LỄ CÁC THÁNH NAM NỮ (1/11)

Bài đọc 1: Kh 7, 2-4. 9-14

Bài đọc 2: 1 Ga 3, 1-3

Tin mừng: Mt 5, 1-12a

Ơn gọi nên thánh của mỗi Kitô hữu

Hôm nay có thể nói được là một trong những ngày quan trọng nhất, và vui nhất của từng người chúng ta, bởi vì hôm nay là ngày mà Giáo Hội mừng trọng thể chung tất cả các thánh, trong đó có thánh bổn mạng của chúng ta, có tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người thân yêu của chúng ta. Hiểu như thế, mỗi người chúng ta đều có sự liên đới trong Thánh Lễ hôm nay.

Mặt khác, khi tham dự Thánh lễ này, mỗi người chúng ta còn được nhắc nhớ một điều quan trọng: ơn gọi nên thánh không chỉ dành riêng cho một hạng người nào mà là cho hết thảy từng người chúng ta, những người đã được lãnh nhận phép Rửa trong Đức Giêsu Kitô. Từ ngày lãnh nhận phép Rửa, tất cả chúng ta đều nhận được lời mời gọi của Đức Giêsu: “Các ngươi hãy nên trọn lành như Cha các ngươi trên trời là Đấng trọn lành” (Mt 5, 48).Do đó, trong phần chia sẻ lời Chúa hôm nay, tôi muốn cùng quý ông bà anh chị em tìm hiểu một đôi nét về Ơn gọi của người kitô hữu chúng ta.

1. Ơn gọi kitô hữu, ơn gọi nên thánh:

Do tội nguyên tổ và cả tội riêng từng người chúng ta, mỗi người chúng ta đã lãnh lấy án phạt và án phạt nặng nề nhất là cái chết. Thế nhưng vì yêu thương, Thiên Chúa đã cho con của Ngài xuống thế để chuộc tội cho chúng ta. Và không chỉ chuộc tội, Ngài còn cho ta được diễm phúc làm con Thiên Chúa như lời thánh Phaolô: “Đức Kitô (Ngài) đã bị phó nộp vì các lỗi lầm của ta, và đã sống lại vì là để ta được giải án tuyên công” (Rm 5, 25). Vâng, nhờ Đức Kitô, chúng ta được “giải án, tuyên công”, nghĩa là chúng ta không chỉ được “giải án” là tha tội, mà còn được “tuyên công”, được nhận làm nghĩa tử của Thiên Chúa, như lời thánh Phaolô: “Vì chưng phàm ai được Thần Khi Thiên Chúa dẫn đưa, thì họ là con cái Thiên Chúa… Nhờ đó ta kêu lên Abba, lạy Cha! Chính Thần Khí chứng thực cho thần hồn chúng ta rằng: chúng ta là con cái Thiên Chúa” (Rm 8, 14. 15b-16). Chúng ta được mời gọi làm con Thiên Chúa, nghĩa là chúng ta được mời gọi trở nên thánh, vì Cha chúng ta là Đấng ba lần Thánh, như chúng ta vẫn tuyên xưng trong lời Tiền tụng của mỗi Thánh lễ: “Thánh, Thánh, Thánh…”(x. Is 6, 6).

Như thế, tất cả chúng ta, những người đã lãnh nhận phép Rửa đều có chung một ơn gọi: Ơn gọi nên thánh. Ơn gọi này là do tình yêu nhưng không của Thiên Chúa dành cho từng người chúng ta như lời thánh Gioan chúng ta vừa nghe: “Các con hãy coi tình yêu của Chúa Cha đối với chúng ta là thế nào, khiến chúng ta được gọi là con Thiên Chúa và thực sự là thế… Và bất cứ ai đặt hy vọng nơi Người, thì tự thánh hoá mình cũng như Người là Đấng Thánh”. Hơn nữa, ơn gọi nên thánh này không giới hạn cho một hạng người nào hay một giai cấp nào, nhưng là cho hết thảy mọi người. Điều này được thánh Gioan diễn tả bằng những hình ảnh thật sinh động trong sách Khải huyền như sau: “Tôi thấy đoàn người đông đảo không thể đếm được, họ thuộc đủ mọi nước, mọi chi họ, mọi dân tộc và mọi thứ tiếng. Họ đứng trước ngai vàng và trước mặt Con Chiên, mình mặc áo trắng tinh, tay cầm nhành lá thiên tuế.”.

Thiên Chúa không chỉ mời gọi từng người chúng ta nên thánh, nhưng Ngài còn chỉ cho chúng ta một con đường, một cách thế để nên thánh, đó là con đường “Bát phúc” mà chúng ta vừa nghe trong bài Tin mừng.

2. Bát phúc, con đường nên thánh:

Bát phúc hay đơn giản hơn “Tám mối phúc thật” là lời kinh mà có lẽ nhiều người trong chúng ta đã thuộc nằm lòng từ tấm bé ở các lớp giáo lý. Thế nhưng, tại sao chúng ta vẫn chưa nên thánh? Tôi thiết nghĩ có lẽ vì hai lý do sau: Thứ nhất vì quá quen nên chúng ta không nhận ra điều quý giá của nó. Nó cũng giống như muối trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Muối rất rẻ và dễ kiếm, nhất là đối với địa phương của chúng ta, nên chúng ta không cảm thấy quý, nhưng chúng ta thử nghĩ xem: nếu một tháng hay đơn giản hơn, chỉ một ngày không có muối, không biết đời sống của chúng ta sẽ ra sao.

Thứ hai có lẽ vì ngại vất vả, sợ mất mát những quyền lợi trước mắt…, nên chúng ta không dám thực hành điều mà con đường “Bát phúc” đòi hỏi. Chúng ta biết con đường nên thánh, nhưng không thực hiện, thì cũng giống như người học võ chỉ biết khẩu quyết, lý thuyết mà không một lần luyện tập thì khi lâm trận, tất cả những khẩu quyết đó chẳng giúp ích gì cho bản thân mình cả.

Con đường “Bát phúc” này đòi hỏi chúng ta sống hiền lành, có tinh thần nghèo khó, đói khát sự công chính, lòng thương xót, lòng trong sạch, ăn ở thuận hoà, tác tạo hoà bình, sẵn sàng chịu bách hại vì lẽ công chính. Khi đọc bản liệt kê này, có thể chúng ta sẽ suy nghĩ: “Chúa đòi hỏi nhiều quá, ai mà theo nổi”. Rồi cứ thế, chúng ta cứ sống theo những lý luận, những suy nghĩ của chúng ta. Muốn đi trọn con đường “Bát phúc” theo lời mời gọi của Thiên Chúa, tôi thiết nghĩ, từng người chúng ta phải từ bỏ chính “cái tôi” của mình. Từ bỏ “cái tôi” là con đường Đức Giêsu đã đi như lời thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu thành Philipphê: “Ngài đã huỷ mình ra không,… Ngài đã hạ mình thấp hèn, trở thành vâng phục cho đến chết, và là cái chết thập giá” (Pl 2, 7a. 8). Thập giá là mầu nhiệm tự huỷ cao nhất của Đức Giêsu. Các thánh cũng đã đi con đường tự huỷ này, thánh Phaolô đã khẳng định: “Tôi sống, nhưng không phải tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2, 20). Từ bỏ “cái tôi”, chúng ta sẽ không còn tự ái, ghen ghét, ích kỷ, hận thù, tham lam, nóng giận…

Trong các bài hát sinh hoạt của các bạn trẻ, tôi thấy có một bài hát với tựa đề: “Tôi” rất có ý nghĩa: “Kiêu căng, tôi sắc sảo. Tôi thành tôi sắc tối. Huênh hoang, tôi huyền hoặc. Tôi thành tôi huyền tồi. Tự ái tôi nặng nề. Tôi thành tôi nặng tội. Khiêm tốn, tôi mỉm cười. Đơn giản tờ ôi tôi.”. Đúng như vậy, một khi tôi còn kiêu căng, tôi là “tôi sắc tối”. Lúc tôi còn tự ái, tôi trở thành “tôi nặng tội”. Những khi tôi huênh hoang, tôi trở thành “tôi huyền tồi”. Nhưng khi tôi khiêm tốn, tôi đúng thật sự là tôi, một con người mang hình ảnh của Thiên Chúa. Lúc đó, trong chúng ta sẽ chỉ còn cái tôi yêu thương, tôi bác ái, tôi chia sẻ, tôi tha thứ, tôi nhường nhịn, tôi khiêm tốn, tôi liên đới với người khác và hướng về Thiên Chúa…

Tóm lại, trở thành kitô hữu, mỗi người chúng ta đều nhận được ơn gọi trở nên thánh. Đây quả là con đường hẹp, nhưng là con đường dẫn đến sự sống. Đó là con đường hẹp, nhưng không phải là con đường không thể đi. Chính Đức Giêsu đã đi, và cùng với Ngài có một đoàn đông đảo các thánh cũng đã đi con đường này. Con đường này đòi hỏi nhiều hy sinh như lời sách Khải huyền: “Họ là những người từ đau khổ lớn lao mà đến, họ giặt áo và tẩy trắng áo trong máu Con Chiên”. Những hy sinh, những cố gắng này, tự sức mình, chúng ta không thể thực hiện được, nhưng với ơn Chúa thì lại là chuyện có thể. Đức Giêsu đã mời gọi chúng ta: “Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng. Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi.” (Mt 11, 28).

Giờ đây, trong niềm vui mừng, tin tưởng, và cậy nhờ lời bầu cử của các thánh trong mầu nhiệm các thánh thông công, chúng ta tin chắc rằng: nếu chúng ta kiên trì đi con đường “Bát phúc”, bằng cách từ bỏ cái tôi ích kỷ của mình, chúng ta sẽ chu toàn ơn gọi nên thánh của mình. Như thế, vào ngày sau hết, tất cả chúng ta sẽ được hưởng hạnh phúc cùng các thánh trên Nước Trời muôn đời. Amen.