Chúa Cần Bàn Tay Yêu Thương

"Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn". Các ông thưa lại rằng: "Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá" (Mt 14, 13-21).

Chúa yêu tất cả con cái của Chúa từ muôn thuở đến muôn đời, chẳng cần phải tìm hiểu cho sâu cho tận, vì chúng con đây hầu hết đều có gia đình, có con cái, cháu, chắt, và cả chít nữa! Tình yêu thương chúng con dành cho gia đình như thế nào, thì quả thật so với tình yêu của Ngài đối với chúng con có phải được nhân lên gấp bội??

Chúng con yêu con cái của chúng con thế nào thì ắt phải hiểu Chúa yêu chúng con vô bến vô bờ. Có ai trong chúng con mà muốn cắt tình hay từ bỏ đứa con mà mình đã cưu mang 9 tháng 10 ngày mà sinh ra nó, nuôi nấng dậy dỗ nó, và thương yêu chìu chuộng nó hết mực? Từng đứa con một, phải không thưa Chúa? Con trai cũng như con gái. Con mạnh khoẻ cũng như con ốm yếu. Con lành mạnh cũng như con khuyết tật. Tất cả đều từ trong bụng mẹ mà ra. Tất cả cùng một giống mà ra. Do tình yêu thương của cha mẹ kết hợp trong yêu thương mới có chúng nó.

Có phải Chúa yêu chúng con tất cả đều như nhau, không thiên vị gái hay trai, không thiên vị mạnh khoẻ hay tật nguyền, không thiên vị đứa giầu với đứa nghèo, mà có phải Chúa yêu thương tất cả những đứa con bất hạnh và nghèo khổ nhất? Đứa nào giầu có rồi thì mừng cho đứa đó? Đứa nào nghèo khổ Chúa luôn tìm cách giúp đỡ và ủi an? Đứa nào bất hạnh trong tật nguyền thì có phải chúng luôn được ở gần bên Chúa suốt cuộc đời của nó hay không? Và có phải Chúa luôn trông đợi từ những đứa con giầu có, luôn có tấm lòng bác ái để giúp đỡ Chúa một tay mà lo cho hay chia sẻ cho anh em nghèo khổ hơn nó!??

Tình yêu từ nơi cha mẹ quả chẳng phân biệt đứa nào với đứa nào! Chỉ cầu nguyện cho chúng đêm ngày được tràn đầy ơn Chúa. Nhỏ thì luôn cầu nguyện cho chúng được mạnh khoẻ, ăn no chóng lớn. Hôm nào chúng bị nóng đầu thì có phải cả cha lẫn mẹ xúm vào mà lo cho chúng cả đêm lẫn ngày? Khi lớn lên thì dậy và dỗ chúng biết vâng lời và đừng làm điều gì xấu mà mất lòng Thiên Chúa và cha mẹ? Lớn nữa thì lo lắng chúng đi theo bạn bè mà trở thành hư hỏng? Nhưng có phải Chúa cũng đi sát vào cuộc đời của chúng con hơn nữa hay không? Vì có phải cha mẹ trần gian thì có giới hạn, nhưng đối với Thiên Chúa tối cao thì tình yêu có phải không có ranh giới? Ngài chỉ luôn muốn ban phát cho chúng con thật nhiều nếu chúng con luôn luôn muốn là đứa con thảo?

Cha mẹ trần gian thì có thể có nhiều lý do để từ bỏ con của mình. Như trai trẻ của thời đại ngày nay vậy! Sống một cuộc sống rất buông thả. Sống một cuộc sống bê tha. Sống một cuộc sống mà không cần gìn giữ. Sống một cuộc sống mà không cần biết ngày mai của mình sẽ đi về đâu? Thì hà huống gì còn biết linh hồn của mình sẽ đi về đâu? Những đứa trẻ có cuộc sống này thì ai là người có trách nhiệm trên chúng? Cha mẹ chúng đã bỏ chúng ngay từ khi vừa lọt lòng? Cha mẹ chúng đã từ bỏ chúng từ khi chúng chưa được hình thành trọn vẹn trong lòng của người mẹ? Những đứa bé vô tội tình này ai là người có trách nhiệm trên chúng và trả lời ra sao với Chúa?

Cuộc đời thật sẽ còn nhiều phức tạp nếu tất cả chúng con không cố gắng có một chút xíu trách nhiệm trên con cái của mình? Cuộc đời thật còn có rất nhiều phức tạp và hỗn loạn nếu chúng con không sửa đổi và muốn trở nên tốt trước tôn nhan Thiên Chúa. Cuộc đời thật sẽ còn nhiều những vấn nạn nếu chúng con vẫn tiếp tục không biết thương yêu, chia sẻ, còn biết chạnh lòng thương, và cho nhau một bàn tay thương yêu giúp đỡ.

Giúp đỡ nhau trong nhiều hình thức. Có phải ai cũng nghĩ rằng nếu mình giúp đỡ anh chị em mình thì mình sẽ không còn gì mà sinh sống? Nào là sợ tốn kém? Nào là sợ sau đó sẽ bị làm phiền? Nào là sợ không có thời giờ? Nào là sợ nhà mình trở thành nơi hội họp? Sợ đủ thứ sợ, cho nên cái sự giúp đỡ thật nhỏ nhoi ngay từ ban đầu đã không có, thì hà huống gì ta cho ai mượn đôi bàn tay? Chứ nếu tính ra một cách trung bình thì thế giới sẽ không có tệ nạn đói nghèo nếu mọi người biết cho nhau đôi bàn tay. Một người giúp cho một người. Một gia đình giúp cho một gia đình. Một xóm giúp cho một xóm. Một cộng đoàn giúp cho một cộng đoàn. Một giáo xứ giúp cho một giáo xứ. Một quốc gia giúp cho một quốc gia. Được thế thì cả thế giới sẽ được sống trong no ấm, trong an bình, trong hạnh phúc, và trong Chúa.

Thế mới biết đôi bàn tay yêu thương quan trọng đến mức độ như thế nào!? Mà từ cái chờ đợi đôi bàn tay của người không biết chạnh lòng thương thì sẽ ngăn cản biết bao nhiêu đôi bàn tay khác giống như họ vậy! Vì người giầu họ có tầng lớp riêng của họ. Họ sống giống nhau. Bắt chước nhau. Băng đảng với nhau. Y như nhau. Còn chờ đợi đôi bàn tay từ con người biết chạnh lòng thương thì thường chỉ đủ ăn đủ dùng nên không đủ để phân phát cho toàn nhân loại. Và đếm trên đầu ngón tay mà thôi! Thế cho nên nghèo thì vẫn hoàn nghèo mà không kể đã nghèo còn bị bóc lột từ những con người không có trái tim biết thổn thức, biết chạnh lòng.

Cho nên quan trọng và thấm thía thay Lời của Chúa tuần này là Ngài nhắn nhủ dậy dỗ con cái của Ngài phải biết chạnh lòng thương như Ngài vậy! Biết chia sẻ và góp đôi bàn tay dù thật ít ỏi. Không ít ỏi sao được vì trên 5000 người mà chỉ có 2 con cá và 5 tấm bánh. Không làm sao no nê được nếu đứa bé ích kỷ không muốn chia sẻ cá và bánh của mình? Chúa không làm nên được điều kỳ diệu nuôi con cái của Ngài nếu không dâng cho Ngài cá và bánh. Nếu không cho Chúa mượn đôi bàn tay?

Có phải trong cuộc sống đời thường, Chúa đã giúp đỡ con cái của Ngài thật nhiều. Lẽ đương nhiên không được trực tiếp nhưng luôn gián tiếp là bằng cách nào đó phải qua đôi bàn tay bác ái của anh chị em mình. Trông chờ Chúa hiện ra ư!? Thưa, Chúa không bao giờ làm vậy đâu! Giả dụ nếu bạn đi kiếm việc thì bạn phải tự đi nộp đơn rồi sau đó Chúa nhờ người giúp bạn có việc làm ngay, không cách này thì cũng cách khác, bạn cứ tin như vậy đi thì ắt bạn sẽ được, đó là điều chắc chắn mà Chúa hứa nếu các con tin thì ắt các con sẽ được.

Lậy Chúa là Đấng từ bi nhân hậu!

Xin cho tất cả chúng con biết góp đôi bàn tay để giúp đỡ anh chị em khó nghèo của chúng con. Xin cho chúng con biết luôn chạnh lòng và thương cảm đối với anh chị em của mình, nếu không chúng con sẽ không có đời sau hạnh phúc như chúng con ao ước va mong muốn. Chúng con không muốn bắt chước như ông nhà giầu phú hộ kia đã vì lơ là và không biết chạnh lòng thương cảm cho ông Lazaro ghẻ chốc đói nghèo sống trước cửa nhà ông mà phải xuống hoả ngục đời đời kiếp kiếp. Một nơi thật đáng sợ. Một nơi sẽ muôn đời phải khóc lóc và nghiến răng. Còn tất cả những anh chị em nghèo đói, bất hạnh, tật nguyền sẽ được lên Thiên Đàng Sáng Láng vui vẻ hạnh phúc vô cùng. Được bên cạnh Ba Ngôi Thiên Chúa, Đức Mẹ, Thiên Thần, Các Thánh, và cùng cả Triều Thần Thiên Quốc, được hưởng phước hạnh muôn muôn đời, Amen.