CHÚA NHẬT PHỤC SINH (B)
Công vụ TĐồ 10: 34a, 37-43; Tv 118; Côlôsê 3: 1-4; Gioan 20: 1-9

Quý vị thường làm gì khi người thân yêu qua đời? Sau cú sốc và nỗi buồn ngay khi hay tin, sau khi canh thức và an táng; sau khi đặt những cánh hoa lên quan tài và rồi quan tài được hạ xuống huyệt; sau bữa ăn của các thành viên trong gia đình và bạn bè thân thuộc; sau khi… Cuối cùng, chúng ta bỏ những quần áo của người quá cố. Chúng ta quyết định xem những gì thuộc sở hữu của người quá cố nên được giữ lại, và những gì cần chia sẻ cho những người trong gia đình hoặ bạn bè thân thuộc của người quá cố.

Thời gian trôi qua, hiếm khi chúng ta lướt qua những tấm ảnh của họ trong quyển album cũ kỹ, hay bắt gặp nụ cười của họ trong khung hình trên tủ thờ. Chúng ta nỗ lực để tiếp tục sống với những người đang còn sống và chăm sóc sự sống. Chúng ta không mong lại thấy cái chết – không phải bên phía này của ngôi mộ.

Bài Tin mừng hôm nay chẳng ghi lại gì về thực tế của cái chết. Maria Mađalêna là một bằng chứng về thái độ đối với cái chết và nỗi đau theo sau đó. Cô vẫn còn rất gần với cái chết thảm thương của Đức Giêsu. Cô đi đến mồ “khi trời còn tối”. Quả là còn quá sớm để có thể nắm được vấn đề và tiếp tục sống.

Maria chỉ muốn ở gần Đức Giêsu mà cô yêu mến bao nhiêu có thể. Ngôi mồ là nơi cuối cùng cô nhìn thấy Người và vì thế cũng là nơi mà cô muốn tới. Rồi cô sẽ quen với những gì còn lại của đời mình – ở phía sau Đức Giêsu. Dĩ nhiên, điều này thì hoàn toàn khác biệt, vì Đức Giêsu đã biến đổi và trở thành trung tâm của đời cô. Nhưng sau cái chết chúng ta chúng ta có thể làm tốt nhất những gì mình có thể. Khi Maria đến bên ngôi mộ, và thấy ngôi mộ trống không, cô kết luận chắc chắn rằng “người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu”.

Bài Tin mừng hôm nay chỉ là một nửa của câu chuyện. Sau này Maria sẽ trở lại, gặp Đức Giêsu, nghĩ Người là bác làm vườn và rồi sau đó nhận ra Người là Chúa Phục Sinh khi Người gọi đích danh cô. Chẳng lẽ quý vị không muốn họ sẽ gộp luôn phần còn lại của câu chuyện vào trong bài đọc phụng vụ hôm nay sao? Nếu chúng ta muốn một kết cục rõ ràng cho những câu chuyện mầu nhiệm thì chúng ta không chịu nổi và không thỏa mãn chỉ với câu chuyện bỏ lửng như ta có hôm nay.

Hãy đón nhận nó, những gì cuộc sống hiện nay mang lại cho chúng ta thường thì chưa hoàn tất và chỉ phảng phất một nửa câu chuyện thôi – ngôi mộ trống và sự bối rối. Nhưng rồi “người được Đức Giêsu yêu” đến và nhìn vào trong mộ, thấy những vật để lại nơi đã từng có một người chết, nhưng “ông thấy và đã tin” – dù chưa hiểu trọn vẹn những lời ám chỉ của Sách Thánh về việc “Người phải trỗi dậy từ cõi chết”.

Dĩ nhiên, Người phải trỗi dậy từ cõi chết, nếu không thì hôm nay chúng ta chỉ có thể tưởng nhớ về cái chết của người thầy Giêsu vĩ đại. Người phải trỗi dậy từ cõi chết nên chúng ta không chỉ tôn vinh thầy Giêsu nhưng còn thờ lạy Đức Giêsu là Chúa của chúng ta. Việc Người trỗi dậy từ cõi chết khiến cho tất cả mọi sự trở nên khác đối với chúng ta là những người tin. “Hãy chứng minh xem!” những kẻ chống đối thách thức chúng ta. Chúng ta không thể chứng minh, chúng ta có ngôi mộ trống. Nhưng chúng ta cũng là những người “được Đức Giêsu yêu” và chúng ta đã được cho nhìn thấy. Trong Tin mừng Gioan, nhận được một dấu là nhìn bằng con mắt đức tin. Chúng ta có một ngôi mộ trống và chúng ta vẫn tin Người đã sống lại – cùng với người môn đệ được yêu chúng ta “thấy và tin”.

Điều gì khiến cho người môn đệ ấy tin? Có thể làm gì với những khăn liệm được gấp ngay ngắn ấy? Và nữa, ai lại có thể đánh cắp xác mà lại còn xếp những tấm vải liệm ấy? Vâng, đó chỉ là chi tiết phụ, nhưng không phải là cái khiến người ta tin vào một điều không thể xảy ra. Nếu như những tấm vải đó đủ để chứng minh thì tại sao Phêrô và Maria đã không “thấy và tin”? Tin mừng Gioan rất giàu tính hình ảnh. Nếu vải liệm để lại, thì, theo lối trình bày của Gioan, nghĩa là sự chết đã bị để lại phía sau – Đức Giêsu đã phục sinh vào trong sự sống mới. Người môn đệ được yêu đã hiểu được thông điệp ấy, ngài đã thấy và tin.

Gioan nói đến một điều là họ chưa thực sự hiểu được lời sách thánh rằng “Người phải trỗi dậy”. Sau này khi Đức Giêsu gặp các môn đệ trong căn phòng đóng kín trên lầu vì sợ, Người đã thổi hơi ban Thần Khí của Người cho các ông. Thánh Gioan có lẽ đang hướng cộng đoàn của mình quay lại với sách thánh, nơi đó các tín hữu sẽ được Thánh Thần hướng dẫn để rồi sẽ thấy và tin chắc chắn hơn vào Đức Kitô phục sinh. Ngài đã thổi Thần Khí của ngài trên chúng ta, khởi đầu lúc ta nhận phép rửa và sau đó hướng chúng ta về với sách thánh để giúp chúng ta tin tưởng vào Chúa Phục Sinh.

Nhưng, vẫn có môn đệ khác, “người được Đức Giêsu yêu”. Trong bữa tiệc ly ông tựa đầu vào ngực Đức Giêsu và ông đi vào trong sân của vị thượng tế sau khi Đức Giêsu bị bắt, còn dẫn Phêrô vào bên trong. Người môn đệ khác ấy cùng với Thân Mẫu của Đức Giêsu đứng dưới chân thập giá và Đức Giêsu đã trao phó Thân Mẫu của Người cho ông. Quả là những cử chì đáng yêu và tin tưởng giữa hai phía! Từ tình yêu của người môn đệ dành cho Đức Giêsu, đức tin của người môn đệ ấy đơm hoa kết trái và kết quả là chúng ta, những người dù chưa thấy, được vững mạnh trong đức tin. Người môn đệ được yêu giúp chúng ta tin rằng chúng ta cũng được Đức Giêsu yêu mến.

Hồi nhỏ, khi chơi bóng trên đường phố, chúng ta hay đổi bên để bắt đầu trận đấu mới. Đôi khi tỷ số quá nghiêng về một bên nên có người đề nghị “Hay mình chơi lại từ đầu!” Chúng ta lại đổi bên và bắt đầu chơi ván mới. Sẽ có người nói lớn tiếng, “Bàn mới nha!” Những người bên đội thua sẽ gạt ý nghĩ về bàn thua vừa rồi qua một bên và có một cơ hội mới để lật lại thế cờ.

Cứ cho đó là một ví dụ đơn giản – một bàn chơi và sự phục sinh – nhưng việc Đức Giêsu trỗi dậy từ cõi chết không chỉ như phép lạ của việc hồi sinh. Lazarô đã được làm cho sống lại, nhưng ông rồi cũng lại chết. Đức Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết và không bao giờ chết nữa. Sự phục sinh của Người mang lại một thời đại mới. Giờ đây mọi sự đều có thể. Chúng ta thua một ván chơi nhưng, “đây hoàn toàn là một ván mới!” (Nếu chúng ta thảy viên súc sắc, chúng ta có thể nói phần thắng thế nghiêng về chúng ta).

Quá khứ bị bỏ lại phía sau. Chúng ta đã thua một trận đấu nhưng Thiên Chúa đã kéo thế trận và chúng ta đang nghiêng về phe thắng. Giờ đây tất cả đều có thể đối với chúng ta, vì chúng ta được hứa là sẽ được chia sẻ sự phục sinh của Người. Trong ánh sáng của sự phục sinh được hứa ban cho chúng ta, chúng ta có thể gạt qua một bên những thất bại của quá khứ và thay đổi lối nghĩ cũng như cách hành xử về phía chúng ta và tha nhân. Trận đấu vẫn chưa kết thúc, nhưng chúng ta, những môn đệ được yêu đã thấy và đã tin, “Đó là một ván mới!” và chúng ta đã thắng.

Có bao nhiêu người bên phía thắng? Cuộc đàm thoại giữa Phêrô và Cornêliô trong bài đọc thứ nhất cho ta thấy điều đó. Trong con mắt của người Dothái, dân ngoại là kẻ vô đạo và thua thiệt trước mặt Đức Chúa. Nhưng việc Phêrô nói với Cornêliô người Rôma chẳng có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào. Phêrô thấy được điều Thiên Chúa đã muốn là ơn cứu độ bao gồm cả cho dân ngoại. Cornêliô cũng có ước mơ và lời này đã hướng dẫn ông tìm kiếm sứ điệp cứu độ (10,1-8).

Thiên Chúa đã hành động mạnh mẽ vì gia đình nhân loại và đã quy tụ tất cả trong hành vi cứu độ của Đức Giêsu. Như Phêrô nói với Cornêliô: “phàm ai tin vào Người thì sẽ nhờ danh Người mà được ơn tha tội”. Hay, trích lại lời có tính ngôn sứ gần đây, như anh Tony, bạn thân hồi nhỏ của tôi nói rằng “đây là một bàn hoàn toàn mới!”
Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò-Vấp


EASTER SUNDAY (B)
Acts 10: 34a, 37-43; Psalm 118; Colossians 3: 1-4; John 20: 1-9

What do you do after someone you love dies? After the initial shock and sadness; after the wake and funeral; after the token flowers are tossed on the coffin and it is lowered into the ground; after the meal for family and close friends; after.... We eventually get around to giving away their clothes. We decide which of their possessions we will keep and which we will share with family and the closest friends of our loved one.

Time goes by, occasionally we come across their pictures in an old album, or catch sight of their smile in a framed photo on our dresser. We do our best to move on with our livers and tend to the living. We don’t expect to see our dead again – not on this side of the grave.

Today’s gospel does nothing to paper over the reality of death. Mary Magdalen gives witness to us of a response to death and subsequent grieving. She was still close to the tragic events of Jesus’ death. She went to his tomb "while it was still dark." It was still too soon to pick up the pieces and carry on with life.

Mary just wants to be as close to the Jesus she loved as possible. The tomb was the last place she saw him and so that is where she wants to be. Then she will get on with what is left of her life – after Jesus. It will be completely different, of course, because Jesus had changed and became the center of her life. But after a death we do the best we can. When Mary arrived at the tomb and saw it empty, she concluded what made perfect sense, "They have taken the Lord from the tomb and we don’t know where they put him."

Today’s gospel is only the first half of the story. Later Mary will return, meet Jesus, think he is the gardener and then discover he is the risen Lord when he calls her name. Don’t you wish they had included the second part of the story in today’s Lectionary reading? If we like neat endings to mystery stories then we can’t help but be dissatisfied with only the inconclusive account we have today.

Let’s admit it, what life gives us right now is often inconclusive and reflects the first part of the story – the empty tomb and the confusion. But then the "one whom Jesus loved" arrives and peers into the tomb, notes the remnants where there was once death, and still, "he saw and believed" – even without fully understanding the scriptural references that "he had to rise from the dead."
Of course he had to rise from the dead, otherwise we would be only honoring today a memorial of the death of our great teacher Jesus. He had to rise from the dead if we weren’t just going to honor Jesus the teacher, but worship Jesus our Lord. His rising from the dead makes all the difference for us believers. "Prove it!" our objectors challenge. We can’t, we have an empty tomb. But we are also those "whom Jesus loved" and we are gifted with sight. In John’s gospel to receive sight is to see with the eyes of faith. We have an empty tomb and still we believe he has risen – with the beloved disciple we "see and believe."

What stirred the disciple to believe? Did it have something to do with the neatly folded burial cloths? After all, who would steal a body and, before leaving, fold the cloths? Well, it is an odd detail, but not one that would stir one to believe in the impossible. If those cloths were proof enough why didn’t Peter and Mary "see and believe?" John’s gospel is rich in symbolism. If the burial cloths were left behind, then, in John’s way of narrating, death was left behind – Jesus was resurrected to new life. The beloved disciple got the message, he saw and believed.

John makes a reference to their not-yet understanding the scripture "that he had to rise from the dead." Jesus will later meet his disciples locked in fear in the upper room where he will breathe his Spirit upon them. John may be directing his community to turn to the scriptures, where they will be guided by the Spirit and come to see and believe more firmly in the risen Christ. He has breathed his Spirit on us, starting with our baptism and so he is pointing us to the scriptures to help us believe in the risen Lord.

Still, there is that other disciple, the "one Jesus loved." At the last supper he rested his head on Jesus’ chest and he went to the courtyard of the high priest after Jesus’ arrest and got Peter inside. This other disciple was with Jesus’ mother at the foot of the cross and Jesus entrusted his mother to him. Quite a record of loving and trusting gestures between the two! From his love for Jesus the disciple’s faith blossomed and as a result we, who have not yet seen, are strengthened in our faith. The beloved disciple helps us believe that we too are beloved by Jesus.

When we were kids playing stickball on our Brooklyn streets we would choose up sides and begin the game. Sometimes the score would be so lopsided someone would suggest, "Let’s start all over again!" We would re-choose sides and begin a new game. Someone would often shout, "It’s a whole new ball game!" Those on the losing side could put the memory of the former game behind them and have another chance at winning in the revised lineup.

Granted it is a weak example – a new stickball game and the resurrection – but Jesus’ rising from the dead wasn’t just a miracle of resuscitation. Lazarus was resuscitated, but he would die again. Jesus rose from the dead, never to die again. His resurrection brought about a whole new age. Now anything is possible. We were losing the game but, "It’s a whole new ball game!" (If we were shooting dice we would say the dice are loaded in our favor.)

The past has been put aside. We were losing the game, but God pulled a power play and now we are on the winning side. Now anything is possible for us, for we have been promised a share in his resurrection. In the light of the promised resurrection we can put aside the losses of the past and change the way we think and act toward ourselves and others. The game isn’t over yet, but we beloved disciples have seen and believe, "It’s a whole new ball game!" And we won!

How many are on the winning side? Peter’s conversation with Cornelius in our first reading spells it out. In Jewish eyes the Gentiles were pagans and hence losers before God. But it is no coincidence that Peter is speaking with the Roman Cornelius. Peter had a vision that God wanted to include the Gentiles. Cornelius also had a dream and a voice directed him to seek out the message of salvation (10:1-8).

God has acted mightly on behalf of the human family and included all in Jesus’ salvific action. As Peter puts it to Cornelius, "...everyone who believes in him will receive forgiveness of sins in his name." Or, to quote a more recent prophetic voice, as my childhood buddy Tony would say, "It’s a whole new ball game!"