Bông Hồng 10: MARIA, “Người Phụ Nữ Của Thánh Thể”.
THỨ NĂM: CHÚA GIÊSU LẬP BÍ TÍCH THÁNH THỂ
“Cũng đang bữa ăn, Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các môn đệ và nói: Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy. Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói: Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là chén máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội.” (Mt 26: 26-28).
Tấm bánh là biểu tượng cho Chúa Giêsu, được Phúc âm diễn tả qua bốn hành động: cầm lấy, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, và trao ban cho nhân loại. Nơi Chúa Giêsu mọi sự đều là của lễ: từ lúc sinh ra nhập thể nằm trong máng ăn của chiên bò lừa (Lc 2:7) đến các lời giảng dạy, các phép lạ; từ các hành vi cử chỉ đến chính mạng sống của Người hy sinh trên thập giá. Bàn tiệc Thánh Thể là hy tế tình yêu tự hiến của Chúa Giêsu Kitô (Dt 9:12-14).Khi Chúa Giêsu chịu Phép Rửa, có tiếng Thiên Chúa Cha phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3:17). Chúa Giêsu đã được Thiên Chúa Cha cầm lấy, có nghĩa là được tuyển chọn và yêu thương cách đặc biệt. Đây cũng là một lời chúc lành để nâng đỡ Người hoàn thành sứ mệnh của Đấng Thiên Sai khi bị bẻ ra và trao ban, chịu đau khổ và hy sinh chết trên thập giá vì nhân loại.
Bàn tiệc Thánh Thể diễn tả tuyệt đỉnh tình yêu cao vời của Thiên Chúa dành cho con người. Chúa Giêsu đã trao hoàn toàn như thánh Phaolô đã diễn tả: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2: 6-8).
Vì thế, trong Thông Điệp về Bí Tích Thánh Thể, ĐGH Gioan Phaolô II đã lập lại lời của Công Đồng Vaticanô mà khẳng định rằng Bí Tích Thánh Thể “là nguồn mạch và chóp đỉnh của đời sống Kitô giáo” (Lumen Gentium 11), Bí Tích Thánh Thể “tích chứa tất cả của cải thiêng liêng của Giáo Hội: Đó chính là Đức Kitô” (số 1).
Sách Giáo Lý Công Giáo, số 1329 viết: “Bẻ bánh là nghi thức riêng của bữa ăn Do Thái, được Chúa Giêsu dùng khi Ngài làm phép và phân phối bánh với tư cách là người chủ tọa bàn ăn, nhất là tại Bữa Tiệc Ly. Đó là cử chỉ làm cho các môn đệ nhận ra Ngài sau khi Ngài sống lại, và các Kitô hữu đầu tiên đã dùng từ này để chỉ các cuộc hội họp Thánh Lễ của mình. Họ muốn nói lên rằng tất cả những anh em ăn cùng một tấm bánh bẻ ra, là Chúa Kitô, đều hiệp thông với Ngài và làm thành một thân thể duy nhất với Ngài.” (1 Cr 10:16-17).
Toàn thể nhân loại chúng ta hiệp nhất trong một tấm bánh là Chúa Giêsu Kitô. Trong quyển sách “Hymn of The Universe” -“Hoàn Vũ Ca,” Cha Teilhard de Chardin đã viết bài “The Mass on The World”-“ Thánh Lễ Trên Địa Cầu” nhân dịp tham dự cuộc thám hiểm khoa học ở sa mạc Gobi bên Trung Hoa lục địa. Đó là ngày Lễ Chúa Biến Hình năm 1923, ngài ao ước được dâng lễ nhưng không có bánh, không có rượu. Trong lúc khắc khoải được dâng Thánh Lễ, ngài đã dùng chính bản thân và cuộc đời mình, cùng với lao công và khổ đau của cả nhân loại kết hợp lại làm thành chiếc bánh của lễ tiến dâng trên bàn thờ là quả địa cầu:
“Ôi, lạy Chúa, lại một lần nữa - mặc dù lần này không phải là ở trong những khu rừng trên bờ sông Aisne, nhưng là trong những nơi hoang vu của Á Châu - con không có bánh, không rượu, cũng chẳng có bàn thờ để dâng lễ. Vượt qua những biểu tượng này, con sẽ dâng chính bản thân con lên cõi uy nghiêm của vũ trụ hiện thực đây. Con, linh mục của Chúa, sẽ lấy toàn thể địa cầu làm bàn thờ, và trên đó con sẽ dâng Chúa tất cả vất vả nhọc nhằn và đau khổ của trần gian.” (trang 19).
Giống như Chúa Giêsu, khi chịu phép Rửa Tội chúng ta cũng trở thành “một tạo vật mới” (2 Cr 5:7), con cái Thiên Chúa (Gl 4:5-7), một chi thể của Chúa Kitô và cùng thừa hưởng gia tài với Ngài (Rm 8:17) (GLCG # 1265). Vì thế, thánh Phaolô đã gọi các tín hữu là thánh: “Kính gửi tất cả anh em ở Roma, những người được Thiên Chúa yêu thương, được gọi là thánh” (Rm 1:7; 1 Cr 1:2). Theo cha Henry Nouwen trong cuốn “Life of the Beloved,” thì mỗi người chúng ta, qua phép rửa tội, đã chia sẻ vào chiếc bánh được Thiên Chúa cầm lấy, chúc tụng, bẻ ra và trao ban. (1Cr 10:16-17).
“Ta đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta! (Is 43:1) Từ đời đời, trước khi tạo thành vũ trụ, Ta đã chọn ngươi (Ep 1:4). Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, nên Ta vẫn dành cho ngươi lòng thương xót (Gr 31:3). Ta đã nâng các ngươi từ trong lòng mẹ, đã hứng các người từ lúc chưa chào đời (Is 46:3). Ta đã ghi khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta (Is 49:16). Vì trước mắt Ta, ngươi thật quý giá, vốn được Ta trân trọng và thương mến (Is 43:4). Bất cứ ngươi đi đâu, Ta cũng đã ở với ngươi (2 Sm 7:9).
Tuy nhiên tấm bánh đã được Thiên Chúa cầm lấy, tuyển chọn và yêu thương nhất chính là Đức Maria chiếu theo lời chào của thiên sứ: “Hỡi Đấng đầy ân phước” (Lc 1:28) “vì Bà đẹp lòng Thiên Chúa” (Lc 1:30). Đức Maria được chọn là Mẹ của Đấng Cứu Thế “đem sự sống đến cho thế gian” (Lumen Gentium, đoạn 53). Và cùng với Chúa Giêsu, Đức Maria đã bị bẻ ra và trao ban để mang lại ơn cứu rỗi cho nhân loại (Lumen Gentium, đoạn 58).
Cùng chia sẻ sứ mạng cứu rỗi nhân loại với Chúa Giêsu, Đức Maria cũng đã trở nên tấm bánh hy tế dâng lên Thiên Chúa Cha trong Bàn Tiệc Thánh Thể. Máu Thịt của Chúa Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể cũng chính là Máu Thịt của Đức Maria được chia sẻ và thông phần qua Mầu Nhiệm Nhập Thể lúc Thiên Thần truyền tin (Lc 1:31).
Thánh Augutinô, khi chú giải Thánh Vịnh 98, câu 9 đã nói: “Từ xác thân của Maria, Chúa đã mặc lấy xác phàm, trong xác phàm ấy Chúa đi giảng dậy và Ngài trao ban cũng chính xác thân ấy cho chúng ta làm của ăn để ta được cứu chuộc; không ai lãnh nhận Mình Thánh đó mà không tôn thờ Chúa trước…”
Thánh Tôma Aquinas đã so sánh cuộc cưu mang Thánh Tử Giêsu trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria là một mầu nhiệm giống như sự biến đổi của bánh và rượu trở nên Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể.
Trong Thông Điệp về Bí Tích Thánh Thể, ĐGH Gioan Phaolô II đã gọi Đức Maria là “Người Phụ Nữ của Thánh Thể” với một vai trò đặc biệt trong Bàn Tiệc Thánh Thể: “Đức Maria có thể dẫn chúng ta hướng về Bí Tích rất thánh này bởi vì chính ngài có một liên hệ sâu xa với Bí Tích này” (Ecclesia de Eucharistia, đoạn 53).
Sự liên hệ đó bắt đầu qua mầu nhiệm Nhập Thể: “Đức Maria đã dâng hiến cung lòng trinh bạch để Ngôi Lời Thiên Chúa Nhập Thể” (đoạn 55). Tiếng “Xin Vâng” của Đức Maria cũng là tiếng thưa “Amen” của chúng ta khi rước lấy Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu. Đức Maria chính là “nhà tạm” thứ nhất trong lịch sử khi mang Ngôi Lời trong cung lòng vào dịp thăm viếng bà chị họ Êlisabéth (đoạn 55).
Khi thành lập Bí Tích Thánh Thể, Chúa Giêsu đã ra lệnh cho các Tông Đồ: “Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22: 19). “Hãy làm việc này” không phải chỉ là việc cử hành nghi thức mà thôi, nhưng còn là một bổn phận phải trở nên một tấm bánh được cầm lấy, chúc tụng, bẻ ra và trao ban cho tha nhân như Chúa Giêsu, Đức Maria, các Tông Đồ và tất cả các Kitô hữu tiên khởi đã làm.
Bởi thế, trong Tông Huấn “Marialis Cultus” (Việc Tôn Sùng Đức Maria), ĐGH Phaolô VI đã khích lệ các Kitô hữu theo gương mẫu của Đức Maria sống kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu: “Hãy sống Bí Tích Thánh Thể bằng chính niềm tin và tình yêu của Mẹ Maria, một trinh nữ lắng nghe, một trinh nữ nguyện cầu, một trinh nữ hiến dâng, một hiền mẫu trinh nguyên, một trinh nữ gương mẫu và cũng là bà thầy của lòng tôn thờ thiêng liêng trong cuộc sống thường ngày, đã biến đổi chính Mẹ thành của lễ hiến dâng đẹp lòng Thiên Chúa.”