Chúa Nhật 16 Thường Niên B

Mc 6,30-34

I. TÌM HIỂU LỜI CHÚA

1) Ý CHÍNH : HÃY VÀO NƠI THANH VẮNG :

Đức Giêsu là một mục tử tốt lành. Người luôn lo lắng săn sóc đàn chiên là các môn đệ và đám đông dân chúng nô nức theo Người. Trước sự lao nhọc vất vả của các môn đệ phục vụ dân chúng đến nỗi không có cả thì giờ ăn uống, Người ra lệnh cho các ông phải vào nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi. Nhưng khi xuống thuyền, thấy đám đông dân chúng từ xa kéo đến đang chờ sẵn thì Người đã “chạnh lòng xót thương” và đã tận tình rao giảng Tin Mừng và chữa các bệnh tật cho họ.

2) CHÚ THÍCH :

- Các tông đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông : “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẵng có thì giờ ăn uống nữa (Mc 6,30-31) :

+ Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu và kể lại cho Người biết mọi việc : Sau cuộc thực tập truyền giáo, các Tông Đồ đã trở về họp lại quanh Thầy để báo cáo về những gì các ông đã làm và đã dạy là “kêu gọi người ta ăn năn sám hối” (x Mc 6,12). Những việc các ông đã làm là : “trừ quỷ, xức dầu nhiều người đau ốm và chữa cho họ khỏi bệnh” (x Mc 6,13). Đây là hai việc Đức Giêsu đã làm và truyền cho các ông làm khi sai họ đi thực tập truyền giáo.

+ Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút : Đức Giêsu cảm thông với các Tông Đồ đã chịu nhiều nỗi vất vả trong hành trình truyền giáo. Người quan tâm đến chính bản thân các ông là những cộng tác viên của Người. Ơ đây Nhóm 12 Tông Đồ là hình ảnh của cộng đoàn tín hữu. Họ có bổn phận dấn thân hoạt động thừa sai truyền giáo, nhưng cũng cần phải có thời gian yên tĩnh nghỉ ngơi và được bồi dưỡng để có thể duy trì hoạt động được lâu bền.

+ Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống : Dân chúng kéo tới tấp nập gợi lên hình ảnh dân Ít-ra-en xưa đi theo Môsê trong hoang địa Xinai trên đường về Đất Hứa. Đây cũng là kết quả cụ thể của cuộc hành trình truyền giáo của các Tông Đồ : Các ông đã làm cho người ta nhận biết Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai, rồi khao khát tìm kiếm Người để được Người ban ơn Cứu Độ.

- Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài (Mc 6,32-33) :

+ Thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng : Đức Giêsu muốn cho các Tông Đồ vào nơi thanh vắng để họ được sống thân tình với Người và được bồi dưỡng thêm.

+ Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài : Thấy thầy trò lên thuyền, nhiều người đoán được nơi các ngài sắp đến miền Bétsaiđa và Giulia lân cận, xa chừng 10 cây số. Dân chúng không quản ngại đường xa, đã đi bộ ven bờ và đến nơi trước thầy trò. Điều này cho thấy : Khi đã yêu mến Chúa thì tình yêu ấy sẽ thôi thúc người ta vượt qua trở ngại để đến với Người, như lời thánh Phaolô : “Tình yêu Chúa Kitô thôi thúc chúng tôi “ (2 Cr 5,14).

- Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều (Mc 6,34) :

+ Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương : “Chạnh lòng thương” hay “Động lòng trắc ẩn” là một tình cảm sâu xa bắt nguồn từ nội tâm và biểu lộ ra bằng hành động. Tin Mừng nhiều lần đã thuật lại các phép lạ Đức Giêsu làm do “động lòng thương” như : Chữa hai người mù tại Giêricô (x Mt 20,34); Phục sinh con trai bà goá thành Nain (x Lc 7,13); Chữa một đứa bé mắc bệnh động kinh bị ma quỷ ám (x Mc 9,22).

+ Vì họ giống như đàn chiên đang bơ vơ không có mục tử chăn dắt : Đây là hình ảnh đáng thương của dân Ít-ra-en thời bấy giờ. Những người có bổn phận dạy dỗ dân là các tư tế và các kinh sư. Nhưng họ đã lười biếng và chỉ lo tìm tư lợi, nên đã không chu toàn bổn phận như lời Ngôn sứ Edêkien tuyên sấm : “Khốn cho các mục tử Ítraen, những kẻ chỉ biết lo cho mình ! Nào mục tử không phải chăn dắt đàn chiên đó sao ? Sữa cho các ngươi uống, len các ngươi mặc, chiên béo tốt các ngươi giết, còn đàn chiên các ngươi lại không lo chăn dắt : Chiên đau yếu, các ngươi không làm cho mạnh; Chiên bệnh tật các ngươi không chữa lành; Chiên bị thương các ngươi không băng bó; Chiên đi lạc các ngươi không đưa về; Chiên bị mất các ngươi không đi tìm. Các ngươi thống trị chúng một cách tàn bạo và hà khắc. Chiên của Ta vì thiếu mục tử chăn dắt nên biến thành mồi ngon cho dã thú, chúng chạy tán loạn. Chiên của Ta tản mác trên các ngọn núi, trên mọi đỉnh đồi. Chiên của Ta tản mác trên khắp mặt đất, thế mà chẳng ai chăm sóc, chẳng ai kiếm tìm” (x Ed 34,1-6).

+ Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều : Dạy nhiều điều là những điều gì ? Tin mừng Luca đã trả lời như sau : “Đức Giêsu tiếp đón họ, nói với họ về Nước Thiên Chúa và chữa lành những ai cần được cứu chữa” (Lc 9,11).

II. HỌC SỐNG LỜI CHÚA:

1) ANH EM HÃY LÁNH RIÊNG RA NƠI THANH VẮNG MÀ NGHỈ ĐÔI CHÚT (c 31)

CÂU CHUYỆN : SỨC MẠNH TINH THẦN CỦA CHA SỞ XỨ ÁT-SƠ (ARS) :

Một người có học lực kém, nhưng đã trở thành một vị thánh đặc biệt là thánh Gioan Maria Vianney. Ngài sinh tại Đa-đi-di nước Pháp vào năm 1786 trong một gia đình nông dân nghèo nhưng rất đạo đức. Vì nghèo nên Gioan không được đến trường như các trẻ khác. Nhưng bù lại, Gioan có cha mẹ đạo đức nên đã được quan tâm giáo dục về đức tin ngay từ khi còn nhỏ. Gioan tỏ ra trổi vượt hơn các trẻ em khác đồng lứa tuổi về lòng đạo đức, lòng tôn sùng yeu mến Đức Mẹ và tình thương dành cho người nghèo. Mãi đến năm 18 tuổi, Gioan mới biết đọc biết viết và được Cha Ben-lây dạy dỗ chuẩn bị vào chủng viện. Nhưng đến tuổi nhập ngũ, nên Giaon đành phải bỏ dở học hành. Rồi sau đó bị ngã bệnh nặng, nên Gioan được giải ngũ và được tiếp tục học trong chủng viện. Đến năm 1815, dù học kém, nhưng trổi vượt về lòng đạo đức, nên Gioan được thụ phong Linh mục. Sau ngày thụ phong, tân linh mục Gioan được sai về làm phó cha xứ Ben-lây và 2 năm sau được bổ nhiệm làm cha sở họ At-sơ (Ars), một họ đạo vừa nhỏ bé nghèo nàn, lại vùa khô khan nguội lạnh vì lâu ngày không có linh mục coi sóc. Trong ngày nhận nhiệm sở mới, việc đầu tiên cha Gioan làm là vào nhà thờ cầu nguyện, xin Chúa giúp chu toàn nhiện vụ chủ chăn, và ngài còn xin cho giáo dân họ At-sơ này sớm ăn năn hối cải trở nên đạo đức hơn.

Sống giữa đoàn chiên, cha Gioan luôn nêu gương hãm mình đền tội, sốt sắng cầu nguyện và khiêm tốn phục vụ. Ngay từ sáng sớm, cha đã đến cầu nguyện với Chúa Giêsu Thánh Thể trước nhà tạm. Cha ăn uống rất đơn sơ, luôn hãm mình để cầu xin cho đoàn chiên sớm cải thiện đời sống. Trước gương sáng đạo đức thánh thiện và được ơn Chúa ban, giáo dân họ At-sơ đã được ơn biến đổi. Những người trước đó lười biếng thì nay trở nên siêng năn hơn, họ đi xưng tội và rước lễ hàng ngày cách sốt sắng. Tiếng thơm nhân đức của cha sở họ At-sơ đã khiến nhiều người từ nơi khác kéo đến xin xưng tội và nhờ hướng dẫn về thiêng liêng. Hàng ngày cha Gioan thức dậy ngay từ 1 giờ sáng. Ngài dành nhiều giờ để đọc kinh nguyện gẫm và dâng Thánh lễ. Sau đó ngồi toà giải tội mỗi ngày trung bình 16 giờ đồng hồ. Vì làm việc nhiều, nên cuối cùng bị kiệt sức, ngài ngã bệnh nặng liệt giường và qua đời năm 1859, thọ 73 tuổi. Vào năm 1925, Đức Thánh Cha Piô 11 đã phong cha Gioan lên bậc hiển thánh và đặt làm bổn mạng của các cha sở.

SUY NIỆM :

+ Cuộc đời của cha sở xứ At-sơ cho ta thấy rằng : sức mạnh thiêng liêng chinh phục được tâm hồn người ta không phải là tài trí giỏi giang, nhưng là do ơn Chúa nâng đỡ. Thánh Gioan Vianney tuy không tài giỏi, nhưng rất tích cực làm việc và có đời sống nội tâm sâu xa. Hoạt động mục vụ của cha xây dựng trên ba trục chính như sau : Một là sống khắc khổ qua việc hãm mình hy sinh; Hai là tôn sùng phép Thánh Thể và yêu mến Mẹ Maria; Ba là hăng hái rao giảng Tin Mừng, kêu gọi tội nhân sám hối nơi toà giải tội.

+ Trong việc mục vụ, người ta chỉ có thể đạt được thành quả tốt đẹp khi biết kết hiệp với Chúa. Vì thế trong bài Tin mừng hôm nay, sau khi nghe các Tông Đồ báo cáo thành quả đã đạt được, Đức Giêsu đã truyền cho các ông vào nơi thanh vắng nghỉ ngơi, cho dù khi ấy dân chúng đang nô nức kéo nhau tới rất đông. Việc nghỉ ngơi không chỉ là sự giải lao bình thường, nhưng còn để được bồi dưỡng về tinh thần. Thời gian tĩnh tâm là dịp để các Tông Đồ ở bên Chúa, được kết hiệp với Chúa, hầu được gia tăng lòng yêu mến Chúa. Thời gian nghỉ ngơi là lúc kiểm điểm đời sống để sửa chữa những lỗi lầm thiếu sót, bồi dưỡng về đức tin để chuẩn bị đi truyền giáo đạt kết quả tốt hơn. Nơi thanh vắng cũng là một điều kiện thuận lợi để nhờ đó, việc tông đồ sẽ phát sinh hiệu quả tốt đẹp.

QUYẾT TÂM : Tĩnh tâm để kiểm điểm, học hỏi, suy nghĩ và cầu nguyện là những việc đạo đức mà mỗi tín hữu phải làm trong đời sống đức tin của mình. vậy trong những ngày này, mỗi ngày tôi phải làm gì để “vào nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi một chút”, như lời Chúa dạy các Tông Đồ trong bài Tin Mừng hôm nay ?

2) ĐỨC GIÊSU THẤY MỘT ĐÁM NGƯỜI RẤT ĐÔNG THÌ CHẠNH LÒNG THƯƠNG VÀ NGƯỜI BẮT ĐẦU DẠY DỖ HỌ NHIỀU ĐIỀU :

CÂU CHUYỆN : CẦN TẾ NHỊ VÀ KHÔN NGOAN KHI LÀM VIỆC TÔNG ĐỒ :

- Prơ-ma-năng (Premanand) là một Kitô hữu thuộc tầng lớp quí tộc An độ, đã ghi lại kinh nghiệm truyền giáo trong cuốn tự thuật như sau : ‘Từ xưa đến nay, sứ điệp được các tín hữu chúng ta nói với anh em lương dân là : “Thiên Chúa luôn ưu ái quan tâm đến hết mọi người. Tôi có một số kinh nghiệm về vấn đề này như sau : Bản thân tôi hay bất cứ ai trong các linh mục tu sĩ khi giao tiếp với người An có trình độ văn hóa cao, theo đạo rồi hay chưa, mà khi tiếp xúc với họ lại tỏ ra nóng nảy miễn cưỡng …với lý do là không có giờ rảnh, hoặc sắp đến giờ cơm hay giờ nghĩ trưa… thì sau đó chắc chắn tôi sẽ bị mất người ấy, vì họ sẽ bất mãn bỏ đi và không bao giờ còn quay trở lại nữa !”.

- Prơ-ma-năng tiếp tục đề cập đến câu chuyện về một vị Giám Mục người ngoại quốc lúc đó đang cai quản giáo phận Ben-gal (Băng gan) thuộc An độ như sau : Một hôm, ông Păng-đi Vi-đi-sa-ga (Pandit Vidyasagar), là sáng lập viên trường cao đẳng An độ, là nhà cải cách giáo dục và xã hội có tiếng. Ong được các người theo An Giáo ở Can-quít-ta (Calcutta) cử đi thăm viếng giao hảo với cộng đồng Công Giáo mà vị Giám mục là đại diện. Nhưng sự việc xảy ra thật đáng tiếc : Vị Giám Mục đã không ra tiếp, mà chỉ sai một linh mục thư ký gặp gỡ qua loa, khiến ông Păng-đi ra về với tâm trạng bất mãn vì nghĩ rằng mình bị vị Giám mục kia coi thường. Sau đó, ông ta đã đứng ra thành lập một đảng phái tôn giáo lớn, gồm nhiều thành phần xã hội ở Can-quít-ta như : Người thì thuộc lớp quí tộc, người khác lại giới trí thức, cũng có nhiều người giàu có và đầy thế lực xin gia nhập… Họ thề sẽ hợp tác với nhau chống lại Giáo Hội Công Giáo, và tìm cách ngăn chặn sự bành trướng của Kitô giáo tại nước An độ…

SUY NIỆM :

+ Thật đáng tiếc khi chỉ vì cách xử sự thiếu mềm dẻo, tế nhị và khôn ngoan của một người có trách nhiệm mà một cơ hội thuận lợi cho việc truyền giáo đã bị bỏ qua ! Chính sự câu nệ hình thức và quan liêu của vị Mục tử của Giáo Hội địa phương lúc đó, đã biến một người có thiện chí muốn giao hảo trở thành một kẻ thù nguy hiểm sau này của Giáo Hội.

+ Thực ra, đây không phải là một trường hợp cá biệt. Ngày nay vẫn không thiếu những cách xử sự tương tự của một vài vị Mục tử khiến cho nhiều người bất mãn và có ác cảm với Giáo Hội. Chẳng hạn : Có vị Mục tử không tiếp khách đến xin liên hệ về hôn phối, dù là khách từ nơi xa, nếu họ đến không đúng ngày giờ trong tuần dành riêng cho việc làm các thủ tục hôn phối ! Có nơi ngoài các thủ tục chính thức, còn bày ra thêm nhiều lệ riêng của giáo xứ, gây nhiều phiền hà cho các người muốn kết hôn. Chẳng hạn : đòi đương sự dù đang sống và làm việc xa nhà cà hàng ngàn cây số, phải trở về giáo xứ quê mình để đích thân xin giấy chứng Rửa Tội và còn độc thân, đang khi có thể cấp qua thân nhân của họ !. Có nơi buộc mọi thanh niên nam nữ muốn kết hôn, phải học các khóa giáo lý hôn phối kéo dài nhiều tháng tại nhà xứ, đang khi có thể linh động giải quyết cho họ được học tại nơi nào khác thuận tiện cho việc làm ăn sinh sống của họ !…

+ Một câu chuyện có thật đã xảy ra tại một giáo xứ nọ : Một anh thanh niên Công Giáo kia đã bị người có trách nhiệm gây khó dễ đủ điều khi xin chịu phép hôn phối. Anh ta rất bất mãn và sau đó quyết định bỏ đạo, không còn đi dự Thánh lễ Chúa Nhật tại nhà thờ giáo xứ mình, mà đưa vợ con đến tham dự các buổi giảng Thánh Kinh tại nhà thờ Tin lành gần đó. Về sau, khi được một bà cô khuyên bảo thì anh đã nói như sau : “Thưa cô, cháu phải thú thật với cô rằng : từ khi bỏ không đến nhà thờ Công Giáo đến giờ, cháu cảm thấy tâm hồn thầt thoải mái, giống như đã trút bỏ được một gánh nặng nề trên vai. Cháu cám ơn cô đã khuyên bảo. Nhưng về vấn đề này, xin cô thông cảm và cho cháu được tự do làm theo ý cháu !”.

+ Những cách xử sự cứng rắn và thiếu thông cảm của một số các vị chủ chăn nói trên thật không giống chút nào với thái độ yêu thương cảm thông của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay : Trước sự khao khát chạy đi tìm kiếm Chúa của đám đông dân chúng, Đức Giêsu đã “ chạnh lòng xót thương”, vì họ giống như một đàn chiên không người chăn dắt. Rồi người đã bỏ dự tính nghỉ ngơi ở nơi thanh vắng, “bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều”. Ước chi các mục tử đang có chăn dắt các linh hồn có được tâm tình giống như Đức Giêsu, vị Mục Tử tối cao. Mỗi khi bị người khác đến làm phiền, thay vì có những biểu hiện khó chịu qua nét mặt cau có hay thái độ thiếu thân thiện của mình, thì các ngài biết nhẫn nại chịu đựng và vui vẻ tiếp đón họ như người mục tử tìm kiếm những con chiên lạc.Nhất là trong Thánh lễ An Táng hay Hôn Phối có nhiều thân nhân không Công Giáo đi tham dự, vị Linh mục Chủ Tế cần ý thức rằng : đây là cơ hội thuận lợi nhất để rao giảng Tin Mừng và được người ta lắng nghe. Do đó cần thận trọng từng thái độ và cử chỉ trong khi cử hành Thánh lễ. Nhất là bài giảng, để gây thiện cảm với họ và giúp họ hiểu biết tình thương của Chúa và đi theo Người.

QUYẾT TÂM: Tôi quyết tâm giữ nét mặt vui tươi mỗi khi giao tiếp với tha nhân.

III. HIỆP SỐNG NGUYỆN CẦU

1) Lạy Chúa Giêsu. Con xin cảm tạ tình thương bao la của Chúa : Trái tim từ bi nhân hậu của Chúa đã luôn rộng mở để yêu thương con và mọi người; Tâm hồn của Chúa luôn nhạy bén trước những nhu cầu của tha nhân đang cần được đáp ứng, những bệnh nhân đang cần được chữa lành, những người đau khổ đang cần được sẻ chia an ủi !

Lạy Chúa Giêsu. Hiểu biết, cảm thông và chia sẻ nỗi đau của tha nhân, chính là bổn phận của mỗi người tín hữu chúng con hôm nay. Ơn gọi của con là trở nên khí cụ bình an của Chúa, là mau mắn đến với tha nhân, hiểu biết những tâm tư nguyện vọng của họ để phục vụ với tâm tình của Chúa. Con muốn sống đời bác ái yêu thương theo lời mời gọi của Chúa. Xin hãy mở mắt con để nhìn thấy những người đang đói khát cơm bánh vật chất, đang khao khát nghe giảng Tin Mừng để con đáp ứng với hết khả năng. Xin giúp con luôn có tâm tình “chạnh lòng xót thương” để nên giống Chúa trong cuộc sống hôm nay.

X) Hiệp cùng Mẹ Maria. - Đ) Xin Chúa nhậm lời chúng con.

2) Lạy Mẹ Maria. Khi xưa, trong ngày truyền tin, vừa được sứ thần cho biết bà chị họ Elisabét đã có mang được sáu tháng. Mẹ liền hiểu biết nhu cầu của bà, nên đã vội vã lên đường viếng thăm chia sẻ niềm vui ơn cứu độ, khiến trẻ Gioan còn trong dạ mẹ đã nhảy mừng hân hoan. Mẹ đã tình nguyện ở lại ba tháng trước ngày Elisabét sinh con, để động viên giúp đỡ bà và âm thầm phục vụ gia đình bà, như một cô em gái thân thương sẵn sàng dấn thân và khiêm nhường phục vụ bà chị của mình.

Lạy Mẹ Maria, xin giúp con hôm nay có được tâm hồn yêu thương nhạy cảm như Mẹ xưa. Noi gương Đức Giêsu trong Tin Mừng hôm nay, xin Mẹ giúp chúng con không chỉ bằng lòng với việc cảm thông và nói lời an ủi suông, mà còn tích cực yêu thương bằng hành động cụ thể là mau mắn đáp ứng nhu cầu của tha nhân với hết khả năng của mình.

X) Hiệp cùng Mẹ Maria. - Đ) Xin Chúa nhậm lời chúng con.