2. PHỤC VỤ LÀ YÊU THƯƠNG.
Trước bữa ăn cuối cùng vào chiều thứ năm, trước khi đi chịu chết, Đức Chúa Giê-su đã rửa chân cho các tông đồ, đây là hành vi phục vụ (1), và chính Ngài đã nói với các tông đồ sau khi đã rửa chân cho các ông: (2)“ Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau …” . Ngài đã trở nên người thầy và người anh em của mọi người để yêu thương và phục vụ họ, để chia sẻ những vui buồn, sung sướng và đau khổ của kiếp người với họ. Và cuối cùng trong thân phận con người, Ngài đã trở nên vị cứu tinh nhân loại khi bị treo trên thập giá, như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời (3).
Thánh Phao-lô đã làm người phục vụ Đức Chúa Ki-tô giữa các dân ngoại (4), và Ngài đã hãnh diện nói: (5) “Vậy, trong Đức Ki-tô Giê-su, tôi có quyền hãnh diện về công việc phục vụ Thiên Chúa ”.
Thánh Damien De Veuster linh mục thuộc dòng Thánh Tâm Đức Chúa Giê-su và Đức Mẹ Ma-ri-a (người Bỉ) sau mười năm phục vụ người cùi ở hòn đảo Molokai thuộc quần đảo Hạ Uy Di đã lây bệnh cùi, và ngài đã chết trong sự tiếc thương của họ, ngài đã yêu thương và đã phục vụ cho đến chết, chết trên mảnh đất bất hạnh, để trở thành niềm hạnh phúc cho những người cùi bất hạnh trên hòn đảo nầy.
Linh mục Vincent Lebbe (người Bỉ) đã vì người Trung Quốc mà phục vụ, và phục vụ cho đến chết, câu nói nổi tiếng của ngài đáng để cho chúng ta suy tư khi làm công tác truyền giáo, và phục vụ người anh em đồng loại: “Không nên nhìn mũi của tôi, không nên nhìn mắt của tôi, nên nhìn thấu lòng thành của tôi, tôi là một người Trung quốc chính hiệu”. Câu nói này đã thể hiện được tâm hồn của ngài –tâm hồn truyền giáo- đã dành trọn cuộc đời phục vụ cho người Trung quốc và Giáo hội Trung quốc.
Mẹ thánh Tê-rê-xa Cal-cut-ta (người An-ba-ni) đã nhìn thấy “người thân cận” của mình chính là những người dân nghèo khó, bất hạnh của Ấn Độ, hay nói cách khác, mẹ đã nhìn thấy Đức Chúa Giê-su trong những người nghèo khổ ấy, nơi mà sự phân biệt giai cấp được hợp thức hoá bằng những đẳng cấp xã hội cũng như tôn giáo, đã làm cho những người thuộc đẳng cấp nghèo, càng nghèo nàn càng khổ sở hơn, và mẹ đã phục vụ những con người bất hạnh ấy cho đên hơi thở cuối cùng.
Phục vụ là yêu thương, là quên đi cái tư tưởng bố thí khi giúp đỡ người anh em, nhưng luôn tự nhận mình như là người thân cận của người anh em mà mình đang phục vụ, đó chính là tâm tình của người môn đệ Đức Chúa Ki-tô vậy.
Không một thánh nhân nào mà không có “thành tích” khi còn sống, mà thành tích nổi bật nhất của các ngài chính là phục vụ tha nhân. Động cơ phục vụ nơi các ngài chính là yêu thương, vì các ngài đã nhìn thấy được hình ảnh của Đức Chúa Ki-tô đang đau khổ nơi người anh em, các ngài đã quên đi thân phận của mình, để phục vụ Đức Chúa Ki-tô nơi người thân cận của mình.
- Phục vụ mà không yêu thương, thì như quan hệ giữa đầy tớ và chủ nhân ông, giữa họ có một bức tường giai cấp chủ-tớ ngăn cách, và mục đích của họ chính là vì quyền lợi cá nhân.
- Yêu thương mà không muốn phục vụ thì chỉ là lừa dối Thánh Thần, bởi vì, chúng ta đừng yêu thương bằng đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm (6) , bởi vì hoa quả của yêu thương chính là phục vụ, mà phục vụ người thân cận trong khiêm tốn chính là ân sủng của Thánh Thần ban tặng, đó cũng chính là dấu hiệu để người ta nhận ra mình là người môn đệ đích thực của Đức Chúa Ki-tô (7).
Có những người khi phục vụ chỉ mong được một tiếng khen của mọi người, và họ đã được mọi người trả công bằng những tiếng khen.
Có những người phục vụ anh em chỉ vì lòng thương hại, và họ đã được thoả mãn khi người ta cám ơn mình.
Có những người khi phục vụ thì với cung cách của một chủ nhân, và họ đã được người ta kính nể, sợ sệt khi thưa bẩm.
Nhưng cũng có những người phục vụ, không vì tiếng khen, không vì thương hại, không vì để được mọi người kính nể, nhưng vì họ có tấm lòng nhân hậu, yêu thương của Đức Chúa Ki-tô. Họ nhìn thấy Đức Chúa Ki-tô đang đau khổ trong người anh em đau khổ, họ nhìn thấy Đức Chúa Ki-tô hạnh phúc nơi người anh em hạnh phúc của mình, họ đã phục vụ người anh em như phục vụ Đức Chúa Ki-tô vậy, và họ đã được tình thương của mọi người, họ đã trở nên người thân cận của “người thân cận”. Bởi vì khi phục vụ như thế, thì chính họ đã trở thành một thành viên trong gia đình của Đức Chúa Giê-su, vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi (8).
(còn tiếp)
--------------------
(1) Ga 13, 4-15.
(2) Ga 13, 14.
(3) Ga 3, 15.
(4) Rm 15, 16.
(5) Rm 15, 17.
(6) 1 Ga 3, 18.
(7) Ga 13, 35.
(8) Mt 12, 50.
Trước bữa ăn cuối cùng vào chiều thứ năm, trước khi đi chịu chết, Đức Chúa Giê-su đã rửa chân cho các tông đồ, đây là hành vi phục vụ (1), và chính Ngài đã nói với các tông đồ sau khi đã rửa chân cho các ông: (2)“ Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau …” . Ngài đã trở nên người thầy và người anh em của mọi người để yêu thương và phục vụ họ, để chia sẻ những vui buồn, sung sướng và đau khổ của kiếp người với họ. Và cuối cùng trong thân phận con người, Ngài đã trở nên vị cứu tinh nhân loại khi bị treo trên thập giá, như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời (3).
Thánh Phao-lô đã làm người phục vụ Đức Chúa Ki-tô giữa các dân ngoại (4), và Ngài đã hãnh diện nói: (5) “Vậy, trong Đức Ki-tô Giê-su, tôi có quyền hãnh diện về công việc phục vụ Thiên Chúa ”.
Thánh Damien De Veuster linh mục thuộc dòng Thánh Tâm Đức Chúa Giê-su và Đức Mẹ Ma-ri-a (người Bỉ) sau mười năm phục vụ người cùi ở hòn đảo Molokai thuộc quần đảo Hạ Uy Di đã lây bệnh cùi, và ngài đã chết trong sự tiếc thương của họ, ngài đã yêu thương và đã phục vụ cho đến chết, chết trên mảnh đất bất hạnh, để trở thành niềm hạnh phúc cho những người cùi bất hạnh trên hòn đảo nầy.
Linh mục Vincent Lebbe (người Bỉ) đã vì người Trung Quốc mà phục vụ, và phục vụ cho đến chết, câu nói nổi tiếng của ngài đáng để cho chúng ta suy tư khi làm công tác truyền giáo, và phục vụ người anh em đồng loại: “Không nên nhìn mũi của tôi, không nên nhìn mắt của tôi, nên nhìn thấu lòng thành của tôi, tôi là một người Trung quốc chính hiệu”. Câu nói này đã thể hiện được tâm hồn của ngài –tâm hồn truyền giáo- đã dành trọn cuộc đời phục vụ cho người Trung quốc và Giáo hội Trung quốc.
Mẹ thánh Tê-rê-xa Cal-cut-ta (người An-ba-ni) đã nhìn thấy “người thân cận” của mình chính là những người dân nghèo khó, bất hạnh của Ấn Độ, hay nói cách khác, mẹ đã nhìn thấy Đức Chúa Giê-su trong những người nghèo khổ ấy, nơi mà sự phân biệt giai cấp được hợp thức hoá bằng những đẳng cấp xã hội cũng như tôn giáo, đã làm cho những người thuộc đẳng cấp nghèo, càng nghèo nàn càng khổ sở hơn, và mẹ đã phục vụ những con người bất hạnh ấy cho đên hơi thở cuối cùng.
Phục vụ là yêu thương, là quên đi cái tư tưởng bố thí khi giúp đỡ người anh em, nhưng luôn tự nhận mình như là người thân cận của người anh em mà mình đang phục vụ, đó chính là tâm tình của người môn đệ Đức Chúa Ki-tô vậy.
Không một thánh nhân nào mà không có “thành tích” khi còn sống, mà thành tích nổi bật nhất của các ngài chính là phục vụ tha nhân. Động cơ phục vụ nơi các ngài chính là yêu thương, vì các ngài đã nhìn thấy được hình ảnh của Đức Chúa Ki-tô đang đau khổ nơi người anh em, các ngài đã quên đi thân phận của mình, để phục vụ Đức Chúa Ki-tô nơi người thân cận của mình.
- Phục vụ mà không yêu thương, thì như quan hệ giữa đầy tớ và chủ nhân ông, giữa họ có một bức tường giai cấp chủ-tớ ngăn cách, và mục đích của họ chính là vì quyền lợi cá nhân.
- Yêu thương mà không muốn phục vụ thì chỉ là lừa dối Thánh Thần, bởi vì, chúng ta đừng yêu thương bằng đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm (6) , bởi vì hoa quả của yêu thương chính là phục vụ, mà phục vụ người thân cận trong khiêm tốn chính là ân sủng của Thánh Thần ban tặng, đó cũng chính là dấu hiệu để người ta nhận ra mình là người môn đệ đích thực của Đức Chúa Ki-tô (7).
Có những người khi phục vụ chỉ mong được một tiếng khen của mọi người, và họ đã được mọi người trả công bằng những tiếng khen.
Có những người phục vụ anh em chỉ vì lòng thương hại, và họ đã được thoả mãn khi người ta cám ơn mình.
Có những người khi phục vụ thì với cung cách của một chủ nhân, và họ đã được người ta kính nể, sợ sệt khi thưa bẩm.
Nhưng cũng có những người phục vụ, không vì tiếng khen, không vì thương hại, không vì để được mọi người kính nể, nhưng vì họ có tấm lòng nhân hậu, yêu thương của Đức Chúa Ki-tô. Họ nhìn thấy Đức Chúa Ki-tô đang đau khổ trong người anh em đau khổ, họ nhìn thấy Đức Chúa Ki-tô hạnh phúc nơi người anh em hạnh phúc của mình, họ đã phục vụ người anh em như phục vụ Đức Chúa Ki-tô vậy, và họ đã được tình thương của mọi người, họ đã trở nên người thân cận của “người thân cận”. Bởi vì khi phục vụ như thế, thì chính họ đã trở thành một thành viên trong gia đình của Đức Chúa Giê-su, vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi (8).
(còn tiếp)
--------------------
(1) Ga 13, 4-15.
(2) Ga 13, 14.
(3) Ga 3, 15.
(4) Rm 15, 16.
(5) Rm 15, 17.
(6) 1 Ga 3, 18.
(7) Ga 13, 35.
(8) Mt 12, 50.