Kinh nghiệm đã xảy đến cho các mục đồng tại Bê-lem, những vị mục đồng mà ngày nay chúng ta tình cờ gặp lại khi đọc Tin Mừng, đó cũng chính là kinh nghiệm của mỗi Ky-tô hữu. Các Mục đồng đã có được kinh nghiệm để sống trước sự hiện diện của Thiên Chúa, cũng như để thăng tiến trong ân sủng của Ngài, không phải trong một đại sảnh của một cung điện tráng lệ, hay trong vương miện của một vị đại đế , nhưng là trong một cái chuồng, trước một „em bé nằm trong máng cỏ“ (Lc. 2,16). Một luồng ánh sáng mới chiếu thẳng vào em bé này, và ánh sáng ấy cũng phá tan bóng tối của đêm đen, như chúng ta có thể thấy ở nơi nhiều bức họa miêu tả về sự sinh hạ của Chúa Giê-su. Và chính từ „em bé nằm trong máng cỏ ấy“ mà hôm nay phúc lộc của Thiên Chúa đến: từ Thánh Danh của Ngài – Giê-su – có nghĩa là „Thiên Chúa Cứu Chuộc“, và từ dung mạo nhân loại của Ngài, Trong Thiên Chúa, Đấng quyền năng vô biên cả trên trời dưới đất, muốn mặc lấy xác phàm và che dấu vẻ lộng lẫy của mình dưới tấm khăn che mặt của xác phàm chúng ta, để biểu lộ cho chúng ta tất cả sự thiện hảo của Ngài (Tit 3,4).
Đấng đầu tiên được chất đầy ân sủng của Thiên Chúa, đó chính là Đức Trinh Nữ Maria, bạn của Thánh Giu-se. Mẹ đã được Thiên Chúa tuyển chọn ngay từ giây phút đầu tiên trong cuộc đời của mình, để trở thành Mẹ của Con Thiên Chúa làm người. Mẹ chính là „Đấng được chúc phúc giữa muôn vàn phụ nữ“ (Lc 1,42) – như lời bà Ê-li-sa-bet đã chào Mẹ. Toàn bộ cuộc sống của Mẹ hiện diện trong ánh sáng của Thiên Chúa, trong sự bao phủ của Thánh Danh và trong khuôn mặt của Thiên chúa làm người nơi Đức Giê-su Ky-tô, „hoa trái được chúc phúc của lòng Mẹ“. Tin Mừng theo Thánh Luca giới thiệu về Mẹ cho chúng ta rằng: ghi nhớ tất cả những gì có liên quan đến Chúa Giê-su con của Mẹ, cất giấu những điều đó nơi đáy con tim, và suy đi nghĩ lại trong lòng (L. 2,19.51). Mầu nhiệm về phẩm chức làm Mẹ Thiên Chúa của Đức Maria, mầu nhiệm mà ngày nay chúng ta tuyên xưng, chứa đựng trong sự bao phủ của quà tặng ân sủng, mà nó đã dẫn Đức Maria đến với việc mang trong mình chức năng làm mẹ của nhân loại. Sự bao hàm của quà tặng ấy bao la đến nỗi, sự phong nhiêu của tình mẫu tử luôn luôn được nhìn thấy trong mối liên kết với ân sủng của Thiên Chúa. Phẩm chức làm Mẹ Thiên Chúa là sự chúc phúc đầu tiên, và sự chúc phúc này mang theo tất cả mọi ân sủng, khiến cho Đức Maria có thể cưu mang Chúa Giê-su trong lòng và rồi sinh hạ Ngài ra cho toàn thể gia đình nhân loại. Chính vì vậy, trong phụng vụ về lễ kính Đức Trinh Nữ Maria, Giáo hội đã cầu nguyện rằng: „Trong vẻ huy hoàng của đức khiết trinh nguyên tuyền, Mẹ đã hạ sinh cho thế giới Ánh Sáng muôn đời – Đức Giê-su Ky-tô Chúa chúng con“ (Kinh Tụng I về Đức Maria).
Đức Maria là Mẹ và là gương mẫu tuyệt hảo của Giáo Hội, Mẹ đã cưu mang Ngôi Lời của Thiên Chúa trong niềm tin của Mẹ, và từ nơi Mẹ, Thiên Chúa tự mạc khải mình như là „Nền Tảng của mọi sự thiện hảo“ . Cũng trong trong Mẹ, Thiên Chúa có thể tiếp tục thực hiện một cách trọn vẹn nhiệm cục cứu độ của Ngài.
Giáo Hội cũng có phần nơi huyền nhiệm của phẩm chức làm Mẹ Thiên Chúa ấy thông qua việc loan báo Tin Mừng. Giáo Hội gieo rắc hạt giống Tin Mừng trên toàn thế giới, và nhờ các Bí Tích, Giáo hội trao tặng ân sủng cũng như cuộc sống thuộc về Thiên Chúa cho thế giới. Đặc biệt nơi Bí Tích Thanh Tẩy, Giáo Hội sống thiên chức làm mẹ khi Giáo Hội sinh ra con cái của Thiên Chúa qua nước và Thánh Thần, để rồi Thánh Thần trong mỗi Ky-tô hữu kêu lên rằng: „Abba!- Cha ơi!“ (Gal 4,6). Cũng như Đức Maria, Giáo Hội trở thành trung gian để chuyển giao cho thế giới ân sủng của Thiên Chúa: Giáo Hội tiếp nhận ân sủng từ việc cưu mang Chúa Giê-su, và rồi Giáo hội loan báo Chúa Giê-su bằng cách mang Ngài đến với thế giới. Chúa Giê-su là Đấng đầy nhân hậu và bình an, một thứ bình an mà thế giới không bao giờ có thể tự trao ban cho chính mình, nhưng luôn luôn cần đến nó và cần nhiều đến nỗi còn hơn cả đối với lương thực hằng ngày.
(Lm Dominik O.C chuyển ngữ từ: Maria: Mutter und Urbild der Kirche, kath.net).
Đấng đầu tiên được chất đầy ân sủng của Thiên Chúa, đó chính là Đức Trinh Nữ Maria, bạn của Thánh Giu-se. Mẹ đã được Thiên Chúa tuyển chọn ngay từ giây phút đầu tiên trong cuộc đời của mình, để trở thành Mẹ của Con Thiên Chúa làm người. Mẹ chính là „Đấng được chúc phúc giữa muôn vàn phụ nữ“ (Lc 1,42) – như lời bà Ê-li-sa-bet đã chào Mẹ. Toàn bộ cuộc sống của Mẹ hiện diện trong ánh sáng của Thiên Chúa, trong sự bao phủ của Thánh Danh và trong khuôn mặt của Thiên chúa làm người nơi Đức Giê-su Ky-tô, „hoa trái được chúc phúc của lòng Mẹ“. Tin Mừng theo Thánh Luca giới thiệu về Mẹ cho chúng ta rằng: ghi nhớ tất cả những gì có liên quan đến Chúa Giê-su con của Mẹ, cất giấu những điều đó nơi đáy con tim, và suy đi nghĩ lại trong lòng (L. 2,19.51). Mầu nhiệm về phẩm chức làm Mẹ Thiên Chúa của Đức Maria, mầu nhiệm mà ngày nay chúng ta tuyên xưng, chứa đựng trong sự bao phủ của quà tặng ân sủng, mà nó đã dẫn Đức Maria đến với việc mang trong mình chức năng làm mẹ của nhân loại. Sự bao hàm của quà tặng ấy bao la đến nỗi, sự phong nhiêu của tình mẫu tử luôn luôn được nhìn thấy trong mối liên kết với ân sủng của Thiên Chúa. Phẩm chức làm Mẹ Thiên Chúa là sự chúc phúc đầu tiên, và sự chúc phúc này mang theo tất cả mọi ân sủng, khiến cho Đức Maria có thể cưu mang Chúa Giê-su trong lòng và rồi sinh hạ Ngài ra cho toàn thể gia đình nhân loại. Chính vì vậy, trong phụng vụ về lễ kính Đức Trinh Nữ Maria, Giáo hội đã cầu nguyện rằng: „Trong vẻ huy hoàng của đức khiết trinh nguyên tuyền, Mẹ đã hạ sinh cho thế giới Ánh Sáng muôn đời – Đức Giê-su Ky-tô Chúa chúng con“ (Kinh Tụng I về Đức Maria).
Đức Maria là Mẹ và là gương mẫu tuyệt hảo của Giáo Hội, Mẹ đã cưu mang Ngôi Lời của Thiên Chúa trong niềm tin của Mẹ, và từ nơi Mẹ, Thiên Chúa tự mạc khải mình như là „Nền Tảng của mọi sự thiện hảo“ . Cũng trong trong Mẹ, Thiên Chúa có thể tiếp tục thực hiện một cách trọn vẹn nhiệm cục cứu độ của Ngài.
Giáo Hội cũng có phần nơi huyền nhiệm của phẩm chức làm Mẹ Thiên Chúa ấy thông qua việc loan báo Tin Mừng. Giáo Hội gieo rắc hạt giống Tin Mừng trên toàn thế giới, và nhờ các Bí Tích, Giáo hội trao tặng ân sủng cũng như cuộc sống thuộc về Thiên Chúa cho thế giới. Đặc biệt nơi Bí Tích Thanh Tẩy, Giáo Hội sống thiên chức làm mẹ khi Giáo Hội sinh ra con cái của Thiên Chúa qua nước và Thánh Thần, để rồi Thánh Thần trong mỗi Ky-tô hữu kêu lên rằng: „Abba!- Cha ơi!“ (Gal 4,6). Cũng như Đức Maria, Giáo Hội trở thành trung gian để chuyển giao cho thế giới ân sủng của Thiên Chúa: Giáo Hội tiếp nhận ân sủng từ việc cưu mang Chúa Giê-su, và rồi Giáo hội loan báo Chúa Giê-su bằng cách mang Ngài đến với thế giới. Chúa Giê-su là Đấng đầy nhân hậu và bình an, một thứ bình an mà thế giới không bao giờ có thể tự trao ban cho chính mình, nhưng luôn luôn cần đến nó và cần nhiều đến nỗi còn hơn cả đối với lương thực hằng ngày.
(Lm Dominik O.C chuyển ngữ từ: Maria: Mutter und Urbild der Kirche, kath.net).