu thương tất cả mọi người. Vì không ai chỉ yêu chính mình mà có được hạnh phúc thật sự. Vì tình yêu đòi hỏi chúng ta phải chia sẻ, nhường nhịn, hợp tác, thông cảm, hy sinh, và luôn phải tha thứ. Điều quan trọng nhất cho hạnh phúc gia đình vẫn là từ bỏ dần tánh nóng nảy ………….. Mong lắm thay!!!.