TỰ GÁNH LẤY HÀNH LÍ

Có ba anh em đi làm ăn buôn bán, trú tại một khách điếm, mua về một con cá, nấu xong thì bày ra trên bàn.

Người anh cả hát một câu trong sách “Trú vân phi” : “Con cá này, tôi muốn đoạn giữa”.

Người anh thứ hai hát tiếp : “Tôi muốn đầu và đuôi, ai dám đến tranh miệng chứ !”

Người em út nói : “Nước canh là của tôi”.

Tên đầy tớ khi mới bắt đầu nấu cá thì muốn được chút mùi vị của cá, nghe như thế thì vội vàng chạy lên trước, chấp tay vái chào và hát : “Báo cho các ngài biết, ngày mai gánh vác trên đường đi, các ngài phải tự gánh lấy hành lí, lúc ấy gian nan vất vả thì oán ai ! Lúc ấy gian nan vất vả thì oán ai !”

(Giải Uẩn thiên)

Suy tư:

Người Việt Nam ta có câu nói rất là đạo lí : “Uống nước phải chừa cặn” tức là đừng tham lam quá, hãy để cho người khác cùng hưởng với.

Đạo Công Giáo là một đạo luôn “uống nước chừa cặn” nghĩa là luôn có tình liên đới với anh em, bởi vì những người tín hữu ấy luôn tâm niệm rằng mình là anh em cùng một Cha trên trời, bởi vì họ chỉ có “một Thiên Chúa, một đức tin và một phép Rửa”, cho nên họ luôn nhìn thấy anh em trong khi vui cũng như khi buồn mà chia sẻ, mà an ủi và hiệp thông.

Người “uống nước không chừa cặn” là người coi thường tình anh em, là người chỉ biết mình mà không nghĩ đến tha nhân, họ không xứng đáng là anh em con một Cha trên trời.

Làm ông chủ bà chủ thì nên nhớ đến đầy tớ để chia sẻ cho họ; làm cấp trên thì luôn nhớ đến thuộc hạ để đỡ nâng họ; làm cha sở thì càng quan tâm hơn nữa đến bổn đạo của mình, đó chính là những con người “uống nước biết chừa cặn” vậy, hạnh phúc thay những con người như thế, bởi vì họ là những người thay mặt Thiên Chúa để giúp đỡ tha nhân ngay tại trần gian nầy.