Da kêu quan thuế giàu sang,
Nhưng lòng chưa được bình an Nước Trời.
Trí tâm chất chứa sự đời,
Khiến ông đánh mất con người thiện chân.
Để rồi chỉ biết tranh giành,
Tiền tài danh vọng, làm phần riêng tư.
Dẫy đầy thói xấu tật hư,
Tham lam vô độ, chẳng trừ thứ chi.
Nhưng nay ông quyết khinh khi,
Gia tài sự nghiệp, từ khi gặp Ngài.
Giờ đây xây dựng tương lai,
Ở trên đức ái, chẳng phai nghĩa tình.
Chờ ngày về chốn thiên đình,
Muôn đời hưởng trọn mối tình của Cha.

“ Này ông Da Kêu, xuống mau đi vì hôm nay Tôi phải ở lại nhà ông.
Hôm nay ơn cứu độ đã đến với nhà này… “ (Lc 19,5.9)