THỨ NĂM TUẦN THÁNH
Xuất hành 12: 1-8, 11-14; Tv 116; 1Cr. 11: 23-26; Gioan 13: 1-15
Tin mừng đã tiến triển theo một hướng không thể thay đổi được tới khoảnh khắc mà thánh Gioan gọi là “giờ”. Nay, trong bài đọc được chọn nói về Bữa Tiệc Ly, ngài nói với chúng ta rằng Đức Giêsu ý thức trọn vẹn về “giờ của Người đã đến”. Toàn bộ Tin mừng Gioan nhằm chuẩn bị cho khoảnh khắc này: Đức Giêsu bước vào những giây phút cuối đời của mình và, như đã hứa, chúng ta sẽ được nhìn thấy vinh quang của Người. Tối hôm nay, chúng ta cùng họp nhau nơi đây để bước vào Tam Nhật Thánh, ba ngày thánh của việc Đức Giêsu chịu khổ hình, chết và phục sinh. Chúng ta đang nghe những câu chuyện về nền tảng đức tin của ta và, qua những câu chuyện này, ta bước vào “giờ” của Đức Giêsu cùng với Người – chúng ta đang nhớ lại và cảm nghiệm tình yêu vô biên của Thiên Chúa dành cho chúng ta.
Chúng ta biết rõ câu chuyện này. Năm nào vào thứ năm Tuần Thánh nó cũng lặp lại. Không như những Chúa Nhật khác hay những đại lễ khác, Bài đọc hôm nay không theo một chu kỳ ba năm – đây là những bài đọc mà năm nào chúng ta cũng công bố khi cử hành lễ này. Chúng ta phải cẩn thận để khỏi bị ru ngủ bởi những gì là quen thuộc; sau cùng, những bài đọc này không đơn thuần chỉ là một sự lặp lại như chuyện cổ tích đời thường – nhưng qua đó chúng ta nghe được Lời Chúa được công bố một cách mới mẻ cho ngày hôm nay, trong cuộc sống của ta. “Giờ” của Đức Giêsu cũng là của chúng ta. Nghe lại bài Tin mừng một lần nữa, chúng ta nhìn thấy và để cho Người rửa chân cho chúng ta. Vì, như Người nói với ông Phêrô tham lam rằng: “Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa chân nữa; vì toàn thân người ấy đã sạch...”
Chúng ta đã tắm, là được thanh tẩy để vào trong đời sống của Đức Giêsu, chết và sống lại. chúng ta tin rằng qua Đức Giêsu, sự chết không còn nữa – nhưng sự sống thì có. Vì thế, khi chúng ta tề tựu trong buổi tối hôm nay để cử hành việc rửa chân, chúng ta nhớ lại lời của Đức Giêsu và một lần nữa đặt niềm xác tín nơi hạt mầm sự sống mà Người đã gieo trong chúng ta. Người đang sống trong chúng ta và chúng ta ngày càng lớn lên để trở thành môn đệ của Người. Nhưng chúng ta chưa là môn đệ thực sự của Người, vì chúng ta chưa hoàn toàn đón nhận và bước theo đường lối của Người, vì thế chúng ta cần phải để cho Đức Giêsu rửa chân cho chúng ta. Có thể chúng ta không cần tắm nữa, nhưng thực sự cần được Đức Giêsu rửa chân cho.
Chúng ta để cho Người rửa chân vì Người khăng khăng muốn làm điều đó, “Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy”. Chúng ta đã chung hưởng cuộc sống của Người, không phải cách trừu tượng. Nhưng, những dấu cụ thể của đời sống của Người phải được tỏ lộ ra qua đời sống của chúng ta. Những gì chúng ta nhận được thì cũng phải chia sẻ cho người khác, nếu không, thực sự, chúng ta đã không đón nhận hồng ân sự sống mà Đức Giêsu đã chiến thắng và mang lại cho chúng ta trong tuần này. Trong bữa ăn sau cùng với các môn đệ, Đức Giêsu cho chúng ta biết làm cách nào có thể sẻ chia cuộc sống của Người cho tha nhân, bằng cách rửa chân họ; bằng cách nhận lấy vai trò người phục vụ cho những lữ khách đang mỏi mệt. Chúng ta đón chào những người bị mỏi mệt trên hành trình, nhất là những ai bị gánh nặng cuộc sống đè bẹp, những người bị xua đuổi, không một chỗ nghỉ ngơi. Chúng ta đón tiếp họ và mời họ dùng bữa rồi rửa chân cho họ - như Đức Giêsu đã làm.
Ngoài việc rửa chân cho các môn đệ, chúng ta còn biết Đức Giêsu đã làm gì trong bữa ăn – Người thiết lập Bí tích Thánh Thể. Tin mừng Nhất Lãm kể chi tiết việc thiết lập, mỗi Tin mừng nói một cách khác nhau. Cũng như chúng ta, những độc giả của Tin mừng Gioan thời đầu cũng hiểu rõ trình thuật về Thánh Thể. Họ không chỉ quen với những lối viết ấy, nhưng họ có lẽ còn là những người cử hành Thánh Thể cùng nhau vài thập kỷ. Hầu hết những người ấy, cũng như chúng ta, đều có thể đọc thuộc lòng lời Đức Giêsu: “Đây là mình Thầy… đây là chén máu Thầy… hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Những lời này vang vọng trong tâm trí chúng ta – nhất là mệnh lệnh sau cùng, “Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”.
Thánh Gioan biết những ai nghe trình thuật của ngài sẽ có thể nhớ lại lời Đức Giêsu đã nói khi lập Bí tích Thánh Thể. Ngài cũng biết chúng ta sẽ nghe vọng lại Tin mừng Nhất Lãm, về việc nhớ đến Đức Giêsu. Gioan cũng dùng những lời như thế trong trình thuật của mình, “Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em”. Trong những lời khác, “Hãy làm việc này để nhớ đến Thầy”. Thế nên chúng ta thắc mắc “Tôi nên nhớ đến Đức Giêsu như thế nào?” Phải chăng bằng cách cùng nhau cử hành Thánh Thể? Thánh Gioan trả lời: “Đúng, nhưng nhớ làm như những gì Đức Giêsu đã thực hiện trong bữa sau hết, Người rửa chân chúng ta”. Nếu chúng ta muốn cử hành Thánh Thể, không chỉ trong việc thờ phượng, nhưng trong đời sống thường nhật nữa, chúng ta phải trao tặng mình và máu của chúng ta, cuộc sống của chúng ta, như Đức Giêsu đã làm và “rửa chân cho tha nhân”.
Mùa chay này, tôi đi giảng tĩnh tâm cho nhiều giáo xứ. Những xứ đạo này đa dạng về nguồn tài chánh, sắc tộc, dòng giống, vị trí địa lý, kiểu cách cử hành phụng vụ,… Nhưng, tôi đã chứng kiến các môn đệ rửa chân cho những giáo dân ở xứ khác, và cả những người khách lạ. Được nuôi dưỡng bằng Mình và Máu của Đức Kitô, họ đã tưởng nhớ người bằng việc khiêm tốn phục vụ tha nhân: làm hai nghề để nuôi con ăn học; đưa đón những người già cả, yếu đau đến nhà thờ; thu gom quần áo và thực phẩm cho người nghèo; thông tin và tư vấn cho những người nhập cư; đưa thiếu niên được nghỉ Tết đến sửa nhà cho những người ở Appalachia,…
Ngay trong việc cử hành Thánh Thể này, chúng ta được canh trong tân căn tính của Bí tích Rửa tội. Chúng ta là những người được mời gọi để nhớ đến Đức Kitô, Đấng đã thứ tha tội lỗi cho chúng ta và ban tặng chính Người cho chúng ta, làm lương thực dồi dào. Giờ đây chúng ta có thể sẵn sàng trao tặng sự phục vụ yêu thương cho người khác vì danh Người. Một số cộng đoàn tu trì lấy hình ảnh khăn lau và chậu rửa làm biểu tượng, như một sự nhắc nhớ hữu hình về ơn gọi của họ. Thực ra, khăn và chậu rửa, cũng như thập giá, chỉ là những gợi nhớ đối với tất cả Kitô hữu về những gì chúng ta cử hành hôm nay và trong mỗi Tiệc Thánh Thể: Đức Kitô đã đến để phục vụ và hiến dâng mạng sống vì tha nhân.Tối nay, sau khi chúng ta đã lãnh nhận Mình và Máu Chúa và đã được rửa chân, chúng ta cũng sẽ được sai đi thi hành sứ vụ, rửa chân cho người khác.
Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò-Vấp
HOLY THURSDAY -
Exodus 12: 1-8, 11-14; Psalm 116; 1Cor. 11: 23-26; John 13: 1-15
The gospel has been moving irreversibly towards the moment John calls "the hour." Now, in today’s selection from the Last Supper, he tells us that Jesus is fully aware "his hour had come." All of this gospel has been preparing us for this moment: Jesus is entering final moments of his life and, as promised, we are about to see his glory. We who are gathered together this evening are entering the Triduum, the three sacred days of Jesus’ suffering, death and resurrection. We are hearing the stories that are the foundation of our faith and, through them, entering Jesus’ "hour" with him – we are remembering and experiencing God’s profound love for us.
We know this story well. It comes each and every Holy Thursday. Unlike most other Sundays and feasts, we do not have a three-year cycle of readings for today – these are the same passages we get each year we celebrate this feast. We have to be careful not to be lulled by the familiar; after all, these stories are not merely a repetition of oft-told tales – through them we hear the Word of God proclaimed anew for this day in our lives. Jesus’ "hour" is ours as well. Hearing the gospel again we watch and allow him to wash our feet. For, as he tells the over-zealous Peter, "Whoever has bathed has no need except to have his [her] feet washed, for that one is clean all over...."
We have bathed, been baptized into Jesus’ life, death and resurrections. We believe that through Jesus, death does not have the final word – life does. So, as we gather this evening for the washing of the feet we recall Jesus’ words and once again put our trust in the seed of life he has planted in us. He is alive in us and we are growing more and more into his disciples. But we are not yet fully his disciples, for we have not completely accepted and walked in his ways, so we need to let Jesus wash our feet. We may not need to be bathed again, but we do need Jesus to wash our feet.
We let him wash our feet because he is adamant about doing it, "Unless I wash you, you will have no inheritance with me." We have inherited his life, not in some abstract way. Rather, concrete signs of his life must show themselves through our lives. What has been given us must be shared with others, otherwise, in truth, we have not accepted the gift of life Jesus won for us this week. At the meal with his disciples Jesus shows us how we can share his life with others, by washing their feet; by taking on the role of servant for life-weary travelers. We welcome those worn out by their journey, especially those who have had life pile on heavy burdens and those who are displaced, with no place to rest. We welcome them in and nourish them at table and wash their feet – just as Jesus did.
Besides washing the feet of his disciples, we know what else Jesus did at this meal – he instituted the Eucharist. The Synoptic gospels tell the details of the institution, each in its own way. Like us, the earliest readers of John’s gospel would be well versed in the eucharistic narrative. They would not only be familiar with the written accounts, they would have been celebrating Eucharist together for several decades. Most of them, like us, could recite Jesus’ words by heart, "This is my body...this is the cup of my blood...do this in memory of me." Those words echo in our memories – especially the last command, "Do this in memory of me."
John knew those who heard his account would recall Jesus’ words which instituted the Eucharist. He knew too we would hear the echoes from the Synoptics, about remembering Jesus. John has similar words in his account, "as I have done for you, you should also do." In other words, "Do this in memory of me." So we ask, "How should we remember Jesus?" Is it by celebrating Eucharist together? "Yes," John would respond, "But also remember what else Jesus did at supper that night, he washed our feet." If we want to celebrate Eucharist, not only in worship, but in daily life, we must give our body and blood, our lives, the way Jesus did and "wash one another’s feet."
I have spent this Lent preaching retreats in parishes. Those parishes vary in economic resources, ethnicity, races, geography, liturgical styles, etc. Still, I have seen disciples wash feet of other parishioners and of strangers. Nourished by the Body and Blood of Christ, they have remembered him by their humble service to others: working two jobs to get their children through school; driving elderly and sick members to church; collecting food and clothing for the poor; providing information and counseling for immigrants; taking teenagers on Spring break to repair homes in Appalachia, etc.
We are renewed in our baptismal identity at this Eucharist. We are those called to remember Christ, the One who forgives our sins again and gives us himself, food in abundance. Now we can be ready to offer loving service to others in his name. Some religious communities take as their emblem the towel and wash basin, a visual reminder of their call. Actually the towel and washbasin, like the cross, is just another reminder to all Christians what we celebrate this day and at each Eucharist: Christ came to serve and give his life for others. After we have received the Body and Blood of the Lord tonight and had our feet washed, then we are sent on our mission, to wash the feet of others.
Xuất hành 12: 1-8, 11-14; Tv 116; 1Cr. 11: 23-26; Gioan 13: 1-15
Tin mừng đã tiến triển theo một hướng không thể thay đổi được tới khoảnh khắc mà thánh Gioan gọi là “giờ”. Nay, trong bài đọc được chọn nói về Bữa Tiệc Ly, ngài nói với chúng ta rằng Đức Giêsu ý thức trọn vẹn về “giờ của Người đã đến”. Toàn bộ Tin mừng Gioan nhằm chuẩn bị cho khoảnh khắc này: Đức Giêsu bước vào những giây phút cuối đời của mình và, như đã hứa, chúng ta sẽ được nhìn thấy vinh quang của Người. Tối hôm nay, chúng ta cùng họp nhau nơi đây để bước vào Tam Nhật Thánh, ba ngày thánh của việc Đức Giêsu chịu khổ hình, chết và phục sinh. Chúng ta đang nghe những câu chuyện về nền tảng đức tin của ta và, qua những câu chuyện này, ta bước vào “giờ” của Đức Giêsu cùng với Người – chúng ta đang nhớ lại và cảm nghiệm tình yêu vô biên của Thiên Chúa dành cho chúng ta.
Chúng ta biết rõ câu chuyện này. Năm nào vào thứ năm Tuần Thánh nó cũng lặp lại. Không như những Chúa Nhật khác hay những đại lễ khác, Bài đọc hôm nay không theo một chu kỳ ba năm – đây là những bài đọc mà năm nào chúng ta cũng công bố khi cử hành lễ này. Chúng ta phải cẩn thận để khỏi bị ru ngủ bởi những gì là quen thuộc; sau cùng, những bài đọc này không đơn thuần chỉ là một sự lặp lại như chuyện cổ tích đời thường – nhưng qua đó chúng ta nghe được Lời Chúa được công bố một cách mới mẻ cho ngày hôm nay, trong cuộc sống của ta. “Giờ” của Đức Giêsu cũng là của chúng ta. Nghe lại bài Tin mừng một lần nữa, chúng ta nhìn thấy và để cho Người rửa chân cho chúng ta. Vì, như Người nói với ông Phêrô tham lam rằng: “Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa chân nữa; vì toàn thân người ấy đã sạch...”
Chúng ta đã tắm, là được thanh tẩy để vào trong đời sống của Đức Giêsu, chết và sống lại. chúng ta tin rằng qua Đức Giêsu, sự chết không còn nữa – nhưng sự sống thì có. Vì thế, khi chúng ta tề tựu trong buổi tối hôm nay để cử hành việc rửa chân, chúng ta nhớ lại lời của Đức Giêsu và một lần nữa đặt niềm xác tín nơi hạt mầm sự sống mà Người đã gieo trong chúng ta. Người đang sống trong chúng ta và chúng ta ngày càng lớn lên để trở thành môn đệ của Người. Nhưng chúng ta chưa là môn đệ thực sự của Người, vì chúng ta chưa hoàn toàn đón nhận và bước theo đường lối của Người, vì thế chúng ta cần phải để cho Đức Giêsu rửa chân cho chúng ta. Có thể chúng ta không cần tắm nữa, nhưng thực sự cần được Đức Giêsu rửa chân cho.
Chúng ta để cho Người rửa chân vì Người khăng khăng muốn làm điều đó, “Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy”. Chúng ta đã chung hưởng cuộc sống của Người, không phải cách trừu tượng. Nhưng, những dấu cụ thể của đời sống của Người phải được tỏ lộ ra qua đời sống của chúng ta. Những gì chúng ta nhận được thì cũng phải chia sẻ cho người khác, nếu không, thực sự, chúng ta đã không đón nhận hồng ân sự sống mà Đức Giêsu đã chiến thắng và mang lại cho chúng ta trong tuần này. Trong bữa ăn sau cùng với các môn đệ, Đức Giêsu cho chúng ta biết làm cách nào có thể sẻ chia cuộc sống của Người cho tha nhân, bằng cách rửa chân họ; bằng cách nhận lấy vai trò người phục vụ cho những lữ khách đang mỏi mệt. Chúng ta đón chào những người bị mỏi mệt trên hành trình, nhất là những ai bị gánh nặng cuộc sống đè bẹp, những người bị xua đuổi, không một chỗ nghỉ ngơi. Chúng ta đón tiếp họ và mời họ dùng bữa rồi rửa chân cho họ - như Đức Giêsu đã làm.
Ngoài việc rửa chân cho các môn đệ, chúng ta còn biết Đức Giêsu đã làm gì trong bữa ăn – Người thiết lập Bí tích Thánh Thể. Tin mừng Nhất Lãm kể chi tiết việc thiết lập, mỗi Tin mừng nói một cách khác nhau. Cũng như chúng ta, những độc giả của Tin mừng Gioan thời đầu cũng hiểu rõ trình thuật về Thánh Thể. Họ không chỉ quen với những lối viết ấy, nhưng họ có lẽ còn là những người cử hành Thánh Thể cùng nhau vài thập kỷ. Hầu hết những người ấy, cũng như chúng ta, đều có thể đọc thuộc lòng lời Đức Giêsu: “Đây là mình Thầy… đây là chén máu Thầy… hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Những lời này vang vọng trong tâm trí chúng ta – nhất là mệnh lệnh sau cùng, “Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”.
Thánh Gioan biết những ai nghe trình thuật của ngài sẽ có thể nhớ lại lời Đức Giêsu đã nói khi lập Bí tích Thánh Thể. Ngài cũng biết chúng ta sẽ nghe vọng lại Tin mừng Nhất Lãm, về việc nhớ đến Đức Giêsu. Gioan cũng dùng những lời như thế trong trình thuật của mình, “Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em”. Trong những lời khác, “Hãy làm việc này để nhớ đến Thầy”. Thế nên chúng ta thắc mắc “Tôi nên nhớ đến Đức Giêsu như thế nào?” Phải chăng bằng cách cùng nhau cử hành Thánh Thể? Thánh Gioan trả lời: “Đúng, nhưng nhớ làm như những gì Đức Giêsu đã thực hiện trong bữa sau hết, Người rửa chân chúng ta”. Nếu chúng ta muốn cử hành Thánh Thể, không chỉ trong việc thờ phượng, nhưng trong đời sống thường nhật nữa, chúng ta phải trao tặng mình và máu của chúng ta, cuộc sống của chúng ta, như Đức Giêsu đã làm và “rửa chân cho tha nhân”.
Mùa chay này, tôi đi giảng tĩnh tâm cho nhiều giáo xứ. Những xứ đạo này đa dạng về nguồn tài chánh, sắc tộc, dòng giống, vị trí địa lý, kiểu cách cử hành phụng vụ,… Nhưng, tôi đã chứng kiến các môn đệ rửa chân cho những giáo dân ở xứ khác, và cả những người khách lạ. Được nuôi dưỡng bằng Mình và Máu của Đức Kitô, họ đã tưởng nhớ người bằng việc khiêm tốn phục vụ tha nhân: làm hai nghề để nuôi con ăn học; đưa đón những người già cả, yếu đau đến nhà thờ; thu gom quần áo và thực phẩm cho người nghèo; thông tin và tư vấn cho những người nhập cư; đưa thiếu niên được nghỉ Tết đến sửa nhà cho những người ở Appalachia,…
Ngay trong việc cử hành Thánh Thể này, chúng ta được canh trong tân căn tính của Bí tích Rửa tội. Chúng ta là những người được mời gọi để nhớ đến Đức Kitô, Đấng đã thứ tha tội lỗi cho chúng ta và ban tặng chính Người cho chúng ta, làm lương thực dồi dào. Giờ đây chúng ta có thể sẵn sàng trao tặng sự phục vụ yêu thương cho người khác vì danh Người. Một số cộng đoàn tu trì lấy hình ảnh khăn lau và chậu rửa làm biểu tượng, như một sự nhắc nhớ hữu hình về ơn gọi của họ. Thực ra, khăn và chậu rửa, cũng như thập giá, chỉ là những gợi nhớ đối với tất cả Kitô hữu về những gì chúng ta cử hành hôm nay và trong mỗi Tiệc Thánh Thể: Đức Kitô đã đến để phục vụ và hiến dâng mạng sống vì tha nhân.Tối nay, sau khi chúng ta đã lãnh nhận Mình và Máu Chúa và đã được rửa chân, chúng ta cũng sẽ được sai đi thi hành sứ vụ, rửa chân cho người khác.
Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò-Vấp
HOLY THURSDAY -
Exodus 12: 1-8, 11-14; Psalm 116; 1Cor. 11: 23-26; John 13: 1-15
The gospel has been moving irreversibly towards the moment John calls "the hour." Now, in today’s selection from the Last Supper, he tells us that Jesus is fully aware "his hour had come." All of this gospel has been preparing us for this moment: Jesus is entering final moments of his life and, as promised, we are about to see his glory. We who are gathered together this evening are entering the Triduum, the three sacred days of Jesus’ suffering, death and resurrection. We are hearing the stories that are the foundation of our faith and, through them, entering Jesus’ "hour" with him – we are remembering and experiencing God’s profound love for us.
We know this story well. It comes each and every Holy Thursday. Unlike most other Sundays and feasts, we do not have a three-year cycle of readings for today – these are the same passages we get each year we celebrate this feast. We have to be careful not to be lulled by the familiar; after all, these stories are not merely a repetition of oft-told tales – through them we hear the Word of God proclaimed anew for this day in our lives. Jesus’ "hour" is ours as well. Hearing the gospel again we watch and allow him to wash our feet. For, as he tells the over-zealous Peter, "Whoever has bathed has no need except to have his [her] feet washed, for that one is clean all over...."
We have bathed, been baptized into Jesus’ life, death and resurrections. We believe that through Jesus, death does not have the final word – life does. So, as we gather this evening for the washing of the feet we recall Jesus’ words and once again put our trust in the seed of life he has planted in us. He is alive in us and we are growing more and more into his disciples. But we are not yet fully his disciples, for we have not completely accepted and walked in his ways, so we need to let Jesus wash our feet. We may not need to be bathed again, but we do need Jesus to wash our feet.
We let him wash our feet because he is adamant about doing it, "Unless I wash you, you will have no inheritance with me." We have inherited his life, not in some abstract way. Rather, concrete signs of his life must show themselves through our lives. What has been given us must be shared with others, otherwise, in truth, we have not accepted the gift of life Jesus won for us this week. At the meal with his disciples Jesus shows us how we can share his life with others, by washing their feet; by taking on the role of servant for life-weary travelers. We welcome those worn out by their journey, especially those who have had life pile on heavy burdens and those who are displaced, with no place to rest. We welcome them in and nourish them at table and wash their feet – just as Jesus did.
Besides washing the feet of his disciples, we know what else Jesus did at this meal – he instituted the Eucharist. The Synoptic gospels tell the details of the institution, each in its own way. Like us, the earliest readers of John’s gospel would be well versed in the eucharistic narrative. They would not only be familiar with the written accounts, they would have been celebrating Eucharist together for several decades. Most of them, like us, could recite Jesus’ words by heart, "This is my body...this is the cup of my blood...do this in memory of me." Those words echo in our memories – especially the last command, "Do this in memory of me."
John knew those who heard his account would recall Jesus’ words which instituted the Eucharist. He knew too we would hear the echoes from the Synoptics, about remembering Jesus. John has similar words in his account, "as I have done for you, you should also do." In other words, "Do this in memory of me." So we ask, "How should we remember Jesus?" Is it by celebrating Eucharist together? "Yes," John would respond, "But also remember what else Jesus did at supper that night, he washed our feet." If we want to celebrate Eucharist, not only in worship, but in daily life, we must give our body and blood, our lives, the way Jesus did and "wash one another’s feet."
I have spent this Lent preaching retreats in parishes. Those parishes vary in economic resources, ethnicity, races, geography, liturgical styles, etc. Still, I have seen disciples wash feet of other parishioners and of strangers. Nourished by the Body and Blood of Christ, they have remembered him by their humble service to others: working two jobs to get their children through school; driving elderly and sick members to church; collecting food and clothing for the poor; providing information and counseling for immigrants; taking teenagers on Spring break to repair homes in Appalachia, etc.
We are renewed in our baptismal identity at this Eucharist. We are those called to remember Christ, the One who forgives our sins again and gives us himself, food in abundance. Now we can be ready to offer loving service to others in his name. Some religious communities take as their emblem the towel and wash basin, a visual reminder of their call. Actually the towel and washbasin, like the cross, is just another reminder to all Christians what we celebrate this day and at each Eucharist: Christ came to serve and give his life for others. After we have received the Body and Blood of the Lord tonight and had our feet washed, then we are sent on our mission, to wash the feet of others.