Cha Dwight Longenecker là cha sở Nhà thờ Đức Mẹ Mân Côi ở Greenville, Nam Carolina, tuyên úy tại Kings College, Cambridge. Cha Dwight đã viết mười sáu cuốn sách và vô số bài báo cho các trang web, tạp chí và báo ở Hoa Kỳ và Anh.

Trên tờ Catholic Herald, ngài vừa có bài viết nhan đề “Faith, politics and the rise of MAGA Catholics”, nghĩa là “Đức tin, chính trị và sự trỗi dậy của những người Công Giáo MAGA”

Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.

Sáng nay, khi lướt mạng xã hội, tôi bị thu hút bởi một hình ảnh kép: một chiếc máy bay chiến đấu trông rất dữ dằn với biểu tượng lớn của Đức Mẹ Đồng Trinh Maria, Nữ Vương Hòa Bình, được in nổi bật trên đó, bên cạnh là hình ảnh của Ông Donald Trump do trí tuệ nhân tạo, gọi tắt là AI, tạo ra. Tổng thống Trump tỏa ra một thứ vinh quang cứu thế nào đó trước lá cờ Mỹ tung bay và khẩu hiệu “Cảm ơn Chúa vì Tổng thống Trump”. Người đăng bài có tên tài khoản là “Đức Mẹ Guadalupe”. Phía trên hình ảnh kép mà tài khoản “Đức Mẹ Guadalupe” đăng tải là dòng chữ: “Chúa phù hộ nước Mỹ và Tổng thống Trump. Cảm ơn Chúa Giêsu vì đã phái Tổng thống Trump đến để chống lại một vị giáo hoàng bội giáo, là người đã sai lầm về giáo lý của Giáo hội.”

Sự công kích dữ dội nhắm vào Đức Giáo Hoàng Lêô từ những người Công Giáo cánh hữu ở Mỹ thật đáng kinh ngạc. Sau khi Tổng thống Trump công khai vu cáo và mạ lị Đức Giáo Hoàng vì những bình luận của ngài liên quan đến cuộc chiến ở Iran và sự ủng hộ của ngài dành cho người nghèo và người nhập cư, các bài đăng trên mạng xã hội từ những người ủng hộ Tổng thống Trump đã vu cáo Đức Giáo Hoàng Lêô là người đồng tính, tay sai của “Mafia đồng tính”, con rối của bộ máy chính trị cánh tả Obama/Axelrod, một người theo chủ nghĩa xã hội, một người cộng sản và là người kế nhiệm được chọn lựa của Đức Thánh Cha Phanxicô, là người đã bảo vệ những kẻ phạm tội tình dục theo chủ nghĩa Mác. Sự cuồng tín đáng sợ của những người Công Giáo ủng hộ Tổng thống Trump cuồng nhiệt thật khó hiểu, nhưng khi nhìn vào lịch sử và bối cảnh rộng hơn, điều đó không có gì đáng ngạc nhiên.

Để hiểu rõ hơn bối cảnh, cần phải nắm bắt nền chính trị Mỹ từ thời kỳ hậu chiến trở đi. Trong hai đảng chính trị – Cộng hòa và Dân chủ – đảng Dân chủ, trong thời kỳ đầu, tự xưng là đảng của người nghèo, những người bị tước đoạt quyền lợi, những người nhập cư và giai cấp công nhân. Họ đứng về phía người dân thường: các công đoàn, quyền bình đẳng, phúc lợi xã hội và chống lại giới thượng lưu giàu có ở Bờ Đông. Do đó, đảng Dân chủ cũng có được phiếu bầu của người Công Giáo. Đảng Cộng hòa đại diện cho người giàu, chủ sở hữu tài sản, tầng lớp trung lưu da trắng theo đạo Tin lành, phần lớn những người có trình độ đại học và giới tinh hoa cầm quyền.

Nhưng từ những năm 1960 trở đi, mọi thứ đã đảo ngược hoàn toàn. Việc bảo vệ người nghèo và đấu tranh cho quyền bình đẳng trở nên thịnh hành, và những quyền bình đẳng đó không chỉ dành cho người Mỹ gốc Phi. Những người theo chủ nghĩa nữ quyền và người đồng tính cũng đòi hỏi quyền bình đẳng. Khi giới trí thức, ngành công nghiệp giải trí và các nhân vật truyền thông cùng tham gia, Đảng Dân chủ trở thành đảng của một tầng lớp tinh hoa mới – tầng lớp tinh hoa chính trị mị dân. Sự ủng hộ dành cho người nghèo, các dân tộc thiểu số, giai cấp công nhân và người nhập cư trước đây đã phát triển thành sự ủng hộ cho một loạt các nhóm người bị thiệt thòi và cả những người không hẳn là thiệt thòi nhưng được cho là bị thiệt thòi như những người phụ nữ vì một lý do nào đó muốn phá thai.

Khi Đảng Dân chủ chuyển hướng từ giai cấp công nhân sang tầng lớp tinh hoa mới này, cơ sở cử tri truyền thống của họ bắt đầu thay đổi. Những người Dân chủ, đặc biệt là người Công Giáo, thuộc tầng lớp lao động bình thường nhận ra rằng các giá trị thông thường của họ – cả về kinh tế và đạo đức – phù hợp hơn với Đảng Cộng hòa. Sự chuyển dịch này một phần được thúc đẩy bởi “Đa số đạo đức” trong những năm 1970, tham gia vào cuộc chiến văn hóa về đạo đức tình dục và phá thai, và thông qua đó người Tin lành và người Công Giáo bắt đầu coi nhau là đồng minh chứ không phải kẻ thù.

Trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình với Ông Donald Trump nhiều thập niên trước khi ông theo đuổi tham vọng chính trị, người phỏng vấn đang đi bộ trên một con phố ở thành phố New York và hỏi Tổng thống Trump liệu ông có bao giờ cân nhắc đến chính trị hay không. Thương gia Trump trả lời một cách tiên tri: “Chắc chắn rồi, và nếu tôi làm vậy, tôi sẽ thắng.”

“Ai sẽ bỏ phiếu cho ông?” người phỏng vấn hỏi.

Vừa chỉ tay về phía các công nhân xây dựng tại một trong những dự án của mình, thương gia Donald Trump nói: “Những người ở trên kia kìa”.

Mọi người đều vẫy tay chào và gọi tên ông ta.

Sau thời kỳ thống trị của gia đình Bush, một thế lực quý tộc vùng Bờ Đông, đối với Đảng Cộng hòa, tỷ phú Donald Trump nổi lên. Từng là một đảng viên Dân chủ, ông hiểu rõ sự thay đổi văn hóa đã diễn ra. Những người lao động, những người dân thường, đa số thầm lặng giờ đây là đảng viên Cộng hòa chứ không phải đảng viên Dân chủ. Ông tự khắc họa mình là một người bình thường đã thành đạt. Ông khôn ngoan, nói năng – và hành động – không giống như gia đình Bush, mà giống như những người công nhân xây dựng.

Ông ta có thô lỗ và ăn nói tục tĩu không? Họ cũng vậy. Ông ta có thích phụ nữ đẹp không? Ông ta cũng giống họ. Ông ta có giỏi làm ăn và kiếm tiền không? Họ ước gì mình cũng làm được. Ông ta có trốn thuế, không tin tưởng chính phủ và nghi ngờ giới cầm quyền tham nhũng không? Họ cũng có cùng quan điểm. Khi ông ta bị giới cầm quyền tham nhũng và gian xảo đó bức hại, ông ta trở thành người tử đạo của họ. Khi ông ta sống sót sau một vụ ám sát, điều đó càng khẳng định thêm vị thế của ông ta.

Sự ái mộ dành cho Ông Donald Trump khiến chính ông cũng phải ngạc nhiên.

“Tôi có những người ủng hộ trung thành nhất,” Trump nói vào Tháng Giêng năm 2016 tại Iowa. “Tôi có thể đứng giữa Fifth Avenue và bắn chết ai đó, và tôi sẽ không mất bất kỳ cử tri nào, được chứ?”

Giờ hãy cùng bàn đến vấn đề tôn giáo. Nhiều người Mỹ thuộc tầng lớp lao động và trung lưu này là tín hữu Kitô giáo – cả Công Giáo và Tin Lành. Họ không thích ngôn từ hay đạo đức của Tổng thống Trump, nhưng họ vẫn chọn ông ta thay vì ứng cử viên khác, bởi vì lúc này đảng Dân chủ đã vững chắc ủng hộ quyền phá thai, nữ quyền, hoạt động vì quyền LGBTQ+, ý thức hệ về người chuyển giới và biên giới mở.

Những người Công Giáo từng bỏ phiếu cho đảng Dân chủ vì cho rằng đó là “đảng của người nghèo” đã do dự khi “người nghèo” dường như bao gồm một phạm vi rộng lớn các tầng lớp bị xã hội ruồng bỏ. Trong nỗ lực thể hiện sự khoan dung, đảng Dân chủ dường như, theo quan điểm của những cử tri này, đang dung túng cho những thành phần tồi tệ nhất của tầng lớp dưới đáy xã hội – những người nghèo khó, nghiện ngập và vô gia cư. Người Công Giáo có thể muốn giúp đỡ người nghèo, nhưng đối với nhiều người, điều này là một bước đi quá xa.

Ông Donald Trump nhậm chức với lời hứa sẽ dọn dẹp các thành phố, trục xuất những người nhập cư phạm tội, hỗ trợ gia đình, “thanh lọc bộ máy chính trị” ở Washington và “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”.

Khi ông hành động cùng với Israel đối với Iran, những người ủng hộ ông đã reo hò – kể cả người Công Giáo. Nhiều người coi người Hồi giáo là mối đe dọa và xem các hành động của Iran, cả trên trường quốc tế và trong nước, là lý do chính đáng để Mỹ sử dụng vũ lực.

Đối với những người Công Giáo cánh hữu ở Mỹ, còn có thêm một yếu tố nữa: Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Nhiều người Công Giáo bảo thủ tin rằng Đức Phanxicô không thích nước Mỹ, không hiểu những người Công Giáo truyền thống và cũng không muốn hiểu. Họ coi ngài là người ủng hộ thần học giải phóng và thù địch với những mối quan tâm của họ. Nếu Đức Phanxicô không thích họ, họ cũng có thái độ tương tự.

Giờ đây, khi Đức Giáo Hoàng Lêô đã lên ngôi Giáo hoàng, những người Công Giáo này lại tự thuyết phục mình rằng ngài là kết quả của một cuộc bầu cử giáo hoàng do Đức Giáo Hoàng Phanxicô và các đồng minh của ngài – các Hồng Y Cupich, Tobin và McElroy – dàn dựng.

Quá nhiều người tự xưng là người Công Giáo, nhưng lại nói: “Vị Giáo hoàng này không phải là Giáo hoàng của tôi”.

Thay vào đó, Tổng thống Trump là người hùng của họ, thậm chí là một đấng tiên tri nào đó được Chúa phái đến cứu họ, và khẩu hiệu chiến đấu của họ là: “Cảm ơn Chúa Giêsu vì đã phái Tổng thống Trump đến để chống lại một vị giáo hoàng bội giáo.”

Tôi nhận ra mình chẳng thể làm gì nhiều để giải quyết tình huống quá sức bi thảm này.

Tuy nhiên, tôi nghĩ có năm bước mà người Công Giáo Mỹ bình thường nên thực hiện. Thứ nhất, chúng ta nên chú ý đến lời của Thánh Phaolô: “Trước hết, tôi khuyên ai nấy dâng lời cầu xin, khẩn nguyện, nài van, tạ ơn cho tất cả mọi người, cho vua chúa và tất cả những người cầm quyền, để chúng ta được an cư lạc nghiệp mà sống thật đạo đức và nghiêm chỉnh” (1 Tm 2:1-2). Xét thấy những lời này được viết trong thời trị vì của Nero, thì yêu cầu này không phải là quá đáng.

Thứ hai, chúng ta nên thừa nhận rằng việc lên tiếng về các vấn đề đạo đức cũng như giáo lý là vai trò của Đức Giáo Hoàng và việc ngài bình luận về những vấn đề liên quan đến nhân loại là điều hoàn toàn trong thẩm quyền của vị mục tử toàn thể Hội Thánh.

Thứ ba, chúng ta nên dành cho Đức Thánh Cha sự tôn trọng bằng cách tìm hiểu xem ngài thực sự đã nói gì, thay vì dựa vào những tiêu đề gây hoang mang từ các nguồn tin tức và mạng xã hội mang tính thiên vị.

Thứ tư, chúng ta nên hiểu biết hơn về giáo huấn xã hội của Công Giáo, nhận ra rằng giáo huấn này đưa ra một đường lối rộng hơn đối với các vấn đề thế giới, vừa cân bằng vừa hoàn toàn mang tính Công Giáo.

Cuối cùng, tất cả chúng ta nên cố gắng hơn nữa để nhìn nhận vấn đề từ góc độ khác. Chúng ta có thể bất đồng quan điểm với các anh chị em Công Giáo khác về các vấn đề chính trị, nhưng nếu chúng ta thừa nhận rằng họ giữ vững lập trường của mình với thiện chí chân thành, họ có thể đáp lại bằng sự tôn trọng tương tự và thừa nhận rằng chúng ta cũng hy vọng, cầu nguyện và nỗ lực vì điều tốt đẹp nhất. Trong sự tôn trọng lẫn nhau này, sự hiệp nhất cốt lõi của đức tin Công Giáo sẽ được nuôi dưỡng và phát triển thịnh vượng.


Source:Catholic Herald