Lễ Vượt Qua Của Chúng Ta
Đinh Trung Hòa SJ.
Trong suốt tuần thánh, chúng ta tưởng niệm cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Chúng ta đi theo Ngài vào thành Giêrusalem, nghe lời tung hô vạn tuế. Chúng ta ngồi bên Ngài trong bàn tiệc ly, để Ngài rửa chân cho mình để thấm hiểu ý nghĩa tột cùng của sự phục vụ. Cùng tiếp lấy chính máu thịt Ngài ban để nuôi sống mình, để nhận ra trong máu thịt ấy, Ngài cho đi chính thân mình.
Chúng ta ở bên Ngài trong vườn Giêtsemani, nghe từng nhịp thổn thức của trái tim Ngài bị giằng xé vì gánh khổ nạn đổ xuống trên mình, và đổ lệ thưa tiếng ‘Xin vâng’. Chúng ta cùng Ngài ra pháp trường nhận bản án tử hình. Rồi chúng ta theo chân Ngài trên đường thập giá, để cảm nhận thấy chính đôi chân cứu chuộc của Ngài bước vào những đau thương, tan nát nhất trong đời sống chúng ta.
Chúng ta đứng bên Ngài bên thập tự giá, gánh lấy tất cả tội lỗi, hận thù của nhân thế, và cầu xin cho kẻ bách hại mình. Chúng ta chứng kiến Ngài gục đầu trút hơi thở, tiêu diệt tội ác và hận thù ngay trong cái chết cuả mình, và kêu thốt lên với người lý hình, “Qủa nhiên, Ngài là Con Thiên Chúa.”
Chúng ta ngồi bên Mẹ Maria ôm xác Chúa, để chợt thấy Mẹ làm một với chúng ta trong giây phút chúng ta mất mát người thân yêu nhất. Chúng ta theo chân người táng xác Chúa trong mồ, để nhận thấy chính Chúa hiện diện trong cả những vực thẳm cô đơn, tuyệt vọng đen tối nhất của đời sống chúng ta. Chúng ta bước đi, và cảm thấy bàng hoàng, nhưng nhẹ nhõm như chính cái tôi của mình đã bị đóng đanh và an táng trong mồ với Ngài.
Chúng ta hân hoan ngỡ ngàng như Maria Madalena giật mình khi nghe tiếng Ngài gọi đúng tên mình. Chúng ta bàng hoàng như Tôma được gặp chính Ngài, còn mang trọn trên thân xác Phục Sinh những vết thương thập giá. Chúng ta kinh ngạc như hai môn đồ trên đường về quê, đàm đạo với Ngài, rồi chợt nhận ra bàn tay Ngài bẻ bánh, vẫn mãi cho đi chính mình. Chúng ta hấp tấp trở về loan báo tin vui trọng đại, như hai môn đồ Emmau, như Maria Madalena, như Phêrô, Gioan, như Phaolô, như Andrê Phú Yên, như Gioan Hoan, Tôma Thiện, Vincentê Liêm, như Mary Mckillop, như Teresa Calcutta, như người Kitô hữu.
“Ngài đã sống lại”, như tim tôi đã cảm nhận được Ngài, như linh hồn tôi đã nhận ra Ngài. Sức sống Phục Sinh của Ngài tràn trề, sự hiện diện của Ngài hiển thị và thấm nhuần trên từng ngọn cỏ, từng hạt sương, từng viên đá, từng nhánh cây, từng khuôn mặt khắc khổ, từng nụ cười rạng rỡ trẻ thơ, từng cơn rên của người bệnh nạn, từng nỗi lo âu của người bị cầm tù, từng dáng tiều tụy của người nạn nhân ma túy. Ngài vượt qua mọi hàng rào, mọi ranh giới của chính trị, kinh tế, của chủ nghĩa, của văn hóa, tôn giáo, phong tục, tập qúan và hiện diện khắp nơi, đầy ắp cả vũ trụ, muôn vật, muôn loài.
Chúng ta bước đi hân hoan, vui sướng vì sự chết không còn là nỗi kinh hoàng ám ảnh cả kiếp người. Sự chết chấm dứt, không còn là chứng bệnh nan y, vì đã có người bị chết và sống lại từ cõi chết. Thiên Chúa làm người đã dấn thân bước vào đau khổ và sự chết và Ngài biến đổi tất cả.
Đây là lễ Vượt Qua của chúng ta.
Đinh Trung Hòa SJ.
Trong suốt tuần thánh, chúng ta tưởng niệm cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Chúng ta đi theo Ngài vào thành Giêrusalem, nghe lời tung hô vạn tuế. Chúng ta ngồi bên Ngài trong bàn tiệc ly, để Ngài rửa chân cho mình để thấm hiểu ý nghĩa tột cùng của sự phục vụ. Cùng tiếp lấy chính máu thịt Ngài ban để nuôi sống mình, để nhận ra trong máu thịt ấy, Ngài cho đi chính thân mình.
Chúng ta ở bên Ngài trong vườn Giêtsemani, nghe từng nhịp thổn thức của trái tim Ngài bị giằng xé vì gánh khổ nạn đổ xuống trên mình, và đổ lệ thưa tiếng ‘Xin vâng’. Chúng ta cùng Ngài ra pháp trường nhận bản án tử hình. Rồi chúng ta theo chân Ngài trên đường thập giá, để cảm nhận thấy chính đôi chân cứu chuộc của Ngài bước vào những đau thương, tan nát nhất trong đời sống chúng ta.
Chúng ta đứng bên Ngài bên thập tự giá, gánh lấy tất cả tội lỗi, hận thù của nhân thế, và cầu xin cho kẻ bách hại mình. Chúng ta chứng kiến Ngài gục đầu trút hơi thở, tiêu diệt tội ác và hận thù ngay trong cái chết cuả mình, và kêu thốt lên với người lý hình, “Qủa nhiên, Ngài là Con Thiên Chúa.”
Chúng ta ngồi bên Mẹ Maria ôm xác Chúa, để chợt thấy Mẹ làm một với chúng ta trong giây phút chúng ta mất mát người thân yêu nhất. Chúng ta theo chân người táng xác Chúa trong mồ, để nhận thấy chính Chúa hiện diện trong cả những vực thẳm cô đơn, tuyệt vọng đen tối nhất của đời sống chúng ta. Chúng ta bước đi, và cảm thấy bàng hoàng, nhưng nhẹ nhõm như chính cái tôi của mình đã bị đóng đanh và an táng trong mồ với Ngài.
Chúng ta hân hoan ngỡ ngàng như Maria Madalena giật mình khi nghe tiếng Ngài gọi đúng tên mình. Chúng ta bàng hoàng như Tôma được gặp chính Ngài, còn mang trọn trên thân xác Phục Sinh những vết thương thập giá. Chúng ta kinh ngạc như hai môn đồ trên đường về quê, đàm đạo với Ngài, rồi chợt nhận ra bàn tay Ngài bẻ bánh, vẫn mãi cho đi chính mình. Chúng ta hấp tấp trở về loan báo tin vui trọng đại, như hai môn đồ Emmau, như Maria Madalena, như Phêrô, Gioan, như Phaolô, như Andrê Phú Yên, như Gioan Hoan, Tôma Thiện, Vincentê Liêm, như Mary Mckillop, như Teresa Calcutta, như người Kitô hữu.
“Ngài đã sống lại”, như tim tôi đã cảm nhận được Ngài, như linh hồn tôi đã nhận ra Ngài. Sức sống Phục Sinh của Ngài tràn trề, sự hiện diện của Ngài hiển thị và thấm nhuần trên từng ngọn cỏ, từng hạt sương, từng viên đá, từng nhánh cây, từng khuôn mặt khắc khổ, từng nụ cười rạng rỡ trẻ thơ, từng cơn rên của người bệnh nạn, từng nỗi lo âu của người bị cầm tù, từng dáng tiều tụy của người nạn nhân ma túy. Ngài vượt qua mọi hàng rào, mọi ranh giới của chính trị, kinh tế, của chủ nghĩa, của văn hóa, tôn giáo, phong tục, tập qúan và hiện diện khắp nơi, đầy ắp cả vũ trụ, muôn vật, muôn loài.
Chúng ta bước đi hân hoan, vui sướng vì sự chết không còn là nỗi kinh hoàng ám ảnh cả kiếp người. Sự chết chấm dứt, không còn là chứng bệnh nan y, vì đã có người bị chết và sống lại từ cõi chết. Thiên Chúa làm người đã dấn thân bước vào đau khổ và sự chết và Ngài biến đổi tất cả.
Đây là lễ Vượt Qua của chúng ta.