Kềm Hãm Tánh Kiêu Ngạo
Này cậu con trai khôn lớn của Mẹ!
Con có biết Tánh Kiêu Ngạo của con,
Làm cho Mẹ cảm thấy lo âu và e ngại,
Cho bản thân, cuộc đời, và Linh Hồn
Của con đến là dường nào không?
Con càng khôn lớn, đỗ đạt, thành công,
Tiền tài, danh vọng, vợ đẹp, con khôn,
Mẹ lại càng lo sợ cho con khi thấy,
Tánh tình ngày càng thay đổi, ngày càng
Kiêu ngạo, tự tôn, tự mãn, tự phụ, phách lối, khoác lác,
Hóng hách, khinh người, nhất là đối với kẻ ăn người ở,
Người làm công, dưới quyền cai quản của con.
Mẹ lại càng lo sợ cho con hơn vì
Càng ngày con tạo thêm nhiều kẻ thù,
Luôn rình rập, luôn là sự đe dọa, là nỗi sợ, là
Mối bận tâm lớn cho con, gia đình, và người thân.
Bây giờ Mẹ muốn con hãy cùng Mẹ,
Thư giãn và tạm quên sự đời trong một khoảnh khắc,
Để con thấy rằng con chỉ là một hạt cát vô dụng,
Nằm trong một biển cát mênh mông vô cùng tận,
Mà Thiên Chúa là Đấng nắm vận mạng
Cuộc đời và Linh Hồn của con.
Con thử ngẩng nhìn lên xem. ... trên bầu trời cao xanh!
Con thấy được những gì trong tầm mắt?
Có phải những gì còn tít xa khỏi đám mây
Con bị giới hạn không thể nào nhìn thấy cho hết được!?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoe khoang với anh chị em mà rằng:
Con đã được tận mắt nhìn thấy tất cả những hành tinh,
Vệ tinh, và hằng hà sa số các vì sao thật bao la thăm thẳm,
Ngòai không gian và những gì hiện hữu trong vũ trụ.
Rồi thì con thử cúi nhìn xuống xem. ... dưới lòng biển!
Con nhìn thấy được những gì trong tầm mắt?
Có phải những gì còn tít sâu dưới lòng đại dương,
Con bị giới hạn không thể nào nhìn thấy cho hết được!?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoe khoang với anh chị em mà rằng:
Con đã thám hiểm và biết được hết những gì,
Trong lòng Đại Dương sâu rộng tận cùng và mênh mông.
Rồi thì con cũng thử dõi xa tầm nhìn xem. ... ở mãi cuối chân trời!
Con nhìn thấy được những gì trong tầm mắt?
Ngòai mặt trời, da trời mầu xanh lơ, núi chất ngất cao,
Mây lơ lững trôi và chim trời bay lang thang gọi đàn.
Có phải những gì còn tít xa dưới vòm trời,
Con bị giới hạn không thể nào nhìn thấy cho hết được!?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoe khoang với anh chị em mà rằng:
Con đã tham quan và được đặt chân đến,
Tất cả mọi nơi thanh lam thắng cảnh của Trái Đất.
Lại nữa con chớ có bao giờ xét đóan anh chị em!
Bởi con nhìn thấy được những gì,
Trong tận đáy lòng của anh chị em con!?
Làm sao con thấy và hiểu được trái tim và tâm hồn của họ?
Làm sao con thấy và hiểu được cuộc sống của họ?
Làm sao con biết và hiểu được tư tưởng của họ?
Làm sao con biết được họ sẽ nghĩ gì, nói gì, và làm gì?
Làm sao con hiểu thấu họ được,
Khi con chỉ nhìn và xét đóan bề ngòai của anh chị em con?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoác lác với anh chị em mà rằng:
Con rất rành rẽ về tâm lý, cuộc đời, và đời tư của họ,
Nhất là tự động cho mình cái quyền dậy dỗ và làm thầy đời,
Can thiệp vào cuộc sống gia đình của người ta.
Lấy lý do là mình có tuổi, có nhiều kinh nghiệm, hoặc
Lấy lý do mình là người có quyền thế, có tiếng nói,
Có thế lực, hay "miệng người sang có gang có thép".
Bởi chỉ có Thiên Chúa. ... Duy Nhất
Ngài mới biết tất cả những gì trong và ngòai vũ trụ.
Bởi chỉ có Thiên Chúa. ... Duy Nhất
Ngài mới biết tất cả những gì trong và ngòai con người vì
Chính Ngài đã tạo thành vũ trụ.
Chính Ngài đã dựng nên lòai người và
Chính Ngài đã dựng nên Nguyên Tổ của lòai người là Adong và Evà.
Bởi chỉ có Thiên Chúa. ... Duy Nhất
Ngài là Đấng Quyền Uy, Muôn Đời Hằng Hữu, và Tòan Năng.
Ngài mới có tòan quyền trong và ngòai vũ trụ.
Ngài mới có tòan quyền quyết định trên mạng sống,
Và Linh Hồn của tất cả nhân lọai con người chúng ta.
Còn con, con trai duy nhất của Mẹ,
Con chỉ là một phần tử rất rất so với
Công trình Tác Tạo vĩ đại Nhiệm Mầu của Ngài. ... mà thôi!
Mẹ Khuyên Con: “Hãy trở nên Bé Nhỏ và Khiêm Nhường".
Này cậu con trai khôn lớn của Mẹ!
Con có biết Tánh Kiêu Ngạo của con,
Làm cho Mẹ cảm thấy lo âu và e ngại,
Cho bản thân, cuộc đời, và Linh Hồn
Của con đến là dường nào không?
Con càng khôn lớn, đỗ đạt, thành công,
Tiền tài, danh vọng, vợ đẹp, con khôn,
Mẹ lại càng lo sợ cho con khi thấy,
Tánh tình ngày càng thay đổi, ngày càng
Kiêu ngạo, tự tôn, tự mãn, tự phụ, phách lối, khoác lác,
Hóng hách, khinh người, nhất là đối với kẻ ăn người ở,
Người làm công, dưới quyền cai quản của con.
Mẹ lại càng lo sợ cho con hơn vì
Càng ngày con tạo thêm nhiều kẻ thù,
Luôn rình rập, luôn là sự đe dọa, là nỗi sợ, là
Mối bận tâm lớn cho con, gia đình, và người thân.
Bây giờ Mẹ muốn con hãy cùng Mẹ,
Thư giãn và tạm quên sự đời trong một khoảnh khắc,
Để con thấy rằng con chỉ là một hạt cát vô dụng,
Nằm trong một biển cát mênh mông vô cùng tận,
Mà Thiên Chúa là Đấng nắm vận mạng
Cuộc đời và Linh Hồn của con.
Con thử ngẩng nhìn lên xem. ... trên bầu trời cao xanh!
Con thấy được những gì trong tầm mắt?
Có phải những gì còn tít xa khỏi đám mây
Con bị giới hạn không thể nào nhìn thấy cho hết được!?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoe khoang với anh chị em mà rằng:
Con đã được tận mắt nhìn thấy tất cả những hành tinh,
Vệ tinh, và hằng hà sa số các vì sao thật bao la thăm thẳm,
Ngòai không gian và những gì hiện hữu trong vũ trụ.
Rồi thì con thử cúi nhìn xuống xem. ... dưới lòng biển!
Con nhìn thấy được những gì trong tầm mắt?
Có phải những gì còn tít sâu dưới lòng đại dương,
Con bị giới hạn không thể nào nhìn thấy cho hết được!?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoe khoang với anh chị em mà rằng:
Con đã thám hiểm và biết được hết những gì,
Trong lòng Đại Dương sâu rộng tận cùng và mênh mông.
Rồi thì con cũng thử dõi xa tầm nhìn xem. ... ở mãi cuối chân trời!
Con nhìn thấy được những gì trong tầm mắt?
Ngòai mặt trời, da trời mầu xanh lơ, núi chất ngất cao,
Mây lơ lững trôi và chim trời bay lang thang gọi đàn.
Có phải những gì còn tít xa dưới vòm trời,
Con bị giới hạn không thể nào nhìn thấy cho hết được!?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoe khoang với anh chị em mà rằng:
Con đã tham quan và được đặt chân đến,
Tất cả mọi nơi thanh lam thắng cảnh của Trái Đất.
Lại nữa con chớ có bao giờ xét đóan anh chị em!
Bởi con nhìn thấy được những gì,
Trong tận đáy lòng của anh chị em con!?
Làm sao con thấy và hiểu được trái tim và tâm hồn của họ?
Làm sao con thấy và hiểu được cuộc sống của họ?
Làm sao con biết và hiểu được tư tưởng của họ?
Làm sao con biết được họ sẽ nghĩ gì, nói gì, và làm gì?
Làm sao con hiểu thấu họ được,
Khi con chỉ nhìn và xét đóan bề ngòai của anh chị em con?
Cho nên Mẹ bảo con, đừng khoác lác với anh chị em mà rằng:
Con rất rành rẽ về tâm lý, cuộc đời, và đời tư của họ,
Nhất là tự động cho mình cái quyền dậy dỗ và làm thầy đời,
Can thiệp vào cuộc sống gia đình của người ta.
Lấy lý do là mình có tuổi, có nhiều kinh nghiệm, hoặc
Lấy lý do mình là người có quyền thế, có tiếng nói,
Có thế lực, hay "miệng người sang có gang có thép".
Bởi chỉ có Thiên Chúa. ... Duy Nhất
Ngài mới biết tất cả những gì trong và ngòai vũ trụ.
Bởi chỉ có Thiên Chúa. ... Duy Nhất
Ngài mới biết tất cả những gì trong và ngòai con người vì
Chính Ngài đã tạo thành vũ trụ.
Chính Ngài đã dựng nên lòai người và
Chính Ngài đã dựng nên Nguyên Tổ của lòai người là Adong và Evà.
Bởi chỉ có Thiên Chúa. ... Duy Nhất
Ngài là Đấng Quyền Uy, Muôn Đời Hằng Hữu, và Tòan Năng.
Ngài mới có tòan quyền trong và ngòai vũ trụ.
Ngài mới có tòan quyền quyết định trên mạng sống,
Và Linh Hồn của tất cả nhân lọai con người chúng ta.
Còn con, con trai duy nhất của Mẹ,
Con chỉ là một phần tử rất rất
Công trình Tác Tạo vĩ đại Nhiệm Mầu của Ngài. ... mà thôi!
Mẹ Khuyên Con: “Hãy trở nên Bé Nhỏ và Khiêm Nhường".