NHỚ LỜI PHỤ THÂN
Người cha dạy con trai: “Làm người thì nói năng nên linh hoạt chút xíu, không thể chỉ một câu nói cứng nhắc”.
Con trai bèn hỏi thế nào là “linh hoạt”, vừa lúc ấy thì có người hàng xóm qua mượn đồ, phụ thân bèn lấy câu chuyện đó làm ví dụ:
- “Ví dụ có người đến mượn đồ, con không thể nói cái gì cũng có, cũng không thể nói là không có gì cả, mà có lúc nên nói cái này thì ở nhà có, có lúc nên nói cái này ở nhà không có, thế là lời nói biến thành linh hoạt, phàm việc gì thì phải tùy theo loại mà nói”.
Đứa con ghi nhớ lời của phụ thân trong lòng.
Một hôm, có khách đến nhà, hỏi:
- “Lệnh tôn có nhà không ?”
Đứa con trai trả lời khách:
- “Cái thì ở nhà có, cũng có cái ở nhà không có ạ”.
Suy tư:
Con cái ngoan thì vâng lời cha mẹ, làm theo lời cha mẹ dạy bảo, do đó mà cha mẹ hoặc người có trách nhiệm giáo dục trẻ con, thì phải luôn nghiêm túc trong lời nói của mình.
Cha mẹ là thầy cô giáo đầu tiên của con cái mình, mà con cái thì có đứa ngoan có đứa không được ngoan; có đứa thông minh sáng dạ, có đứa chậm hiểu và không được nhanh nhẹn hoạt bát, do đó mà cần phải biết cách dạy dỗ chúng nó, mà cách dạy hay nhất và hiệu quả nhất chính là cha mẹ lấy cách sống thánh thiện đạo đức của mình để làm gương cho con cái.
Dạy con trước hết là đức tin công giáo của cha mẹ truyền cho con cái biết kính Chúa yêu người; thứ đến là dạy con cái đức tính thật thà, có thì nói có không thì nói không; tiếp đến là dạy con biết lễ phép kính trên nhường dưới, có lỗi thì xin lỗi, biết cám ơn khi người khác giúp mình làm điều gì đó…
Đó là những điều dạy dỗ căn bản để con cái có cái “gốc đạo đức” làm “vốn” sau này khi chúng nó sống giữa xã hội vậy.
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://blog.yahoo.com/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Người cha dạy con trai: “Làm người thì nói năng nên linh hoạt chút xíu, không thể chỉ một câu nói cứng nhắc”.
Con trai bèn hỏi thế nào là “linh hoạt”, vừa lúc ấy thì có người hàng xóm qua mượn đồ, phụ thân bèn lấy câu chuyện đó làm ví dụ:
- “Ví dụ có người đến mượn đồ, con không thể nói cái gì cũng có, cũng không thể nói là không có gì cả, mà có lúc nên nói cái này thì ở nhà có, có lúc nên nói cái này ở nhà không có, thế là lời nói biến thành linh hoạt, phàm việc gì thì phải tùy theo loại mà nói”.
Đứa con ghi nhớ lời của phụ thân trong lòng.
Một hôm, có khách đến nhà, hỏi:
- “Lệnh tôn có nhà không ?”
Đứa con trai trả lời khách:
- “Cái thì ở nhà có, cũng có cái ở nhà không có ạ”.
Suy tư:
Con cái ngoan thì vâng lời cha mẹ, làm theo lời cha mẹ dạy bảo, do đó mà cha mẹ hoặc người có trách nhiệm giáo dục trẻ con, thì phải luôn nghiêm túc trong lời nói của mình.
Cha mẹ là thầy cô giáo đầu tiên của con cái mình, mà con cái thì có đứa ngoan có đứa không được ngoan; có đứa thông minh sáng dạ, có đứa chậm hiểu và không được nhanh nhẹn hoạt bát, do đó mà cần phải biết cách dạy dỗ chúng nó, mà cách dạy hay nhất và hiệu quả nhất chính là cha mẹ lấy cách sống thánh thiện đạo đức của mình để làm gương cho con cái.
Dạy con trước hết là đức tin công giáo của cha mẹ truyền cho con cái biết kính Chúa yêu người; thứ đến là dạy con cái đức tính thật thà, có thì nói có không thì nói không; tiếp đến là dạy con biết lễ phép kính trên nhường dưới, có lỗi thì xin lỗi, biết cám ơn khi người khác giúp mình làm điều gì đó…
Đó là những điều dạy dỗ căn bản để con cái có cái “gốc đạo đức” làm “vốn” sau này khi chúng nó sống giữa xã hội vậy.
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://blog.yahoo.com/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
