Ở cái miền quê nghèo này, cứ trước mỗi Thánh Lễ, bà con giáo dân lại quây quần bên chén trà xanh hàn huyên vài ba câu chuyện. Sáng nay, câu chuyện bên chén trà sôi động hẳn lên bởi ông Hai bị điếc và ông Út bị méo miệng !

Chuyện là cái điếc, cái méo miệng là cái khuyết tật của con người, chẳng ai muốn mình bị khuyết tật cả. Khi tiếp xúc với người khuyết tật thì những người lành lặn phải hết sức tế nhị. Càng tế nhị hơn khi nói đến những khuyết tật của những người kém may mắn hơn người bình thường. Ấy vậy mà sáng hôm nay, chuyện thiếu tế nhị nó lại được khơi lên. May mắn thay người khơi lên đó chính là người khuyết tật chứ không thì đổ chuyện !

Mọi người đang vui vẻ nói chuyện ngày xưa, chuyện ngày nay bỗng nhiên ông Hai bị điếc bộc phát:

- Người gì đâu mà có cái miệng để cho bị méo !

Nghe ông Hai điếc nói câu đó, mọi người quanh bàn trà chỉ mỉm cười vì biết rằng có nói lại thì ông cũng chẳng nghe.

Khi nghe như vậy, ông Út bảo:

- Sống trên đời này có cái lỗ tai để nghe thiên hạ nói chuyện vậy mà để cho mình bị điếc !

Nghĩ cũng buồn cười, ông bị điếc bề ngoài trông đôi tai lành lặn thật đấy nhưng chẳng còn tác dụng. Ai nói gì thì nói, ông cũng không tài nào nghe biết được. Còn cái ông méo miệng, dù bị méo ấy nhưng ông vẫn còn đôi tai để nghe và cái miệng nói chuyện cho người khác hiểu được. Tính ra thì ông méo miệng vẫn “lợi thế” hơn ông bị điếc ấy vậy mà ông bị điếc lại trêu chọc ông méo miệng. Ông bị điếc không nhớ rằng mình không thể nghe người khác được vậy mà còn ráng đi chọc người bị méo miệng.

Câu chuyện của hai ông già sáng hôm nay làm tôi liên tưởng đến những câu chuyện hết sức là đời thường.

Nhiều khi trong cuộc đời, mình cũng bị khuyết điểm này khuyết điểm nọ, ấy vậy mà người ta lại cứ hay xăm soi nhau từng li từng tí một. Người ta tưởng chừng chuyện xăm soi của họ là hay nhưng thực chất nó chẳng ra làm sao cả. Nhiều khi mình trở thành những Pharisêu thời đại để chỉ biết xét đoán và kết án người khác, còn chuyện của mình thì nó “bốc mùi” kinh khủng.

Câu chuyện xăm soi của hai ông già sáng nay làm tôi nhớ đến chuyện hôm trước. Hôm trước, vừa có một người quen kể cho tôi kinh nghiệm về chuyện xăm soi của con người.

Chuyện là có một vị lãnh đạo kia, khi đang còn đương nhiệm, chỉ cần ai nhìn ông ta hay là đi ngang khu vực của ông thì ông đều kêu la, chỉ trích. Ông thường la toáng lên nếu như có ai nhìn vào việc ông làm. Đến một hôm, chẳng hiểu vì thiếu đức độ hay tài năng, ông đã được mời sang làm công tác khác. Lẽ ra, ông ngồi yên ở đó để học hỏi các bậc đương nhiệm để chẳng may sau này khi được trọng dụng ông làm lại ông có kinh nghiệm hơn, đàng này, ông xăm soi và phá bĩnh công việc của các vị đương nhiệm.

Các vị đương nhiệm thấy khó chịu vô cùng trước hành vi xăm soi của ông. Các vị đương nhiệm cũng cần lắm những bài học, những kinh nghiệm của ông truyền lại để họ làm công việc được giao một cách tốt hơn nhưng ông đã không chia sẻ kinh nghiệm của mình mà ông chỉ đi xăm soi. Ai làm cái gì cũng không vừa lòng ông, ai làm chuyện gì ông cũng cho là không đúng, chỉ mình ông là đúng, chỉ mình ông là hoàn hảo. Hễ ngồi đâu là ông nói xấu người khác đến độ người khác nghe riết mà cũng ái ngại. Vì hết sức tế nhị nên đành nghe ông nói nhưng dần dần họ nhận ra cái tính tiểu nhân, cái tính xấu vô cùng của con người là kiêu căng, ba hoa chích chòe và chuyên môn đi chà đạp người khác.

Vì hết sức tế nhị, các vị đương nhiệm không biết làm sao để nói cho ông biết hành vi xăm soi của ông. Đang nghĩ cách nói làm sao không mất lòng ông ta thì các vị đương nhiệm nghĩ ra một cách hết sức là hay: Đó là mời ông chia sẻ những kinh nghiệm thực tế khi ông còn đương nhiệm. Ông say xưa đưa ra những nguyên tắc làm việc của ông, đặc biệt ông nhấn mạnh đến nguyên tắc xăm soi của những người ngoài cuộc. Ông rất bực mình khi người khác xăm soi chuyện của ông. Vì học cao hiểu rộng, ông nhấn đi nhấn lại với các vị đương nhiệm là sống sao phải khiêm hạ, phải đón nhận. Nói đi nói lại, nói tới nói lui, nảy giờ chính ông đã vi phạm cái nguyên tắc xăm soi người khác mà ông đã đề nghị với các vị đương nhiệm cần phải tuân giữ. Không chỉ đụng đến nguyên tắc xăm soi mà còn đụng đến cả chuyện kiêu ngạo, chuyên môn đi chà đạp, nói hành nói xấu người khác.

Câu chuyện hai ông già vui đùa xăm soi khuyết điểm của nhau nó cũng na ná với câu chuyện của vị lãnh đạo kia. Sống trên đời này, không ai hoàn thiện. Ai cũng có khiếm khuyết, ai cũng có khuyết tật. Cần và cần lắm sự chỉnh sửa để cuộc sống của mỗi người ngày một tốt hơn, ngày một hoàn thiện hơn nhưng việc chỉnh sửa phải hết sức tế nhị chứ không phải trơ trẽn như ông bị điếc chê ông bị méo miệng, như vị lãnh đạo thiếu đức độ đã bị cho thôi việc kia.

Nhớ lại lời của Thầy Chí Thánh Giêsu: “Anh em đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán !”. Vâng ! Mỗi người chúng ta, ai cũng mang khuyết điểm, thiếu sót trong mình, rất cần những lời chỉ dạy, khuyên răn của những người sống chung quanh và đặc biệt của những bậc cao niên. Chúng ta vẫn có thói quen là nhìn vào mắt người khác chúng ta thấy đầy rác như Chúa Giêsu đã thẳng thắn chỉ vào mặt những người Pharisêu hay lên án và chỉ trích người khác. Chúng ta vẫn có thói quen nhìn vào mắt người khác thì bẩn còn ta thì sạch.

Khởi đầu tháng Thánh Tâm Chúa Giêsu này, xin Chúa cho chúng ta có ánh mắt của Chúa, xin Chúa cho chúng ta con tim của Chúa để chúng ta nhìn vào tha nhân, chúng ta cũng biết yêu thương tha nhân như Chúa đã yêu thương ta vậy.