ĂN TRƯỚC ĐÁNH SAU

Có một người miền quê lên thành phố, nhìn thấy các tiệm ăn chào mời khách vào ăn mì.

Anh ta nghĩ rằng cái tiệm ăn này tốt thật, không giống như các tiệm ăn ở miền quê, đưa mì cho người ta ăn lại còn đối xử khách sáo, và cho rằng ăn rồi thì không cần trả tiền, thế là cũng vào trong tiệm ăn liền ba tô mì.

Ăn xong vừa muốn rời quán thì chủ tiệm đến tính tiền với anh ta, nhưng anh ta một xu cũng không, tay chân hoảng loạn cả lên, chủ tiệm không những giận dữ chửi mắng, mà lại còn lấy cái đòn gánh đánh anh ta bảy, tám hèo và đẩy ra khỏi tiệm.

Người miền quê ấy sau khi trở về nhà thì nói với hàng xóm : “Trong thành phố có một loại mì ăn rất ngon, chịu ba đòn gánh thì có thể ăn một tô”.

Có người nghe được như thế thì rất là phấn khởi, đợi ngày nọ có cơ hội thì đi lên thành phố, tự mình tìm đến tiệm bán mì nọ và nói với chủ tiệm : “Giá tiền một tô mì thì tôi đã biết, nhưng không biết là ăn trước rồi đánh, hay là đánh trước rồi ăn sau ?”

(Giải Uẩn thiên)

Suy tư:

Cái giá của một tội trọng thì ai cũng biết, đó chính là bị phạt đời đời trong hoả ngục và muôn đời không nhìn thấy mặt Thiên Chúa.

Nhưng cái giá này phải trả lúc nào -ở đời này hay ở đời sau- thì không ai biết, có người phải trả ở đời này và có người lại phải trả ở đời sau, và có khi trả cả hai nơi đời này và đời sau.

Có nhiều Kitô hữu biết cái giá vô cùng thảm khốc ấy của tội trọng, nhưng họ vẫn cứ coi là giống như “mua hàng trả góp” ăn trước trả sau, nghĩa là vẫn cứ phạm tội vì Chúa không có phạt ngay liền bây giờ, cho nên họ cứ “mua tội trả góp” bất chấp hậu quả nặng nhẹ như thế nào.

Người vô ý mà phạm tội trọng thì cái giá nhẹ hơn vì không biết, nhưng người biết tội trọng mà vẫn cứ phạm tội thì cái giá nặng nề gấp mấy, bởi vì biết mà không tránh, cái giá nặng nhẹ hơn nhau là chổ đó. Người khôn ngoan thì không “mua trả góp”, nhưng những kẻ thiếu khôn ngoan là những người coi thường Lời Chúa thì vẫn cứ coi thường cái giá của tội trọng, họ là những người “ăn trước đánh sau” vậy.

Tội nghiệp thay !