ĐÁNH CHẾT MỘT NỬA
Tính chất của con người ta thì tham tiền, có một phú ông đùa bỡn, nói:
- “Tôi biếu không cho anh một ngàn lượng bạc, anh dám để cho tôi đánh chết anh không ?”
Người ấy ngồi suy nghĩ rất lâu rồi trả lời:
- “Chỉ đánh tôi chết một nửa rồi cho tôi năm trăm lượng, được chứ ?”
Suy tư:
Tiền bạc cần thiết cho cuộc sống, nhưng mạng sống con người thì cao quý hơn tiền bạc nhiều, tiền bạc chất đầy như núi, nhà cửa nhiều căn, chết đi thì có hưởng được không ?
Người khôn ngoan trước hết là bảo vệ mạng sống mình, sau đó thì mới tìm cách làm ra của cải tiền bạc, cho nên cuộc sống của họ dù không có của ăn của để thì vẫn cứ là có ý nghĩa; nhưng người ngu dốt thì trước hết tìm tiền bạc của cải mà coi nhẹ mạng sống của mình, cho nên khi có tiền bạc rồi thì lao vào cuộc sống hưởng thụ, mặc cho thân xác dần dần tàn tạ…
Đức Chúa Giê-su đã nói với các tông đồ: “Vì vậy Thầy bào cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẵng trọng hơn áo mặc sao ?...” (Mt 6, 25-33).
Cuối cùng Ngài kết luận: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho”. (Mt 6, 33)
Được một ngàn lượng bạc mà mất mạng sống thì ngay cả người ngu cũng chẳng thèm, huống hồ được cả thế gian mà mất linh hồn thì có ích gì chứ ?
Người Ki-tô hữu chắc chắn là không tham rồi. ha ha ha…
--------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://blog.yahoo.com/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Tính chất của con người ta thì tham tiền, có một phú ông đùa bỡn, nói:
- “Tôi biếu không cho anh một ngàn lượng bạc, anh dám để cho tôi đánh chết anh không ?”
Người ấy ngồi suy nghĩ rất lâu rồi trả lời:
- “Chỉ đánh tôi chết một nửa rồi cho tôi năm trăm lượng, được chứ ?”
Suy tư:
Tiền bạc cần thiết cho cuộc sống, nhưng mạng sống con người thì cao quý hơn tiền bạc nhiều, tiền bạc chất đầy như núi, nhà cửa nhiều căn, chết đi thì có hưởng được không ?
Người khôn ngoan trước hết là bảo vệ mạng sống mình, sau đó thì mới tìm cách làm ra của cải tiền bạc, cho nên cuộc sống của họ dù không có của ăn của để thì vẫn cứ là có ý nghĩa; nhưng người ngu dốt thì trước hết tìm tiền bạc của cải mà coi nhẹ mạng sống của mình, cho nên khi có tiền bạc rồi thì lao vào cuộc sống hưởng thụ, mặc cho thân xác dần dần tàn tạ…
Đức Chúa Giê-su đã nói với các tông đồ: “Vì vậy Thầy bào cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẵng trọng hơn áo mặc sao ?...” (Mt 6, 25-33).
Cuối cùng Ngài kết luận: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho”. (Mt 6, 33)
Được một ngàn lượng bạc mà mất mạng sống thì ngay cả người ngu cũng chẳng thèm, huống hồ được cả thế gian mà mất linh hồn thì có ích gì chứ ?
Người Ki-tô hữu chắc chắn là không tham rồi. ha ha ha…
--------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://blog.yahoo.com/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
