Thật là một niềm vui sâu xa và thánh thiêng khi chúng ta chiêm ngưỡng Đức Trinh Nữ Maria như Đấng có „sự khiêm hạ tròn đầy và lớn lao trước tất cả mọi loài thụ tạo, với một đích điểm được định sẵn trong Lời đời đời“, như nhà thơ nổi tiếng người Italia - Dante đã hát (Paradies, XXXIII, 3).

Nơi Đức Maria sự tốt lành vô hạn của Đấng Sáng Tạo rực loé lên. Đấng ấy đã tuyển chọn Mẹ trong nhiệm cục cứu độ của Ngài với mục đích để Mẹ trở thành Mẹ của Con Một Duy Nhất của Thiên Chúa, và đã nhờ vào công nghiệp cứu độ của Chúa Ky-tô để bao bọc chở che Mẹ trước mọi ô nhơ tì vết.

Chính vì thế, trong Mẹ Chúa Ky-tô và là Mẹ chúng ta, ơn kêu gọi của mỗi người đã được hiện thực hóa một cách trọn vẹn. Thánh Phao-lô Tông đồ đã nhắc nhở chúng ta rằng, tất cả mọi người đều được kêu gọi để sống công chính thánh thiện trong tình yêu trước mặt Thiên Chúa (Eph.1,4).

Làm thế nào để chúng ta có thể có được một sự bừng tỉnh mới khi chúng ta nhìn ngắm Mẹ Thiên Chúa ngay trong chính con người của mỗi chúng ta – những người con của Ngài – mà không có sự khao khát về vẻ đẹp kiều diễm, sự thiện hảo và sự khiết trinh của Ngài? Sự khiết trinh của Ngài lôi kéo chúng ta về với Thiên Chúa và trợ giúp để chúng ta vượt qua cơn cám dỗ dẫn tới một cuộc sống bị ảnh hưởng từ việc thỏa hiệp với cái xấu, để chuyển giao cho chúng ta niềm tin không lay chuyển vào sự thật thiện hảo, đó là nguồn mạch của niềm vui.

Chúng ta có thể đặt vấn đề rằng: Tại sao Thiên Chúa lại tuyển chọn cô thiếu nữ Maria làng Nazaret trong số tất cả mọi phụ nữ? Câu trả lời nằm sâu trong mầu nhiệm không thể diễn tả của Thánh ý Thiên Chúa. Nhưng dẫu sao cũng có một lý do, và lý do đó được Tin Mừng nêu bật một cách rõ ràng rằng: sự khiêm cung của Mẹ.

Dante Alighieri đã rất nhấn mạnh về điều đó trong ca khúc cuối cùng về Thiên Đàng: „Vừa là Trinh Nữ vừa là Mẹ, Nữ Tử của chính con trai mình, sự khiêm cung tròn đầy và lớn lao trước tất cả mọi thụ tạo, đích điểm được định sẵn trong Lời đời đời“ (Paradies, XXX, 1-3). Đức Trinh Nữ đã tự mình hát lên trong Lời Kinh của mình – Bài Ca Magnificat – rằng: „Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa … Vì Ngài đã đoái nhìn tới nữ tì hèn hạ của Ngài“ (Lc.1,46-48).

Quả thế, Thiên Chúa bị lôi cuốn từ sự khiêm cung của Đức Maria, và Mẹ đã nhận được phúc lộc từ Thiên Chúa (Lc.1,30). Thật vậy, Mẹ được tuyển chọn giữa muôn dân để trở nên Mẹ của Thiên Chúa, hình ảnh và tấm gương của Giáo Hội, để tiếp nhận ân sủng của Thiên chúa và rồi phân phát ân sủng đó cho toàn thể gia đình nhân loại.

Ân sủng được phân phát từ Đức Maria không phải là một thứ ân sủng khác, nằm ngoài Chúa Ky-tô. Thực ra, Chúa Ky-tô chính là nguồn mạch mọi ân sủng. Ân sủng này đã đổ đầy trên Đức Maria ngay từ giây phút đầu tiên trong cuộc đời của Mẹ. Mẹ đã cưu mang Chúa Giê-su với một niềm tin tròn đầy và ban tặng Ngài lại cho thế giới trong một tình yêu cũng tròn đầy không kém.

Đó cũng là ơn gọi và sứ mạng của mỗi chúng ta, và cũng là ơn gọi và sứ mạng của Giáo Hội: tiếp nhận và cưu mang Chúa Ky-tô trong cuộc sống và trạo tặng Ngài lại cho thế giới, „để thế giới nhờ Ngài mà được cứu độ“ (Ga.3,17).

(chuyển ngữ từ: Gott wurde von Marias Demut angezogen, kath.net).