Ở NHÀ ÔNG GIA-KÊU
Dân thành hoan hỷ reo mừng,
Chúa qua, đường phố tưng bừng kéo theo.
Có người tên gọi Gia-kêu,
5490. Trưởng ban thuế vụ lắm điều bất công.
Trở nên giàu có nhất vùng,
Muốn xem nhan Chúa theo cùng đoàn dân.
Tiếc vì nhỏ vóc ngắn chân,
Đứng xa chẳng thấy, lại gần không xong.
Đón đàng, tìm lối, chạy vòng
Trèo lên cây vả chực hòng một bên.
Chúa vừa đi tới ngẩng lên,
Nhìn ông một thoáng, gọi tên bảo rằng :
Gia-kêu, muốn gặp Ta chăng ?
5500. Hôm nay Ta đến trọ đằng nhà ngươi”.
Gia-kêu hớn hở nhận lời,
Vội vàng tuột xuống rước Người vào dinh.
Làm cho thiên hạ bất bình,
Bảo nhau : “Kiếm chỗ thân tình mà chi ?
Với hạng người thiếu lương tri,
Sao không sợ tiếng thị phi về mình ?”
Gia-kêu khiêm tốn đứng trình:
“Đội ơn Thầy đã dủ tình thương tôi.
Cơ nghiệp xin cắt làm đôi :
5510. Nửa cho kẻ khó, nửa bồi xứng cân.
Dù ai thiệt hại mấy phần,
Cũng xin đền gấp bốn lần tận tay”.
Chúa rằng : “Cứu độ ơn dày,
Đâu đành bỏ sót nhà này cho cam.
Cũng là dòng dõi Áp-ram
Cũng là con cháu bắc nam một nhà.
Con Người đến cải thói tà,
Cái chi dẫu mất, tìm ra cho còn”.
Dân thành hoan hỷ reo mừng,
Chúa qua, đường phố tưng bừng kéo theo.
Có người tên gọi Gia-kêu,
5490. Trưởng ban thuế vụ lắm điều bất công.
Trở nên giàu có nhất vùng,
Muốn xem nhan Chúa theo cùng đoàn dân.
Tiếc vì nhỏ vóc ngắn chân,
Đứng xa chẳng thấy, lại gần không xong.
Đón đàng, tìm lối, chạy vòng
Trèo lên cây vả chực hòng một bên.
Chúa vừa đi tới ngẩng lên,
Nhìn ông một thoáng, gọi tên bảo rằng :
Gia-kêu, muốn gặp Ta chăng ?
5500. Hôm nay Ta đến trọ đằng nhà ngươi”.
Gia-kêu hớn hở nhận lời,
Vội vàng tuột xuống rước Người vào dinh.
Làm cho thiên hạ bất bình,
Bảo nhau : “Kiếm chỗ thân tình mà chi ?
Với hạng người thiếu lương tri,
Sao không sợ tiếng thị phi về mình ?”
Gia-kêu khiêm tốn đứng trình:
“Đội ơn Thầy đã dủ tình thương tôi.
Cơ nghiệp xin cắt làm đôi :
5510. Nửa cho kẻ khó, nửa bồi xứng cân.
Dù ai thiệt hại mấy phần,
Cũng xin đền gấp bốn lần tận tay”.
Chúa rằng : “Cứu độ ơn dày,
Đâu đành bỏ sót nhà này cho cam.
Cũng là dòng dõi Áp-ram
Cũng là con cháu bắc nam một nhà.
Con Người đến cải thói tà,
Cái chi dẫu mất, tìm ra cho còn”.