Chúa Nhật 21 C
CỬA HẸP, ĐƯỜNG HẸP
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng hình ảnh “cửa hẹp”: Hãy phấn đấu đi qua cửa hẹp mà vào.
Thánh Phaolô trong bài đọc II thì dùng chữ "rèn luyện": Những người chịu rèn luyện sẽ gặt được hoa trái là bình an và công chính. Có trải qua rèn luyện, có đi vào cửa hẹp thì mới tìm được sự sống.
Năm nay, cả 3 giáo xứ cận kề chúng tôi, chỉ có 2 em đậu đại học. 3 Xã với hơn 30 ngàn dân mà chỉ có 2 sinh viên. Đường vào đại học là cánh cửa hẹp.
Năm nay, Chủng viện Nicolas Phan thiết tổ chức thi tuyển chủng sinh cho các học sinh vừa tốt nghiệp phổ thông trung học. Có 78 thí sinh, nhưng chỉ chọn 10 dự tu. Đường vào Chủng viện là cánh cửa hẹp.
Đường vào Đại học hay Chủng viện phải qua cửa hẹp, thí sinh mới vào được. Trải qua bao rèn luyện của những năm tháng học hành gian nan cực khổ mới đạt được bước khởi đầu. Rồi còn biết bao cánh cửa hẹp, bao rèn luyện khác nữa đang đợi phía trước.
Tại sao gian nan cực khổ giúp ta nên người?
Từ một nông dân ở ngôi làng nhỏ bé, hẻo lánh tại tỉnh Bạc Liêu trở thành khoa học gia tài giỏi trong đội ngũ của Trung tâm Không gian NASA tại Hoa Kỳ. Câu chuyện tưởng chừng như một giấc mơ, nhưng đối với vợ chồng tiến sĩ Trịnh Hữu Phước và Võ Thị Diệp, nó đã trở thành hiện thực.
Tiến sĩ Phước hiện là kỹ sư phi hành không gian, phụ trách phát triển động cơ hoả tiễn cho phi thuyền bay đi từ mặt trăng. Tiến sĩ Diệp là kỹ sư vật liệu cấu trúc, sáng chế và thử nghiệm vật liệu dùng cho động cơ hoả tiễn nhiên liệu đặc của phi thuyền con thoi. Cả hai vợ chồng đang làm việc cho Trung tâm Không gian NASA, chi nhánh Marshall ở thành phố Huntsville, bang Alabama.
Tiến sĩ Diệp chia sẽ: Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình 9 anh em, ở một ngôi làng rất nhỏ ở tỉnh Bạc Liêu. Giống như bao nhiêu gia đình nông dân khác, tôi lớn lên, làm ruộng, và có gia đình, nhưng riêng cá nhân tôi, lúc nào tôi cũng có một mơ ước là được đi học và có một bước tiến xa hơn nữa.Sau biến cố năm 1975, hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn, trong gia đình có tổ chức một cuộc đi vượt biên. Như tất cả những ai đã từng đi vượt biên sẽ hiểu nỗi gian nan, vất vả của hành trình này. Tôi trốn đi rất nhiều lần, đến lần thứ 3 hay thứ 4 mới thành công. Khi đặt chân tới đất Mỹ này lúc đó tôi khoảng 17 tuổi. Tôi không vào trung học được vì nếu như vậy sẽ không thể đi làm kiếm tiền nuôi bản thân và giúp đỡ gia đình ở Việt Nam rất cần sự giúp đỡ của tôi.Cho nên tôi quyết định chỉ đi học tiếng Anh để thi bằng GED. Sau khi đậu được bằng GED, tôi mới vào cao đẳng cộng đồng để học thử. Nhờ sự cố gắng trường kỳ và sự miệt mài, tôi cảm thấy mình có khả năng vào được đại học của Mỹ, nên tôi tiếp tục cố gắng học lên đến bằng cao học. Sau đó, tôi đi làm được 1 năm rồi trở lại trường, học tiếp bằng tiến sĩ hoá học.
Tiến sĩ Phước tâm sự: Tôi sinh năm 1962, xuất thân từ một làng nhỏ ở Bạc Liêu. Sau khi học hết lớp 3, tôi may mắn hơn những người khác trong làng là được gia đình cho ra ngoài chợ để học. Sau 1975, gia đình gặp khó khăn nên tôi rời Việt Nam năm 1979. Qua đây, giống như những người Việt Nam tị nạn khác, trong thời gian đầu rất khó khăn.Ban ngày tôi đi học, ban đêm làm gác dan cho mấy cái building hoặc biệt thự nhỏ để kiếm thêm tiền sinh sống. Mùa hè tôi vào mấy xưởng bò để kiếm tiền thêm. Vào trường học, khi học sinh ăn trưa thì tôi đi rửa chén để phụ thêm tiền học. Nhưng may mắn là tôi cũng học khá, rồi sau này lên đại học thì được học bổng nên cũng đỡ hơn.
Hồi mới qua Mỹ, giống như bà xã tôi, tôi cũng chưa có bằng trung học ở Việt Nam, cho nên tôi phải học GED, giống như bổ túc văn hoá. Tôi đậu được GED 6 tháng sau khi đến Mỹ. 6 năm sau, tôi nhận bằng cao học và đi làm cho Cơ quan không gian NASA của Mỹ.Nhưng may mắn là ở đây họ rất khuyến khích mình đi học thêm nữa. Cho nên, đến năm 2004 tôi lấy được bằng tiến sĩ ở trường University of Alabama ở thành phố Huntsville.
Tiến sĩ Diệp: Ngược dòng thời gian khoảng 1980, tất cả người Việt tị nạn mình ai cũng khổ sở, ai cũng có bầu nhiệt huyết, mà con đường tiến thân duy nhất là con đường học vấn. Cho nên, ai cũng phải cố gắng đi học, vừa học vừa làm. Tôi đi học về phải ghé vào nhà hàng làm thâu ngân.Có nhiều lúc buồn ngủ từ trong tim, trong ruột gan, tôi phải tự ngắt vào người mình cho đau điếng để tỉnh ngủ. Cuối tuần, tôi phải đến nhà người ta chùi dọn. Có nhiều lúc lau dọn nhà cho người ta, tôi suy nghĩ trong tương lai mình phải làm sao cho bằng họ. Thành ra, cuối cùng bây giờ, nói về vật chất thôi, những gì họ có trong nhà thì tôi cũng có khả năng có được như họ. Có nhiều khi tôi cũng suy nghĩ không biết nếu bây giờ tôi trở lại, những người đó sẽ nghĩ mình như thế nào, vì lúc đó họ nhìn mình với cặp mắt là một người lao công.
Tiến sĩ Phước: Phải cố gắng, vì mình sống phải có mục đích. Cuộc đời bằng phẳng thì ai cũng có thể làm được hết, nhưng sự khó khăn mới là thách đố cho mình để học hỏi nhiều hơn. Cho nên, mình phải ráng phấn đấu, ráng cố gắng.
Gian nan, cực khổ nhằm giúp con người ta nên người và trở nên Kitô hữu tốt. Bởi vì:
Điều kiện để vào Nước Trời phải vất vả cố gắng. Chúa Giêsu đã nói rõ ràng “Anh em hãy ra sức vào qua cửa hẹp”. Ai muốn vào Nước Trời đều phải đi qua khung cửa hẹp. Chúa nói trong tâm thế lên đường tiến về Giêrusalem.Theo cái nhìn của Thánh Luca, cuộc đời Chúa Giêsu là một cuộc hành trình tiến về Giêrusalem, mà điểm đến là Núi Sọ và vinh quang Phục sinh. Ai muốn làm môn đệ Người cũng phải lên đường như thế “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mỗi ngày mà theo Ta”. Đường chật hẹp vẫn luôn là tuyến đường của những bước chân theo lối mở của Bài Giảng Trên Núi. Cuộc ra đi và lên đường đầy cam go, thử thách, đòi hỏi nhiều quyết tâm và chiến đấu, nhất là ra đi và lên đường khỏi con người cũ, con người tội lỗi. Cửa hẹp là để tuyển lựa những người có phẩm chất thích hợp với Nước Trời.
Muốn vào Nước trời, chỉ có con đường Chúa Giêsu đã đi, chỉ có cánh cửa hẹp Chúa đã qua. Ai muốn đi thì phải noi gương Người và quyết tâm theo Người.
Trong bộ sách “Thao thức” gồm 5 cuốn, xuất bản vào tháng 5.2007, Đức Cha Bùi Tuần có viết bài suy tư về “cửa hẹp, đường hẹp”. Từ nhỏ, lúc mới đi tu, tôi đã được nghe dạy: “hãy đi vào cửa hẹp, đường hẹp”. Bấy giờ, tôi hiểu một cách trông trống: đi vào cửa hẹp đường hẹp là đi vào lối sống tránh xa tội lỗi, và phải giữ một số kỷ luật để nên người đạo đức.
Khi lớn, lúc đã biết mở sách Phúc Âm, tôi mới được đọc Lời Chúa Giêsu về lời dạy đó: “Hãy qua cửa hẹp mà vào. Vì cửa rộng và đường thênh thang đưa đến diệt vong. Nhiều nguời lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường thật thì đưa đến sự sống. Nhưng ít người tìm được lối ấy” ( Mt 7,13-14). Tôi tin vào Lời Chúa là chân lý ban sự sống, nên tôi đón nhận Lời Chúa với lòng cảm tạ.
Để học và để thực hiện Lời Chúa đi vào đường hẹp, ta phải có những quyết tâm. Quyết tâm phải cụ thể, rõ ràng, khả thi theo hoàn cảnh của mình. Quyết tâm từng ngày. Quyết tâm làm những việc lành nhỏ có thể làm hơn là việc lớn khó có thể làm. Quyết tâm những gì chính mình sẽ làm, chứ không đòi hỏi kẻ khác làm thay. Quyết tâm với sự tự do của người con Chúa, chứ không do ai áp đặt. Quyết tâm với tinh thần trách nhiệm cao, chính mình chịu trách nhiệm về việc mình làm. Quyết tâm làm thì nhất định sẽ làm, chứ không quyết tâm theo nghi thức bề ngoài, hoặc theo thói quen máy móc. Nhất là quyết tâm tận dụng mọi phương tiện trong tầm tay,để mỗi ngày trở nên một người tu thân đích thực và biết dấn thân tận tình tận sức cho tin mừng theo mẫu gương Đức Kitô. Những quyết tâm như vậy sẽ là những bước thường xuyên khiêm tốn đi vào cửa hẹp, một đường hẹp mở ra một chân trời sự sống mới. (x. Thao thức 4, trang 195).
CỬA HẸP, ĐƯỜNG HẸP
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng hình ảnh “cửa hẹp”: Hãy phấn đấu đi qua cửa hẹp mà vào.
Thánh Phaolô trong bài đọc II thì dùng chữ "rèn luyện": Những người chịu rèn luyện sẽ gặt được hoa trái là bình an và công chính. Có trải qua rèn luyện, có đi vào cửa hẹp thì mới tìm được sự sống.
Năm nay, cả 3 giáo xứ cận kề chúng tôi, chỉ có 2 em đậu đại học. 3 Xã với hơn 30 ngàn dân mà chỉ có 2 sinh viên. Đường vào đại học là cánh cửa hẹp.
Năm nay, Chủng viện Nicolas Phan thiết tổ chức thi tuyển chủng sinh cho các học sinh vừa tốt nghiệp phổ thông trung học. Có 78 thí sinh, nhưng chỉ chọn 10 dự tu. Đường vào Chủng viện là cánh cửa hẹp.
Đường vào Đại học hay Chủng viện phải qua cửa hẹp, thí sinh mới vào được. Trải qua bao rèn luyện của những năm tháng học hành gian nan cực khổ mới đạt được bước khởi đầu. Rồi còn biết bao cánh cửa hẹp, bao rèn luyện khác nữa đang đợi phía trước.
Tại sao gian nan cực khổ giúp ta nên người?
- Vì nó thanh luyện tâm hồn.
- Vì nó rèn luyện đức tính.
- Và vì nó sinh nhiều hoa trái tốt.
Từ một nông dân ở ngôi làng nhỏ bé, hẻo lánh tại tỉnh Bạc Liêu trở thành khoa học gia tài giỏi trong đội ngũ của Trung tâm Không gian NASA tại Hoa Kỳ. Câu chuyện tưởng chừng như một giấc mơ, nhưng đối với vợ chồng tiến sĩ Trịnh Hữu Phước và Võ Thị Diệp, nó đã trở thành hiện thực.
Tiến sĩ Phước hiện là kỹ sư phi hành không gian, phụ trách phát triển động cơ hoả tiễn cho phi thuyền bay đi từ mặt trăng. Tiến sĩ Diệp là kỹ sư vật liệu cấu trúc, sáng chế và thử nghiệm vật liệu dùng cho động cơ hoả tiễn nhiên liệu đặc của phi thuyền con thoi. Cả hai vợ chồng đang làm việc cho Trung tâm Không gian NASA, chi nhánh Marshall ở thành phố Huntsville, bang Alabama.
Tiến sĩ Diệp chia sẽ: Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình 9 anh em, ở một ngôi làng rất nhỏ ở tỉnh Bạc Liêu. Giống như bao nhiêu gia đình nông dân khác, tôi lớn lên, làm ruộng, và có gia đình, nhưng riêng cá nhân tôi, lúc nào tôi cũng có một mơ ước là được đi học và có một bước tiến xa hơn nữa.Sau biến cố năm 1975, hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn, trong gia đình có tổ chức một cuộc đi vượt biên. Như tất cả những ai đã từng đi vượt biên sẽ hiểu nỗi gian nan, vất vả của hành trình này. Tôi trốn đi rất nhiều lần, đến lần thứ 3 hay thứ 4 mới thành công. Khi đặt chân tới đất Mỹ này lúc đó tôi khoảng 17 tuổi. Tôi không vào trung học được vì nếu như vậy sẽ không thể đi làm kiếm tiền nuôi bản thân và giúp đỡ gia đình ở Việt Nam rất cần sự giúp đỡ của tôi.Cho nên tôi quyết định chỉ đi học tiếng Anh để thi bằng GED. Sau khi đậu được bằng GED, tôi mới vào cao đẳng cộng đồng để học thử. Nhờ sự cố gắng trường kỳ và sự miệt mài, tôi cảm thấy mình có khả năng vào được đại học của Mỹ, nên tôi tiếp tục cố gắng học lên đến bằng cao học. Sau đó, tôi đi làm được 1 năm rồi trở lại trường, học tiếp bằng tiến sĩ hoá học.
Tiến sĩ Phước tâm sự: Tôi sinh năm 1962, xuất thân từ một làng nhỏ ở Bạc Liêu. Sau khi học hết lớp 3, tôi may mắn hơn những người khác trong làng là được gia đình cho ra ngoài chợ để học. Sau 1975, gia đình gặp khó khăn nên tôi rời Việt Nam năm 1979. Qua đây, giống như những người Việt Nam tị nạn khác, trong thời gian đầu rất khó khăn.Ban ngày tôi đi học, ban đêm làm gác dan cho mấy cái building hoặc biệt thự nhỏ để kiếm thêm tiền sinh sống. Mùa hè tôi vào mấy xưởng bò để kiếm tiền thêm. Vào trường học, khi học sinh ăn trưa thì tôi đi rửa chén để phụ thêm tiền học. Nhưng may mắn là tôi cũng học khá, rồi sau này lên đại học thì được học bổng nên cũng đỡ hơn.
Hồi mới qua Mỹ, giống như bà xã tôi, tôi cũng chưa có bằng trung học ở Việt Nam, cho nên tôi phải học GED, giống như bổ túc văn hoá. Tôi đậu được GED 6 tháng sau khi đến Mỹ. 6 năm sau, tôi nhận bằng cao học và đi làm cho Cơ quan không gian NASA của Mỹ.Nhưng may mắn là ở đây họ rất khuyến khích mình đi học thêm nữa. Cho nên, đến năm 2004 tôi lấy được bằng tiến sĩ ở trường University of Alabama ở thành phố Huntsville.
Tiến sĩ Diệp: Ngược dòng thời gian khoảng 1980, tất cả người Việt tị nạn mình ai cũng khổ sở, ai cũng có bầu nhiệt huyết, mà con đường tiến thân duy nhất là con đường học vấn. Cho nên, ai cũng phải cố gắng đi học, vừa học vừa làm. Tôi đi học về phải ghé vào nhà hàng làm thâu ngân.Có nhiều lúc buồn ngủ từ trong tim, trong ruột gan, tôi phải tự ngắt vào người mình cho đau điếng để tỉnh ngủ. Cuối tuần, tôi phải đến nhà người ta chùi dọn. Có nhiều lúc lau dọn nhà cho người ta, tôi suy nghĩ trong tương lai mình phải làm sao cho bằng họ. Thành ra, cuối cùng bây giờ, nói về vật chất thôi, những gì họ có trong nhà thì tôi cũng có khả năng có được như họ. Có nhiều khi tôi cũng suy nghĩ không biết nếu bây giờ tôi trở lại, những người đó sẽ nghĩ mình như thế nào, vì lúc đó họ nhìn mình với cặp mắt là một người lao công.
Tiến sĩ Phước: Phải cố gắng, vì mình sống phải có mục đích. Cuộc đời bằng phẳng thì ai cũng có thể làm được hết, nhưng sự khó khăn mới là thách đố cho mình để học hỏi nhiều hơn. Cho nên, mình phải ráng phấn đấu, ráng cố gắng.
Gian nan, cực khổ nhằm giúp con người ta nên người và trở nên Kitô hữu tốt. Bởi vì:
- Chúa cho phép gian nan cực khổ xảy đến với ta là vì Chúa biết nó có thể làm ích cho ta ‘Chúa thương ai thì mới sửa dạy kẻ ấy,và có nhận ai làm con thì người mới cho roi cho vọt” (Dt 12,6)
- Gian nan cực khổ giúp ta cảm nhận được tình thương của Chúa “Thiên Chúa sửa dạy là vì lợi ích của chúng ta, để chúng ta được thông phần vào sự thánh thiện của Người” (Dt 12,10).
- Gian nan cực khổ khiến ta tìm đến Chúa, giúp ta cảm nghiệm được quyền phép Chúa, giúp ta đạt thành quả “ “gặt hái được hoa trái bình an, công chính” (Dt 12,11).
- Gian nan cực khổ khiến ta biết thương xót những người gặp hoàn cảnh gian nan cực khổ như ta.
Điều kiện để vào Nước Trời phải vất vả cố gắng. Chúa Giêsu đã nói rõ ràng “Anh em hãy ra sức vào qua cửa hẹp”. Ai muốn vào Nước Trời đều phải đi qua khung cửa hẹp. Chúa nói trong tâm thế lên đường tiến về Giêrusalem.Theo cái nhìn của Thánh Luca, cuộc đời Chúa Giêsu là một cuộc hành trình tiến về Giêrusalem, mà điểm đến là Núi Sọ và vinh quang Phục sinh. Ai muốn làm môn đệ Người cũng phải lên đường như thế “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mỗi ngày mà theo Ta”. Đường chật hẹp vẫn luôn là tuyến đường của những bước chân theo lối mở của Bài Giảng Trên Núi. Cuộc ra đi và lên đường đầy cam go, thử thách, đòi hỏi nhiều quyết tâm và chiến đấu, nhất là ra đi và lên đường khỏi con người cũ, con người tội lỗi. Cửa hẹp là để tuyển lựa những người có phẩm chất thích hợp với Nước Trời.
Muốn vào Nước trời, chỉ có con đường Chúa Giêsu đã đi, chỉ có cánh cửa hẹp Chúa đã qua. Ai muốn đi thì phải noi gương Người và quyết tâm theo Người.
Trong bộ sách “Thao thức” gồm 5 cuốn, xuất bản vào tháng 5.2007, Đức Cha Bùi Tuần có viết bài suy tư về “cửa hẹp, đường hẹp”. Từ nhỏ, lúc mới đi tu, tôi đã được nghe dạy: “hãy đi vào cửa hẹp, đường hẹp”. Bấy giờ, tôi hiểu một cách trông trống: đi vào cửa hẹp đường hẹp là đi vào lối sống tránh xa tội lỗi, và phải giữ một số kỷ luật để nên người đạo đức.
Khi lớn, lúc đã biết mở sách Phúc Âm, tôi mới được đọc Lời Chúa Giêsu về lời dạy đó: “Hãy qua cửa hẹp mà vào. Vì cửa rộng và đường thênh thang đưa đến diệt vong. Nhiều nguời lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường thật thì đưa đến sự sống. Nhưng ít người tìm được lối ấy” ( Mt 7,13-14). Tôi tin vào Lời Chúa là chân lý ban sự sống, nên tôi đón nhận Lời Chúa với lòng cảm tạ.
Để học và để thực hiện Lời Chúa đi vào đường hẹp, ta phải có những quyết tâm. Quyết tâm phải cụ thể, rõ ràng, khả thi theo hoàn cảnh của mình. Quyết tâm từng ngày. Quyết tâm làm những việc lành nhỏ có thể làm hơn là việc lớn khó có thể làm. Quyết tâm những gì chính mình sẽ làm, chứ không đòi hỏi kẻ khác làm thay. Quyết tâm với sự tự do của người con Chúa, chứ không do ai áp đặt. Quyết tâm với tinh thần trách nhiệm cao, chính mình chịu trách nhiệm về việc mình làm. Quyết tâm làm thì nhất định sẽ làm, chứ không quyết tâm theo nghi thức bề ngoài, hoặc theo thói quen máy móc. Nhất là quyết tâm tận dụng mọi phương tiện trong tầm tay,để mỗi ngày trở nên một người tu thân đích thực và biết dấn thân tận tình tận sức cho tin mừng theo mẫu gương Đức Kitô. Những quyết tâm như vậy sẽ là những bước thường xuyên khiêm tốn đi vào cửa hẹp, một đường hẹp mở ra một chân trời sự sống mới. (x. Thao thức 4, trang 195).