THÔNG ĐIỆP TÌNH YÊU VÀ SỰ SỐNG

Chúa Giêsu dùng hình ảnh cây nho rất thân thương và thật sâu sắc. Một cây nho không có gì là đặc biệt. Ngành liền cây cũng là một nguyên lý tự nhiên. Nhưng điều đặc biệt ở đây là diễn tả sự sống giữa Thiên Chúa với con người.

Thiên Chúa là sức sống, truyền từ thân cây nho sang ngành của cây. Ngành nào liền với thân thì sinh hoa kết trái; ngành nào lìa cây thì sẽ khô héo. Một qui luật tự nhiên, ai cũng chấp nhận, nhưng khi được áp dụng cho định luật thiêng liêng thì nhiều người phải giật mình. Bởi lẽ có nhiều người nghĩ là tự ngành sinh hoa kết trái, tự mình là tài năng, tự mình là đầy đủ. Thời đại của chúng ta, người ta nghĩ rằng khoa học có chìa khóa vạn năng để giải mã mọi vấn đề. Người ta nghĩ rằng, con người là trung tâm vũ trụ, vừa làm chủ, vừa khám phá, và không có gì mà con người không làm chủ được. Những gì mà vượt khỏi tầm tay chỉ là vì trong tương lai họ chưa kịp với tới. Chính cách suy nghĩ như vậy mà Đức Cố Giáo hoàng Gioan - Phaolo I đã nói: “Người thời nay thích lấy cái rốn làm trung tâm của vũ trụ”. Một điều gì đó vừa kiêu căng, vừa ngạo nghễ lại vừa ngông cuồng!

Lời Chúa Giêsu hôm nay ngắn gọn nhưng đầy sức thuyết phục và đầy tính nghiêm nghị trong lời cảnh báo. Không có một ngành nho nào tự mình sinh hoa trái được, nếu không liền với thân cây. Sự sống từ Thiên Chúa tỏa ra luôn luôn trao ban cho thế giới. Thế giới hôm nay nghĩ mình làm nên tất cả. Có lời Thánh vịnh chép rằng: “Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay là chúng trở thành tro bụi.Nếu Ngài gửi hơi thở xuống, chúng được tạo thành và Ngài canh tân bộ mặt trái đất.” (Tv 103, 30). Đó là một đáp án cho thế giới!

Như vậy, nếu không được sự quan phòng của Thiên Chúa thì bất cứ giây phút nào, chúng ta cũng trở về chỗ tro bụi của mình. Nhưng Thiên Chúa luôn luôn yêu thương, Thiên Chúa luôn luôn trao ban, Thiên Chúa luôn luôn quan phòng và dẫn dắt, để chúng ta bước đi trong sự quan phòng ấy và sinh hoa kết trái. Khi Chúa Giêsu khẳng định rằng: “Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con”, và lời tiếp theo: “Thầy cắt đặt các con đi, để các con sinh nhiều hoa trái và hoa trái của các con tồn tại”(Ga 15,16). Những người chủ trương vô thần quay lưng lại với Thiên Chúa, không chịu sự điều hành của Thiên Chúa. Họ cho rằng, không cần có Thiên Chúa và Thiên Chúa không cần phải can thiệp vào trong thế giới vũ trụ này. Nhưng nếu con người không được sai đi thì họ sẽ lìa cành và khô héo. Người ta nhặt lấy, bỏ vào lửa và nó sẽ cháy. Với lời khẳng định này, Chúa Giê su không hù dọa bất cứ ai, vì qui luật tự nhiên là như vậy. Tất cả mọi người của mọi thời đại đều chấp nhận qui luật tự nhiên, chỉ trừ khi người ta cố tình nhắm mắt làm ngơ. Cho nên, khi con người cố tình tách mình ra khỏi Thiên Chúa thì đương nhiên người ta sẽ đánh mất mình.

Đức cha Tihamer Thote, Giám mục người Hungari đã kể câu chuyện về một số các Hướng đạo sinh khi họ đi vào trong rừng vừa cầu nguyện lại vừa sinh hoạt với nhau. Họ lấy hai tấm kính, một tấm kính đặt ngang rồi nhỏ lên đó một giọt nước, sau đó lấy tấm kính kia ép lên, nước dàn trải giữa hai tấm kính thật là mỏng, mỏng đến nỗi chỉ như là nhìn thấy hơi nước. Vậy mà khi soi kính hiển vi vào giọt nước ở giữa hai tấm kính đó, lượng nước còn là một biển hồ bao la như biển cả, cho các vi sinh vật bơi lội tung tăng trong đó. Chúng bơi lội giữa hai tấm kính, như con người chúng ta đang lặn ngụp ở giữa Đại Tây dương. Nó nghĩ như những người vô thần rằng, ngoài thế giới của chúng ta đang bơi lội đây thì làm gì còn cái gì nữa. Thế giới chỉ là giọt nước mênh mông giữa hai tấm kính, đời nọ tới đời kia cũng không bao giờ chúng vượt ra khỏi. Cho nên nó nghĩ rằng vũ trụ hay thế giới chỉ có như thế mà thôi. Làm sao nó có thể tưởng tượng được rằng bên ngoài kia có những con người khổng lồ đang dùng kính hiển vi nhìn ngắm nó giữa hai tấm kính. Những người nào nghĩ rằng thế giới vũ trụ này không cần có Thiên Chúa can thiệp, họ trở thành những sinh vật li ti sống giữa hai tấm kính kia và nói nôm na theo thành ngữ Việt Nam là “Ếch ngồi đáy giếng, coi trời bằng vung”.

Bài học mà Chúa Giêsu dạy: “Các con ở lại trong Thầy và nếu lời Thầy ở lại trong các con, thì các con xin gì sẽ được”(Ga 15, 7). Đây không chỉ là bài học về tình yêu thương, bài học về giá trị của đời sống tâm linh, nhưng còn là cả bài học về tín lý để dạy chúng ta biết về cội nguồn của con người là Thiên Chúa sinh ra. Khi con người đánh mất cội nguồn của mình là con người đánh mất tất cả. Con người lìa cây là sẽ khô héo liền. Tiếng nói của thông điệp qua dụ ngôn cây nho là thông điệp về tình yêu, về sự sống, mà đã về tình yêu và sự sống thì gửi đến cho tất cả nhân loại của mọi thời đại cần tôn trọng sự sống. Có hai cách để cành lìa cây:

- Thứ nhất, người ta để cho sâu đục thân khiến cho cành bị chết;

- Thứ hai, người ta chặt cành.

Với sâu đục thân thì đó là tình trạng bất khả kháng. Cành không muốn lìa thân nhưng sâu đục thân là những yếu đuối, mỏng giòn, những lầm lỡ phá hoại. Cho nên Chúa vẫn yêu thương. Chúa như người làm vườn sẽ bắt sâu, phun thuốc để bảo vệ cho cành. Nhưng nếu người ta chặt cành, được coi như đó là cách mà người cha người mẹ giết con (phá thai) thì không có cách nào chữa được. Thế giới ngày nay đang phá thai và giết sự sống. Để cho cành lìa cây, họ tách lìa sự sống ra khỏi tình yêu thương và sự quan phòng của Thiên Chúa. Họ muốn tự bản thân mình chiếm đoạt sự sống của Thiên Chúa để họ toàn quyền trên con cái và đối với các thai nhi. Đó là một sai lầm nghiêm trọng.

Hôm nay, một thông điệp được gửi đến cần được nhấn mạnh cho thế giới biết bản quyền sự sống là ai. Một lần nữa, chúng ta dừng lại ở đây để lắng nghe, suy tư và chiêm ngắm. Vườn nho của Giáo Hội sinh hoa trái, nếu chúng ta đặt mình trong tiến trình tự nhiên. Cây nho truyền sự sống cho ngành, ngành nho sinh hoa trái, trái nho ép rượu, rượu khi được dâng thành của lễ sẽ biến thành Máu Chúa Kitô trong thánh lễ Misa để từ đó, rượu nho trở thành sức thánh hóa cứu độ loài người.

Nếu chúng ta để cho Thiên Chúa thực hiện thông truyền nhựa sống từ thân nho, từ rượu nho qua lời Truyền phép trong thánh lễ trở thành Máu Chúa, thì chính Chúa Giêsu cũng sẽ tuần tự thực hiện như thế trong chương trình cứu độ của Ngài, Ngài sẽ trao ban tình yêu và sự sống cho thế giới. Tin Mừng hôm nay đích thực là một thông điệp tình yêu, thông điệp sự sống mà Chúa gửi đến cho toàn thể thế giới. Thế giới có lắng nghe không?

Lạy Chúa Giêsu Kitô,

Chúa vẫn thường nhấn mạnh: “Ai có tai nghe thì nghe”(Mt 13,9).
Xin cho chúng con hôm nay,
không những biết lắng nghe mà còn biết ngắm nhìn,
để nhìn thấy sự sống từ thân nho lan tỏa cho ngành nho
và sinh hoa kết trái,
để nhận ra một sứ mệnh mà Chúa trao cho chúng con,
đó là sai người Kitô hữu
đi làm chứng nhân cho Chúa giữa lòng thế giới.
Một sứ điệp của tình yêu.
Một sứ điệp của sự sống,
để mỗi người chúng con không chỉ làm chứng nhân
cho Chúa Kitô Phục Sinh
mà mỗi người chúng con cũng sẽ được thừa hưởng
chính sự Phục Sinh ấy,
khi chúng con được gắn liền với thân nho. Amen.


LM. Phêrô Nguyễn Hồng Phúc