Bông Hồng 2: MARIA, Gương Mẫu của Tình Yêu Thương.

THỨ HAI:

ĐỨC MARIA VIẾNG THĂM BÀ ÊLISABÉT

Hồi ấy, bà Maria lên đường vội vã, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào hỏi bà Êlisabét. Bà Êlisabét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được tràn đầy Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được phúc này là Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi như vậy? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.” (Lc 1:39-45).

Khi nghe tin người chị họ tuy đã già lại mang thai con trai, Đức Maria liền tự ý đến để phục vụ, không cần phải mời. Lời tuyên xưng đức tin của Đức Maria: “Tôi đây là nữ tỳ của Chúa” (Lc 1:38) không những đã vươn cao lên Thiên Chúa, nhưng còn mở rộng ra tới đồng loại. Đức Maria là đầy tớ của Thiên Chúa, của Tin Mừng, thì đồng thời cũng là đầy tớ của những người thân cận, hàng xóm láng giềng. Chúng ta nhận ra Đức Maria đã hiện diện không chỉ ở nhà ông Dacaria với bà Êlisabét, mà còn ở tiệc cưới Cana để giúp đỡ công việc nhà và chuyện nấu nướng nữa.

Bởi ân sủng của Thiên Chúa và lòng thương mến đích thực, Đức Maria đã cảm thấy đây là một lời mời gọi phục vụ những ai cần đến Mẹ.“Bà vào nhà ông Dacaria và chào hỏi bà Êlisabét” (Lc 1:40). Yêu là trao ban phúc lành. Sự chào hỏi ở đây mang một ý nghĩa rộng hơn là phép lịch sự hay niềm vui mừng của những người bạn, họ hàng thân thích gặp nhau. Lời chào hỏi của Đức Maria, như nữ tử Sion, chính là lời chúc phúc và dấu chỉ của niềm hy vọng mà người Do Thái ngày xưa thường chúc cho nhau: Shalom, Bình an! Đây là một phúc lành, vì ở giây phút này niềm hy vọng của dân Israel được hoàn tất. Đức Maria đang mang trong mình Hoàng Tử của Bình An, Đấng mang lấy thân xác và điều kiện của con người để tạo nên niềm vui và an bình trong tâm hồn mọi người.

Sự viếng thăm và lời chào hỏi của Đức Maria chính là những dấu chỉ của phúc lành và sự hiện diện của Thiên Chúa. Qua Đức Maria, bà Êlisabét đã đón nhận những phúc lành của Đấng Cứu Thế. Lúc đầu, người Do Thái thường chào nhau bằng chữ “shalom”, “bình an”: “Chúc bạn được bình an, chúc gia đình bạn được bình an, và chúc bạn vạn sự bình an” (1 Sm 25: 6; Lc 10:5). Còn người Hy Lạp dùng chữ “charein”, “ân phúc”, “mừng”, “chào” (Lc 1:28; Mt 28:9). Thánh Phaolô đã biến đổi những cách chào quen thuộc này thành một cơ hội chia sẻ đức tin: “Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giêsu Kitô ban cho anh em ân sủng và bình an” (Rm 1:7; 1 Cr 1:3; 2 Cr 1:2; Gl 1:3; Eph 1:2; Pl 1:2; Tit 1:4).

Theo thánh Phaolô, chúng ta không thể có bình an nếu không có ân sủng của Thiên Chúa. Hay nói cách khác, có sự hiện diện của Thiên Chúa là có tất cả mọi phúc lành. Do đó, lời chào hỏi của người Kitô hữu với nhau: “Chúa ở cùng anh chị em” đã trở nên một lời ngợi khen Thiên Chúa và trao ban phúc lành cho nhau. Lời chào của Đức Maria là một phúc lành và cầu chúc đầy sức mạnh: “Bà Êlisabét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên” (Lc 1:41). Qua Đức Maria, một người đã được chọn lựa để chuẩn bị đường lối cho Thiên Chúa đến đã gặp gỡ với Đức Giêsu. Gioan Tẩy Giả đã đáp trả lại lời chào ấy bằng sự hoan lạc.

Sự bình an và hoan lạc là dấu chỉ của thời đại Thiên Sai. Khi Gioan nhảy lên vui mừng, thì chính bà Êlisabét “được tràn đầy Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” (Lc 1:42). Trong giây phúc ân sủng này, bà Êlisabét đã được Chúa Thánh Thần linh hứng để khám phá ra ý nghĩa sâu xa của sự thăm viếng của Đức Maria. Bà Êlisabét đã đáp trả lại bằng lời ngợi khen những việc Thiên Chúa đã làm nơi Đức Maria, một Evà mới mang đến cho chúng ta một Adong mới, Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Chuộc nhân loại. Với lòng yêu mến Thiên Chúa và thương người đích thực, lời chào hỏi của người Kitô hữu phải là một phúc lành mang sức mạnh của Thần Khí xuống. Thế nhưng, trong thực tế nhiều khi lời chào hỏi của chúng ta lại chỉ là môi miệng bề ngoài mà trong lòng chúng ta mang đầy sự ghen tương, ganh tị, và thù ghét.

Trong cuốn sách “Người Trung Hoa Xấu Xí”, nói về những tật xấu của người Trung Hoa, tôi nghĩ rằng có cả người Việt Nam ở trong đó nữa, ông Bá Dương nói về lòng ghen tị và độc ác của một người bạn khi đến thăm viếng nhà người bạn khác như sau: “Ví dụ tôi đến thăm anh, thấy anh nhà cao cửa rộng, học vấn uyên bác, trong lòng tôi kính phục, hâm mộ anh. Trên đường về đáng lẽ tôi nghĩ phải cố gắng phấn đấu, làm việc, học hành để có thể được như anh. Đằng này lúc ra khỏi nhà anh tôi lại bảo: Ở nhà đẹp thế! Không biết ăn cắp hay ăn cướp ở đâu ra lắm tiền! Cầu trời cho ngày mai có đám cháy thiêu trụi cái nhà nó đi cho rồi!” (Bản dịch Nguyễn Hồi Thủ, Văn Nghệ, tr. 89).Thực thế, một nhà tâm lý học nổi tiếng đã đưa ra nhận xét rằng việc yêu thương một người khác là điều thử thách lớn nhất trong mọi sinh hoạt của con người, vì nó đòi hỏi phải hy sinh và từ bỏ bản thân mình (Ga 10:11; 15:13). Chính vì những đòi hỏi này nên có nhiều người đã chưa bao giờ yêu người khác một cách thực sự. Hoặc có thể đã yêu, nhưng sau đó gặp đau khổ, họ đành tháo lui. Hoặc chỉ giả đò, đóng kịch, bác ái ngụy trang.

Chàng ca sĩ nhạc pop, Cliff Richard, sau một chuyến viếng thăm trại tị nạn Bihari ở Bangladesh trở về nhà đã kể lại một biến cố như sau: “Buổi sáng đầu tiên ở trại tị nạn, tôi phải rửa tay hàng chục lần. Tôi đã không dám đụng vào bất cứ cái gì, nhất là dân chúng. Mọi người ở trong những trại tị nạn đó đều bị ghẻ lở. Toàn thân đầy mụn nhọt. Tôi đang cúi xuống với một em bé gái, mục đích chính chỉ là chụp vài tấm hình để phô trương với bạn bè. Tôi đã cố gắng hết sức đừng cúi xuống quá gần kẻo đụng chạm vào người em. Ngay lúc ấy, một người nào đó tình cờ đạp lên những ngón chân của em. Bé gái hét lên, và như một phản xạ, tôi nắm lấy em, quên đi sự bẩn thỉu dơ dáy và đầy mụn nhọn trên người em. Tôi nhớ mãi một thân hình nhỏ bé và ấm áp bám chặt vào tôi, ngay lập tức tiếng khóc ngưng bặt. Từ đấy, tôi biết rằng tôi còn phải học hỏi rất nhiều điều thực tế về tình yêu Kitô giáo, nhưng tối thiểu gì tôi cũng đã bắt đầu.

Tình yêu thương chân thành và đích thực mang lại niềm vui chứ không phải xấu hổ như câu chuyện của chàng ca sĩ nhạc pop Cliff Richard. ĐGH Gioan XXIII đã chia sẻ một các rất chân thành rằng: “Lòng tốt đã làm cho cuộc đời của tôi hạnh phúc.” Niềm vui không thể tìm thấy bằng việc thống trị, hay chỉ thương hại người khác, nhưng bằng tình yêu thương thực sự qua những phúc lành và sự cho đi. Chúng ta hãy cùng học hỏi nơi Đức Maria phẩm chất cao quý của tình yêu thương tha nhân với sự quảng đại và tấm lòng nhân hậu. Cuộc đời quá ngắn ngủi như “hơi nước xuất hiện trong giây lát rồi lại tan biến đi” (Gv 4:14), hãy dùng những cơ hội đang có để chứng tỏ tình yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa qua sự thăm viếng và phục vụ anh chị em mình. Bởi tất cả mọi sự trên đời sẽ qua đi như hơi nước và mây khói, nhưng chỉ có tình yêu thương mới vĩnh viễn (1 Cr 13:13).

Xin Đức Maria dạy cho chúng ta biết yêu thương anh chị em, hàng xóm láng giềng một cách chân thành theo như lời Kinh Hòa Bình của Thánh Phanxicô Assisi đã dạy: “ Lạy Chúa từ nhân! Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Lạy Chúa xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Để con đem yêu thương…, đem thứ tha…, đem an hòa…, đem chân lý…, đem tin kính…, đem niềm vui… Ôi thần linh thánh ái xin mở rộng lòng con…”