Hãy Tỉnh Thức Cải Thiện Đời Sống

Quả cuộc đời ngày lại ngày là những nỗi chán chường cho rất nhiều người!? Vì cơm áo vì bạc tiền, và biết bao nhiêu những cái vì của con người đang viện lý do đó mà đặt lên hàng đầu của cuộc sống. Khi đã bước chân ra đời từ sáng sớm cho đến buổi chiều tà, mặt mày của rất nhiều người cho chúng ta thấy là họ không thể có được niềm vui!? Anh là giám đốc ư!? Hoặc giả anh có một chút danh xưng, là thợ, bồi bàn, là buôn thúng bán rao, hay mọi ngành nghề, anh cũng không sao cười cho được, thưa vì sao thế? Có phải cái nghề gì thì anh cũng phải đụng chạm đến người và người? Vâng, con người thì ngộ thật đó! Không thể nào cắt nghĩa cho được, là rất khó để mà vui mà làm thỏa mãn cho chính mình!?. Tâm lý và tâm trạng ấy, không biết ai có thể chữa cho được?. Chán, muốn ở nhà không đi làm nữa thì ai cho mình tiền để trang trải cho đủ hằng tháng đây!? Mà ở nhà đi ra đi vào công không rỗi nghề riết thì cũng chán chứ!? Ở nhà ngồi ăn không nội tốn tiền ăn thì núi cũng phải lở nữa là, rồi thì vướng vào những con đường không mấy tốt lành là họp chị họp em lại mà đi nói hành người này và nói xấu người kia, nhàn cư vi bất thiện là vậy ấy mà!.

Quả con đường đời của chúng ta thì dài lắm! Nếu rảnh rang mà đếm giờ thử xem, hay chờ đợi ai xem có thấy lâu lắm không? Có người thì rảnh rỗi một ngày xem chừng như có đến cả 72 giờ lận, nhưng có người thì một ngày xem chừng như giờ của chiếc xe lửa hay giờ của máy bay bay, quay qua quay lại đã thấy hết cả giờ cả ngày rồi! Quả phước đức cho những người này thật! Trước đây vài năm tôi là một trong những người được gọi là có phước, vì đã đem đến nguồn vui hạnh phúc cho rất nhiều người, vì họ thật sự là những bệnh nhân cần được lo lắng và chữa trị. Tuy dù một ngày làm việc của tôi rất là bận rộn, rất là mệt mỏi, nhưng sao kỳ lạ là Chúa Thánh Thần đã giúp cho tôi thêm sức mạnh và nghị lực của Ngài. Tôi bận rộn tay chân luôn nhưng miệng tôi luôn điểm nụ cười, thỉnh thoảng hát cho các ông bà nghe trong khi họ chờ đợi, kể chuyện cười nói huyên thuyên thật thoải mái thật bình yên. Tôi cũng nhớ những cái ngày xa xưa ấy lắm! Phải, cũng gọi là xưa vì cũng gần 10 rồi còn gì!?.

Còn sau này nơi làm việc mới của tôi hình như nó có cái gì mập mờ không được tốt. Không được thẳng thắn sáng sủa cho lắm!? Người làm việc thì phe nhóm, hễ cùng trong nhóm thì họ che đậy cho nhau và sẵn sàng cười hề hề nếu họ lầm lỗi?. Và có những việc mà sau này khi tôi không còn làm việc nữa, chắc tôi sẽ không thinh lặng được, mà sẽ rất có thể phơi bày ra ánh sáng. Bởi lẽ những việc họ làm xem như rất là thất đức. Lấy tiền công quỹ của người già để làm lương chắc chắn cho mình? Lấy tiền của người già để lận vào lưng của mình. Tìm cách ăn chận của chủ và của người già, tất cả chỉ để thu vào cho túi tham của họ. Giúp cho những người không có tiêu chuẩn để thành có tiêu chuẩn, tạo thành một cái hố thâm thủng thật sâu của ngân quỹ quốc gia. Những thành phần này cần phải truy tố vì việc công bằng và bác ái của công quỹ chung. Anh chị em nghĩ sao khi một người cần được sự giúp đỡ thật tình, mà khối tiền trên đã bị những thành phần mối mọt lạm dụng và hao mòn nên phần của người đáng được hưởng lại không được hưởng, còn người không cần hưởng lại được hưởng, xã hội ngày nay đâu thì được gọi là công bằng và đâu thì gọi là bác ái chứ!??.

Cái buồn của tôi là đem niềm vui, nụ cười, chia sẻ, vào nơi không có???. Cho nên cảm thấy nỗi buồn càng ngày càng thấy ngao ngán chán chường làm sao đâu! Nên đang thương lượng với Chúa mà rằng: "Lậy Chúa là Thiên Chúa tối cao! Nơi đâu trên thế gian này cũng là một sự hỗn hợp như thế! Gian nhiều hơn thánh thiện. Con vẫn hằng ngày cầu xin cho những con người gian lận này họ hiểu và kềm chế lại được việc làm thất đức này! Sao họ không hiểu được việc làm không công chính ngôn thuận thì không phải một mình họ gánh chịu, mà cả gia đình của họ cũng phải gánh lấy mọi hậu quả của một người gây ra?. Thí dụ họ phải ngồi tù thì có ảnh hưởng rất lớn đến cho gia đình của họ hay không???. Hình như tất cả việc làm gian xảo đều đem cho họ thật nhiều tiền, và vì thế đã làm cho tất cả mờ con mắt? Không mờ sao được khi mà quyền hành trong tay họ? Tiền kiếm thật dễ chỉ cần đưa tay dưới gầm bàn là có ngay. Có được thì tậu nhà, tậu xe, tậu bao nhiêu thứ không cần thiết. Xin Chúa cho họ hiểu ra rằng mọi thứ chỉ là cơn gió thoảng và là phù vân, cuộc sống mai sau mới là quan trọng, mới là vĩnh viễn thiên thu vạn đại, mãi mãi được sống muôn đời bên Ba Ngôi Thiên Chúa và Mẹ Maria. Amen.