ROME (Zenit.org).- Bài giải thích của Cha Raniero Cantalamessa Dòng Capuchine, người giảng Phủ Giáo hoàng, về Tin Mừng Chúa Nhật I Mùa Chay.

* * *

Chúa Nhật I Mùa Chay (năm B)

St 9:8-15; Pt 3:18-22; Mc 1:12-15)

Với Chúa Giêsu trong Hoang Địa

Chúng ta hãy tập trung vào câu thứ nhất đoạn Tin Mừng: "Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa." Câu này chứa đựng một lời kêu gọi quan trọng lúc bắt đầu Mùa Chay. Chúa Giêsu vừa mới nhận lãnh sự tấn phong cứu thế trong sông Giodan, để mang Tin Mừng cho người nghèo khó, chữa lành những tâm hồn sầu khổ, rao giảng Nước Chúa. Nhưng Người không vội làm bất cứ điều gì trong những sự này. Ngược lại, vâng theo sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần, Người rút lui vào hoang địa và ở đó 40 ngày, ăn chay, cầu nguyện, suy gẫm và chiến đấu. Tất cả sự này diễn biến trong sự cô tịch và thinh lặng thâm sâu.

Trong lịch sử có hàng đạo binh người nam và nữ đã chọn bắt chước Chúa Giêsu rút lui vào hoang địa. Tại phương Đông, bắt đầu với Thánh Antôn Đan Sĩ họ đã rút lui vào những hoang địa nước Ai cập và Palestine; tại phương Tây, nơi không có những hoang địa cát, họ rút lui vào những nơi cô tịch, những miền núi và những thung lủng xa xôi.

Nhưng lời mời theo Chúa Giêsu trong hoang địa thì được chuyển tới mọi người. Các đan sĩ và những ẩn sĩ chọn một chỗ trong hoang địa; chúng ta phải chọn ít nhất một thời gian trong hoang địa. Trải qua một thời gian trong hoang địa có nghĩa là tự trút hết và chìm ngập trong thinh lặng, tái khám phá con đường của lòng chúng ta, đẩy chúng ta ra xa khỏi sự huyên náo và những áp lực bên ngoài để tiếp cận những nguồn mạch sâu xa nhất của hữu thể chúng ta.

Nếu sống tốt, Mùa Chay là một thứ chữa trị chất độc hại linh hồn. Trên thực tế, không những có sự làm ô nhiễm của chất carbon monoxit; cũng có sự gây ô nhiễm âm thanh và ánh sáng, Tất cả chúng ta say sưa bằng cách nào đó với tiếng ồn ào và những dáng vẻ bên ngoài. Con người phát sóng của mình tới ngoại vi hệ thống mặt trời, nhưng trong đa số các trường hợp không biếi cái gì ở trong lòng mình. Giải thoát, thư giãn, giải trí-là những lời nói có nghĩa là đi ra khỏi mình, đi xa khỏi thực tại.

Có những trình diễn "giải thoát" (TV cung cấp chúng dồn dập), văn chương "giải thoát". Một cách có ý nghĩa, chúng được gọi là sự tưởng tượng. Chúng ta thích sống trong sự tưởng tượng hơn là trong thực tại. Ngày nay người ta nói nhiều về "những ngoại kiều," nhưng chúng ta đã ra ngoại kiều hay là nên xa lạ bởi cách làm của chúng ta trong hành tinh chúng ta, mà không cần những kẻ khác đến từ bên ngoài.

Giới trẻ bị phơi bày hơn hết cho sự say sưa với tiếng ồn ào. "Phải giao cho bọn người ấy những công việc thật nặng nhọc để chúng làm," Pharaon đã nói với các viên đốc công của ông," và đừng có nghe lời Moisen và đừng nghĩ tới chuyện bẻ gãy xiềng xích nô lệ" (Xh 5:9). Những "Pharao" ngày nay nói, trong một cách ngấm ngầm hơn nhưng không kém phần hống hách hơn: " Hãy gia tăng sự huyên náo trên những giới trẻ này để chúng sẽ thiếu thận trọng và không suy nghĩ, không quyết định về mình, nhưng theo mốt, mua những điều chúng ta muốn chúng mua, và tiêu thụ những sản phẩm chúng ta nói cho họ."

Chúng ta có thể làm gì? Không có khả năng đi vào hoang địa, chúng ta phải tạo ra một chút hoang địa bên trong chúng ta. Về điều này, Thánh Phanxico thành Assisi cho chúng ta một sự gợi ý thực tế. Ngài nói "Chúng ta có một nơi ẩn dật luôn với chúng ta; bất cứ nơi nào chúng ta đi và bất cứ khi nào chúng ta muốn chúng ta có thể nhốt chúng ta trong đó như những ẩn sĩ. Nơi ẩn dật là thân xác chúng ta và linh hồn là kẻ ẩn sĩ ở trong!" Chúng ta có thể vào trong nơi ẩn dật "cầm tay" này mà không ai thấy, cho dầu khi chúng ta đang quá giang trên một xe buýt rất đông khách. Tất cả hệ tại thỉnh thoảng biết cách "đi vào trong tâm hồn chúng ta".

Xin Thần Khí " đã đẩy Chúa Giêsu vào trong hoang địa" cũng đưa chúng ta, giúp chúng ta trong trận chiến chống sự dữ và chuẩn bị chúng ta cử hành Lễ Phục Sinh được đổi mới trong tinh thần!