SỰ TRAO BAN

(Phúc âm về sự thăm viếng của Đức Mẹ)

Người ta kể rằng có hai bàn tiệc, trên bàn bày những món ăn ngon, với những đôi đủa rất dài từ bên này qua bên kia bàn, được dọn cùng một lúc ở hai nơi: Thiên Đàng và Hoả Ngục. Những người ở Hoả Ngục vì ích kỷ chỉ muốn gắp cho mình mà không hề nghĩ đến người khác nên không thể ăn được. Còn bàn tiệc trên Thiên Đàng những người ngồi chung bàn rất yêu thương nhau chỉ muốn phục vụ người khác, gắp thức ăn cho nhau, người này nghĩ đến người kia và vui vẻ phục vụ nên ai cũng ăn được các món ngon, vui say và đầy hạnh phúc. Khi trao món ăn cho người khác thì cũng là lúc mình sẽ đón nhận sự tử tế của người trao lại cho ta. Nhưng ở đây yêu thương mới là mục đích và nguyên nhân của trao ban.

Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại”, có qua có lại mới phải lòng nhau. Đó không phải là trao ban mà là trao đổi. Hai bên cùng có lợi.

Lại có bài hát dành cho lứa đôi: “Yêu nhau cởi áo í a trao nhau…” sự trao đổi này có tiến bộ hơn nhưng vẫn mang tinh thoả mãn và chiếm hữu.

Sự trao gởi cũng không phải là trao ban bởi trao gởi là tin tưởng nơi người nhận, nên người trao kí thác nơi họ vật hoặc người họ muốn gởi trao với đầy tin tưởng.

Sự trao ban đúng nghĩa có lẽ là một sự cho đi vô điều kiện, không tính toán thiệt hơn cho mình trong quan hệ với người, mà chỉ vì lòng tốt tinh ròng phát xuất bởi yêu thương.

Việc chúng ta ca ngợi chúc tụng Chúa chẳng làm cho Chúa thêm chút vinh quang nào mà chỉ có lợi cho phần rỗi cuả chính ta mà thôi. Thật vậy, khi tạo dựng muôn loài, đặt biệt là con người, Thiên Chúa đã không nhằm và không muốn thêm chút vinh quang nào cho mình, nhưng vì yêu thương con người, muốn con người được thông phần vinh quang của Người mà thôi. Cũng như sự hiện diện của muôn vật dưới ánh sáng mặt trời không làm cho mặt trời sáng hơn nhưng nhờ có ánh sáng mặt trời dọi chiếu chúng mới trở nên rực rỡ. Thiên Chúa thông ban sự sống cho muôn loài và Người không tìm lại gì cho Người từ sự thông ban này cả. Người trao ban là bởi tình yêu vì chính Người là tình yêu, và chỉ có tình yêu mới có trao ban.

Thiên Chúa đã trao ban chính Người cho con người qua mầu nhiệm nhập thể để thực hiện chương trình cứu chuộc và ngày nay còn tái nhập thể trong Bí tích Thánh Thể. Hai cách trao ban, Hai lần trao ban đều do tình yêu. Vì thế ta có thể kết luận: “không thể trao ban nếu không có tình yêu” và ngược lại, nói cách khác “bản chất của tình yêu là sự trao ban”.

Đôi trai gái yêu nhau, trao hiến cho nhau trong chân thành và yêu mến, họ được đón nhận kết quả của tình yêu ấy là sự chào đời của một sự sống mới, một kết tinh tình yêu do bởi tình yêu. Đó là mục đích của hôn nhân công giáo, để tình yêu được triển nở khắp mặt đất này.

Sự trao ban đúng nghĩa sẽ dẫn đến một kết cục tốt đẹp là sự hoà hợp và hoa trái là hạnh phúc, là niềm vui. Và niềm vui ấy sẽ không dừng lại ở nơi mình nhưng sẽ truyền sang người khác để niềm vui được nhân rộng.

Khi thuận theo ý Chúa trong biến cố truyền tin, Đức Maria cưu mang một niềm vui khôn tả và Mẹ đã muốn trao ban niềm vui ấy cho người chị họ của mình. Tình yêu không được phép chỉ giữ cho mình vì thế mẹ quyết định lên đường. Tình yêu chẳng chối từ gian nan, tình yêu chiến thắng nhọc nhằn, khiến mẹ không quản ngại khó khăn vượt suối băng đèo đến với người chị họ Êlizabet. Tình yêu rất tế nhị. Tình yêu không đòi người khác lên tiếng yêu cầu nhưng luôn đi bước trước. Mẹ không đợi chị nhắn tin nhưng khi vừa nghe Sứ Thần cho biết Elizabet đã có thai được sáu tháng, mẹ liền vội vã lên đường để viếng thăm, để phục vụ. Tình yêu tự biết phải làm gì trong mọi biến cố, mọi hoàn cảnh. Và người đang yêu sẽ không thụ động, con tim đang rạo rực niềm dâng hiến làm sao có thể ngồi yên trong ích kỉ được - phải ra đi khỏi chính mình - đi để đến với người anh em. Từ đó ta có thể nhận biết thế nào là yêu và yêu đúng nghĩa.

Mẹ đi để trao ban, Mẹ không chỉ trao ban riêng Mẹ mà còn trao cả Chúa đất trời cho chị họ, và tức khắc thánh Gioan được sạch tội tổ tông vui sướng nhảy mừng trong dạ Mẹ. Mẹ đem Chúa đến cho gia đình bà Elizabet là đã trao ban niềm vui cho chị họ mình bù lại những tháng năm ba nếm nhục nuốt sầu. Niềm vui mang tên Giêsu – Emmanuel- Thiên Chúa ở cùng. Chắc chắn những tháng ngày có sự hiện diện của Chúa Giêsu và sự giúp đỡ của Mẹ bà Êlizabet sẽ cảm nhận hạnh phúc thiên đàng mở ra từng ngày và Giacaria đã chính thấy nhìn thấy ơn cứu độ. Đây là sự truyền giáo đầu tiên trong lịch sử giáo hội. Mẹ đã giới thiệu Chúa cho Gioan và ngài đã được thanh tẩy trong Thánh Thần. Việc đó sẽ không thể xẩy ra nếu Mẹ không cưu mang Chúa trong lòng.

Chúng ta cũng sẽ không nói hay đem Chúa cho người khác được nếu trong ta không có Chúa. Không ai có thể cho người khác cái mà mình không có. Vậy trong ta phải có rồi mới cho người khác được.

Khi đến trần gian Chúa Giêsu đã không mang theo cho mình một sự chuẩn bị nào khác ngoài tình yêu. Tình yêu là hành trang duy nhất. Tình yêu nung nấu con tim đêm ngày như lửa thiêu đốt tâm hồn “Ngài đã đên ném lửa vào mặt đất và những ước mong lửa ấy bùng lên". Tình yêu ấy thôi thúc Ngài ra đi rao giảng làm chứng cho tin mừng nước trời, chữa lành bệnh tật, nâng đỡ những mãnh đời yếu đuối khổ đau, và cuối cùng là cuộc khổ nạn cái chết- tột đỉnh của tình yêu để con người được giao hoà với Thiên Chúa đem lại ơn cứu rỡi đời đời cho nhân loại.

Vậy cái ta có để trao ban la tình yêu Giêsu, là kho tàng tình yêu để ta rao giảng, ta trao ban. Được diễm phúc làm con Chúa ta hãy dùng tất cả đời sông ta để tìm hiểu, để học cho biết Giêsu, để rồi ta ngụp lặng trong tình yêu Ngài, để biết Ngài yêu thương ta, để ta đáp đền tình yêu Ngài bằng cách làm chứng về Ngài cho người khác. Tin Mừng là tin vui. Không ai vui mà có thể giấu kín đựơc…

Mẹ ơi, xin giúp con noi gương Mẹ luôn suy gẫm và thực hành Lời Chúa mỗi ngày để tinh thần của Chúa luôn ở trong con, và một khi đã có Chúa rồi xin cho con cũng biết như Mẹ đem Chúa đến cho những ai con gặp gỡ. Amen.