Ca Ngợi Khen

Linh hồn tôi ca tụng Đấng Tối Cao

Và hớn hở cao rao lòng Ai Tuất

Thần trí tôi vui nhảy mừng ngây ngất

Trong Thiên Chúa chính Đấng cứu chuộc tôi

Từ nay trong thiên hạ đến muôn đời

Sẽ bỡ ngỡ khen tôi: Người Diễm Phúc

Vì Chúa đã phá tan xiềng hỏa ngọc

Giải thoát tôi khỏi nọc độc Satan

Khối tình yêu muôn thuở Chúa lại ban

Gọi tôi vào trong đoàn chiên của Chúa.

Tấu lạy Chúa, Lời chân thật muôn thuở

Khó nghèo trong phân thổ Chúa cất lên

Đặt ngang hàng với Tổ Phụ dân riêng

Và Chúa thương kẻ một niềm kính úy

Kẻ ra công thành tâm tìm Chúa mãi

Chúa thẳng tay trừng trị kẻ kiêu căng

Kẻ phạm thượng khỏi ngôi, Chúa truất phăng

Và rộng rãi nhắc lên ai khiêm tốn.

Kể giầu sang, Chúa thải về thiếu thốn

Ai nghèo hèn Người cấp vốn rộng tay

Người nhớ lại mối tình quá nồng say

Mà bỏ lơ chín chín con chiên khác

Để hối hả tìm tôi: một chiên lạc

Và yêu tôi, Người vác xốc lên vai…

Cảnh Thiên Đường náo nhiệt thật không hai

Yêu như thế, không đòi nài chi hết

Yêu như yêu con nõn, yêu tha thiết.

Oi Chúa ơi! Hồn con biềt nói sao?

Hay muôn đời chỉ mãi cất giọng cao

Để hớn hở cao rao lòng Ai Tuất ?