Nguyễn Trung Tây, SVD
Ơi Mất!
Em hồi xưa giúp lễ cho tôi. Bây giờ lớn rồi, thôi, nhưng đi lễ Chúa Nhật đều đặn, có những lần tôi còn thấy em tham dự thánh lễ ngày thường. 5:30 chiều, mặc áo lễ, tiến ra cung thánh, tôi đã nhìn thấy em, ngồi ngay hàng ghế đầu. Có một thời tôi nghĩ chắc em có ơn gọi linh mục hoặc tu sĩ. Nhưng mới đây, thấy em trên phố với một cô gái tóc đen nhánh. Có lần thấy cả hai tham dự thánh lễ. Con trai sinh ra bên Úc mà tiếng Việt nói giỏi không thua chi tiếng Anh. Còn hơn một năm nữa, em sẽ ra trường, văn bằng Master. Chiều hôm qua, em ghé vào nhà tôi, miệng sặc sụa mùi rượu. Tôi hỏi sao lại uống rượu ban ngày. Em nói bị vợ bỏ! Tôi phá ra cười trong bụng, nhưng không tỏ lộ trên nét mặt, bởi em đã đám cưới bao giờ đâu mà có vợ. Tôi hỏi em bây giờ thì sao? Em nghiêm nét mặt nói ngày mai cha ra nhà xác mang con về, chôn ở đất thánh. Tôi hơi hốt hoảng, nói bộ không còn gì để cứu vãn nữa hay sao? Em con trai râu quai nón nhìn rất nam nhi mà tự dưng lăn dài hai hàng nước mắt. Em nức nở khóc nói nó bỏ con đi lấy chồng rồi. Cha ơi giờ con mất hết, chẳng còn gì nữa. Em gục mặt xuống khóc nức nở. Nhìn em khóc, tôi cũng mủi lòng. Tôi thương em khổ. Tôi muốn an ủi nói thời gian sẽ chữa lành vết thương. Nhưng tôi yên lặng không nói chi, bởi biết có nói cũng bằng thừa. Nhìn em, tôi nghĩ tới đồng tiền bị lạc mất của người phụ nữ trong Tin Mừng Luca, Chương 15.
Chị sinh hoạt trong Ca Đoàn, tôi lâu lâu ghé vào chia sẻ một bài giảng, dâng một thánh lễ. Hôm tôi giảng về đồng tiền rơi mất và con chiên đi lạc, tự nhiên chị ngồi ôm mặt khóc thành tiếng. Cuối ngày cấm phòng, chị nói riêng với tôi, “Cha nghĩ thử coi, chồng thì chết trong trại cải tạo, xác không biết chôn ở đâu. Còn mỗi mình nó, chị bồng nó trên vai xin phép anh cho chị mang con đi vượt biên. Tới Úc, chị ngày làm việc từ sáng tới tối nuôi con. Người Tây người Việt lờn vờn trước cửa nhà, trong văn phòng, nhưng chị đóng cửa lòng nuôi con khôn lớn. Mười tám tuổi, nó xin phép mẹ đi dự tiệc Prom ra trường. Nửa đêm, đồng hồ gõ 12 tiếng, cảnh sát gõ cửa đưa tin con chị bị xe vận tải cán! Nát bấy! Chị dấu mặt vào hai lòng bàn tay, khóc mùi mẫn. Chị than, “Cha ơi, mất hết! Mất hết không còn gì!”.
Tôi nhìn chị khóc, tôi lại nghĩ tới đồng tiền lạc mất của người phụ nữ trong Tin Mừng Luca.
Tôi nghĩ tới những lần tôi cũng đã thất vọng khi con thuyền đánh cá đang lênh đênh trên biển, những người trên thuyền đang bị hải tặc hành hung, khiến cho máu đỏ, mạng sống, đời người loang lổ trên sàn tàu gỗ nhỏ nhoi. Thuyền bị sóng đánh trôi dạt về lại bờ biển Việt. Tôi mất hết, vàng bạc của bố mẹ và tương lai. Ngồi trong nhà tù ẩm thẩp, đói khát xanh xao, hồn thanh niên 16 gậm nhấm nỗi buồn của Mất! Bao nhiêu mộng mơ vào tương lai, giờ đã tan biết hết. Mất hết!
Nhưng tạ ơn Thiên Chúa, bởi Ngài đã gửi Con Trời/Tin Mừng xuống trần gian cho những cuộc đời bất hạnh: Phận người mất mát! Đồng tiền lạc mất! Con chiên lạc mất! Tin Mừng Luca Chương 15: 1-10 không dừng lại ở chỗ “mất”. Nhưng cuối cùng cả hai đều được tìm thấy. Trong cả hai trường hợp, Thiên Chúa qua hình ảnh của người phụ nữ và người chăn chiên đều bỏ công đi tìm vật đã mất. Người phụ nữ soi đèn, quét dọn tìm kiếm đồng tiền “mất”, người chăn chiên bỏ lại đàn chiên chin mươi chín con, lên đường tìm con chiên lạc “mất”. Kiếm được, cả hai đều gọi mở tung cửa, gọi hàng xóm và bạn bè đến chia sẻ niềm vui, “Hãy chung vui với tôi, bởi đồng tiền đã mất, giờ tìm lại được! Hãy chia sẻ niềm vui với tôi, bởi con chiên lạc, giờ đã tìm thấy.”
Thật vậy, cuộc sống trần gian, ai chẳng có ít ra một lần lạc, một phút mất, tựa như đồng bạc, tựa như con chiên… Nhưng Chúa Thiên Đàng, chưa một lần bỏ rơi tôi, dù tôi cố tình nấp trong kẽ gạch của sàn nhà, hoặc trốn trong bụi rậm của đồng cỏ. Tôi nấp, tôi trốn, tôi bỏ đi, nhưng Chúa vẫn cất công lên đường tìm kiếm tôi. Ngài đã từng bỏ trời cao, xuống trần thế chỉ để đi tìm tôi. Và khi gặp tôi, đồng tiền đánh mất, con chiên lạc mất, Ngài cười vui, Ngài hân hoan, bởi Ngài đã tìm thấy được tôi, bụi tro chẳng đáng giá mấy hào bạc cắc… Ơi mất! Ơi Chúa!
Nghĩ tới những lần mất, những lần lạc đường, qua những giây phút đó, tôi cảm nghiệm được một phần nho nhỏ tình yêu bao la của thiên đàng.
Nguyễn Trung Tây, SVD
www.nguyentrungtay.com
Ơi Mất!
Em hồi xưa giúp lễ cho tôi. Bây giờ lớn rồi, thôi, nhưng đi lễ Chúa Nhật đều đặn, có những lần tôi còn thấy em tham dự thánh lễ ngày thường. 5:30 chiều, mặc áo lễ, tiến ra cung thánh, tôi đã nhìn thấy em, ngồi ngay hàng ghế đầu. Có một thời tôi nghĩ chắc em có ơn gọi linh mục hoặc tu sĩ. Nhưng mới đây, thấy em trên phố với một cô gái tóc đen nhánh. Có lần thấy cả hai tham dự thánh lễ. Con trai sinh ra bên Úc mà tiếng Việt nói giỏi không thua chi tiếng Anh. Còn hơn một năm nữa, em sẽ ra trường, văn bằng Master. Chiều hôm qua, em ghé vào nhà tôi, miệng sặc sụa mùi rượu. Tôi hỏi sao lại uống rượu ban ngày. Em nói bị vợ bỏ! Tôi phá ra cười trong bụng, nhưng không tỏ lộ trên nét mặt, bởi em đã đám cưới bao giờ đâu mà có vợ. Tôi hỏi em bây giờ thì sao? Em nghiêm nét mặt nói ngày mai cha ra nhà xác mang con về, chôn ở đất thánh. Tôi hơi hốt hoảng, nói bộ không còn gì để cứu vãn nữa hay sao? Em con trai râu quai nón nhìn rất nam nhi mà tự dưng lăn dài hai hàng nước mắt. Em nức nở khóc nói nó bỏ con đi lấy chồng rồi. Cha ơi giờ con mất hết, chẳng còn gì nữa. Em gục mặt xuống khóc nức nở. Nhìn em khóc, tôi cũng mủi lòng. Tôi thương em khổ. Tôi muốn an ủi nói thời gian sẽ chữa lành vết thương. Nhưng tôi yên lặng không nói chi, bởi biết có nói cũng bằng thừa. Nhìn em, tôi nghĩ tới đồng tiền bị lạc mất của người phụ nữ trong Tin Mừng Luca, Chương 15.
Chị sinh hoạt trong Ca Đoàn, tôi lâu lâu ghé vào chia sẻ một bài giảng, dâng một thánh lễ. Hôm tôi giảng về đồng tiền rơi mất và con chiên đi lạc, tự nhiên chị ngồi ôm mặt khóc thành tiếng. Cuối ngày cấm phòng, chị nói riêng với tôi, “Cha nghĩ thử coi, chồng thì chết trong trại cải tạo, xác không biết chôn ở đâu. Còn mỗi mình nó, chị bồng nó trên vai xin phép anh cho chị mang con đi vượt biên. Tới Úc, chị ngày làm việc từ sáng tới tối nuôi con. Người Tây người Việt lờn vờn trước cửa nhà, trong văn phòng, nhưng chị đóng cửa lòng nuôi con khôn lớn. Mười tám tuổi, nó xin phép mẹ đi dự tiệc Prom ra trường. Nửa đêm, đồng hồ gõ 12 tiếng, cảnh sát gõ cửa đưa tin con chị bị xe vận tải cán! Nát bấy! Chị dấu mặt vào hai lòng bàn tay, khóc mùi mẫn. Chị than, “Cha ơi, mất hết! Mất hết không còn gì!”.
Tôi nhìn chị khóc, tôi lại nghĩ tới đồng tiền lạc mất của người phụ nữ trong Tin Mừng Luca.
Tôi nghĩ tới những lần tôi cũng đã thất vọng khi con thuyền đánh cá đang lênh đênh trên biển, những người trên thuyền đang bị hải tặc hành hung, khiến cho máu đỏ, mạng sống, đời người loang lổ trên sàn tàu gỗ nhỏ nhoi. Thuyền bị sóng đánh trôi dạt về lại bờ biển Việt. Tôi mất hết, vàng bạc của bố mẹ và tương lai. Ngồi trong nhà tù ẩm thẩp, đói khát xanh xao, hồn thanh niên 16 gậm nhấm nỗi buồn của Mất! Bao nhiêu mộng mơ vào tương lai, giờ đã tan biết hết. Mất hết!
Nhưng tạ ơn Thiên Chúa, bởi Ngài đã gửi Con Trời/Tin Mừng xuống trần gian cho những cuộc đời bất hạnh: Phận người mất mát! Đồng tiền lạc mất! Con chiên lạc mất! Tin Mừng Luca Chương 15: 1-10 không dừng lại ở chỗ “mất”. Nhưng cuối cùng cả hai đều được tìm thấy. Trong cả hai trường hợp, Thiên Chúa qua hình ảnh của người phụ nữ và người chăn chiên đều bỏ công đi tìm vật đã mất. Người phụ nữ soi đèn, quét dọn tìm kiếm đồng tiền “mất”, người chăn chiên bỏ lại đàn chiên chin mươi chín con, lên đường tìm con chiên lạc “mất”. Kiếm được, cả hai đều gọi mở tung cửa, gọi hàng xóm và bạn bè đến chia sẻ niềm vui, “Hãy chung vui với tôi, bởi đồng tiền đã mất, giờ tìm lại được! Hãy chia sẻ niềm vui với tôi, bởi con chiên lạc, giờ đã tìm thấy.”
Thật vậy, cuộc sống trần gian, ai chẳng có ít ra một lần lạc, một phút mất, tựa như đồng bạc, tựa như con chiên… Nhưng Chúa Thiên Đàng, chưa một lần bỏ rơi tôi, dù tôi cố tình nấp trong kẽ gạch của sàn nhà, hoặc trốn trong bụi rậm của đồng cỏ. Tôi nấp, tôi trốn, tôi bỏ đi, nhưng Chúa vẫn cất công lên đường tìm kiếm tôi. Ngài đã từng bỏ trời cao, xuống trần thế chỉ để đi tìm tôi. Và khi gặp tôi, đồng tiền đánh mất, con chiên lạc mất, Ngài cười vui, Ngài hân hoan, bởi Ngài đã tìm thấy được tôi, bụi tro chẳng đáng giá mấy hào bạc cắc… Ơi mất! Ơi Chúa!
Nghĩ tới những lần mất, những lần lạc đường, qua những giây phút đó, tôi cảm nghiệm được một phần nho nhỏ tình yêu bao la của thiên đàng.
Nguyễn Trung Tây, SVD
www.nguyentrungtay.com