ĐƯỜNG HẸP CHÚA GIÊSU ĐÃ CHỌN

Con đường hẹp và con đường chông gai là một khái niệm về sự hy sinh và khó khăn. Chúa Giêsu chọn con đường Thập Giá còn cao hơn nữa vì không những khó khăn, gian khổ mà còn là sự chết. Như vậy đường hẹp, đường chông gai, đường Thập Giá là những nẻo đường Chúa Giêsu Kitô đã chọn. Và vì thế mỗi người chúng ta cần phải lựa chọn trong bước đường đi theo Đức Kitô, vì đã có đường hẹp đương nhiên sẽ có đường rộng. Chúa Giêsu đã tuyên bố: “Đường hẹp và đường chông gai sẽ dẫn tới sự sống đời đời. Còn đường rộng thênh thang thì dẫn tới sự hư mất. Có rất nhiều người đi đường đó” (Mt 7,13). Biểu hiện của hai con đường đó là:

- Con đường rộng thênh thang là sự tự do. Người ta sống buông thả, sống theo đam mê, sống tinh thần hưởng thụ của thời đại, sống duy vật chất. Với những lối sống buông thả như vậy, người ta không phải thức khuya dạy sớm, người ta không phải hy sinh cực nhọc, người ta không phải giữ nhiều những điều luật như là Công giáo của chúng ta mà là điều luật từ lương tâm – nghĩa là tự nguyện hoàn toàn. Cho nên có rất nhiều người đi theo đường rộng, bởi vì họ muốn gì họ làm đó. Họ muốn buông thả họ được buông thả; họ muốn đam mê họ được đam mê. Họ buông theo những trào lưu của xã hội là những văn minh hưởng thụ, nhà cửa sang trọng tiện nghi… Cứ như vậy, rất nhiều người, rất nhiều thế hệ đã bị cuốn hút theo làn sóng văn minh vật chất.

- Con đường hẹp là tính kỷ luật. Những người chọn con đường hẹp, con đường chông gai, con đường của lễ giáo gia phong, con đường của kỷ luật, kỷ cương và con đường đòi hỏi phải hy sinh, phải dấn thân vốn là ít. Những nẻo đường này nhiều khi dẫn con người ta tới những điều bất ngờ, bởi vì cuối con đường rộng thênh thang là sự hư mất, còn cuối con đường chật hẹp chông gai thì lại là ân sủng và tình thương.

Có lẽ với người đời đa số luôn muốn xin cho được bình an, xin cho được “mọi sự như ý”, xin cho được làm ăn nên, xin cho khỏi bệnh tật... Tất cả những điều xin đó đều tốt. Thiên Chúa dạy chúng ta như vậy. Chúa cho phép chúng ta gìn giữ mạng sống, Chúa cho phép chúng ta sống văn minh của cuộc sống với những tiện nghi để cuộc sống tiến bộ hơn. Thế nhưng nếu không được thì sao? Khi chúng ta không được những điều mà mình cầu xin hay là không đạt được những điều ấy thì sao? Và đó là những điều mà chúng ta phải nói tới. Với những người không có đức tin là thất vọng, là chán nản, là cho mình có số phận hẩm hiu. Còn người có đức tin thì sao? Họ đón nhận tất cả theo thánh ý Chúa. Như vậy, ở phía trước là con đường Thiên Chúa cho họ tới nhưng mà đi nẻo đường nào thì họ đi theo dấu chân của Đức Kitô, cho dẫu trước mắt vẫn là yếu đau, bệnh tật, rủi ro, khó khăn... nhưng họ chấp nhận tuân theo thánh ý Chúa và vì thế, con đường của họ dẫu chông gai chật hẹp, thì cuối cùng khi theo sát dấu chân của Chúa Giêsu Kitô họ lại đạt được những bất ngờ. Còn những người tự mình cố gắng tạo cho mình một sự hưởng thụ, một thiên đàng trần gian, cuối cùng là một sự thất vọng. Họ thất vọng vì những cố gắng của mình không đi đến đâu; họ thất vọng vì cuối nẻo đường là sự trống rỗng mà giữa đường rộng và đường hẹp chưa khác nhau là bao trên đoạn đường đi, nhưng cái khác nhau quan trọng nhất là ở cuối con đường. Cho nên với những người biết đón nhận thánh ý Chúa luôn luôn cảm thấy họ cảm thấy được sự nâng đỡ và họ bước đi trong bình an, cho dẫu đó là đường chông gai, đường chật hẹp. Nếu chúng ta biết đón nhận như thế thì không phải ngày mai mới có hạnh phúc mà ngay ngày hôm nay chúng ta đã có hạnh phúc, bởi vì chúng ta bằng lòng với những gì mình có. Ngày mai Chúa ban cho chúng ta lại tạ ơn Chúa. Ngày hôm nay Chúa chưa ban cho thì Chúa để dành cho chúng ta. Đời này chưa được thì Chúa để dành đời sau. Có những người mà đời này họ phải chịu một cuộc sống khó khăn, vất vả nhưng đời sau họ được đưa vào lòng Abraham. Còn con cái trong nhà, con Abraham, Giacop, Isaac, chỉ những người Do Thái ngày xưa thì lại bị ném ra ngoài. Những người tưởng rằng mình có địa vị, mình được quyền lợi thì lại bị ném ra ngoài. Còn con cái từ Đông chí Tây họ lại được vào Nước Trời, chính là ở chỗ người ta khám phá ra và thấy ý nghĩa của con đường chật hẹp và chông gai.

Có một người kia bỏ công ra đi tìm cửa để lên trời vì có chân trời là có điểm tiếp giáp với trời. Ông ta ra đi để tìm điểm tiếp giáp ấy và khám phá ra bầu trời mới. Người đàn ông này đi mãi, đi mãi, ngày này qua ngày khác, cố gắng đi đến chân trời, đến điểm mà trời và đất tiếp giáp nhau để mình khám phá ra một cuộc sống mới nơi chân trời mới. Ông ta đi mãi, rồi cuối cùng cũng vui mừng tới nơi. Ông thấy được cái điểm tiếp giáp giữa trời và đất cách nhau chỉ có một cánh cửa thôi. Người này sung sướng vô cùng thầm nghĩ: “Bao nhiêu công lao của mình bỏ nhà ra đi, hôm nay đã nhìn thấy kết quả. Chỉ cần đẩy cánh cửa là thấy một bầu trời mới, biết bao nhiêu những lạ lùng”. Ông ta run run xúc động bật cánh cửa để đi vào trong bầu trời. Cánh cửa mở ra, người này bước vào. Cái lạ lùng, cái kỳ diệu không phải là ông ấy thấy những điều mới mà là thấy cái gì cũng quen, thấy cái gì cũng đúng như là của mình. Ông ta bỡ ngỡ nhìn kỹ lại thì ra đó chính là căn nhà của mình ở.

Câu chuyện trên muốn cho chúng ta thấy được rằng, ngôi nhà mình đang ở, môi trường mình đang sống là chính cái điểm tiếp giáp giữa trời và đất. Người ta không phải nhọc công đi mãi tới nơi xa xôi ở phương Đông, phương Tây hay đi mãi lên sao Hỏa, sao Kim. Nhưng ngay trong ngôi nhà của mình, ngay trong môi trường của mình đã là điểm tiếp giáp giữa trời và đất rồi, chỉ cần chúng ta mở một cánh cửa là chúng ta đi vào trong sự bình an của Chúa, nhưng mà nhiều người không chịu mở cánh cửa đó, tâm hồn nhiều những bối rối, những lo âu là bởi vì mình đã không chịu gõ cửa nhà Chúa, là bởi vì mình đã không chịu mở cánh cửa của lòng tin và chúng ta cũng không chịu mở cánh cửa của lòng bác ái.

Hôm nay bài học khiêm tốn, bài học của việc đi vào con đường hẹp giúp chúng ta dám mở cánh cửa lòng của mình ra. Trước nay chúng ta mới mở một cánh thì nay chúng ta hãy mở hai cánh. Trước nay “Đèn nhà ai rạng nhà nấy” thì bây giờ chúng ta hãy mở toang ra để phục vụ cho cả dân làng như người Nhật nói: “Nếu nhà nào cũng quét sạch ngõ nhà mình thì cả làng sạch”. Ngày hôm nay chúng ta mở toang những gì là bóng tối để ánh sáng của Chúa Kitô tràn vào trong gia đình chúng ta:

- Chúng ta gặp nhau trong tinh thần phục vụ, trong yêu thương, trong hiểu biết, trong dấn thân;

- Chúng ta cùng nhau đóng góp để xây đựng Nhà Chúa cho cộng đoàn giáo xứ của chúng ta;

- Chúng ta sẵn sàng dâng những người con tận hiến cho Chúa hay là chúng ta hy sinh để chăm lo cho giáo lý, cho con cái của mình trong ơn gọi hôn nhân một cách trưởng thành và đúng luật của Giáo Hội;

- Chúng ta dám đầu tư cho con cái của mình trong những nghề nghiệp, làm ăn chân chính và học hành để sau này nên người.

Tất cả những con đường hẹp ấy, những cánh cửa mở ra ấy chính là đưa chúng ta vào sự sống đời đời. Chúa Giêsu ở cuối đường đang đợi chúng ta. Ước gì con đường mà chúng ta đang đi hôm nay là con in đầy những dấu chân của Chúa Giêsu, dẫu là con đường Thập Giá, dẫu là con đường hy sinh, dẫu là con đường chông gai và chật hẹp.

Lạy Chúa Giêsu,
Con đường Thập Giá Chúa đã đi qua
Ngày hôm nay,
Chúa vẫn mời gọi chúng con tiếp nối con đường đó.
Con đường dẫn tới sự sống đời đời.
Xin đừng để ai trong chúng con
lại khám phá một con đường rộng rãi thênh thang
để dẫn tới sự hư mất.
Nhưng trong Giáo Hội và nhờ Giáo Hội,
chúng con bước đi theo sát dấu chân của Chúa
và chúng con đạt tới hạnh phúc Nước Trời,
hầu đón nhận ơn cứu độ đời đời. Amen.