Chúa Nhật 15 Thường Niên B

Bà cụ tôi năm nay đã hơn 80 tuổi. Lưng bà còng, nên bà không thể đi đứng một cách tự nhiên được như xưa. Và bà đã phải dùng đến cây gậy. Nhờ cây gậy, bước đi của bà được vững chãi, bớt mệt nhọc, và lưng bà đỡ gù hơn. Bước đi vững chãi nhờ cây gậy, bản thân tôi cũng đã có kinh nghiệm này. Thời kỳ còn trai trẻ, trong khi tham dự Phong Trào Hướng Đạo, lúc nhận cây gậy lên đường, tôi nghĩ rằng đó chỉ là một hình thức, một lối trang trí cho cuộc chơi, và cây gậy không hẳn là cần thiết cho hành trang lên đường của một tráng sinh. Nhưng tôi đã nhận ra quan niệm sai lầm của mình, và thấy được cây gậy có một khả năng đặc biệt. Nó đã giúp tôi lúc lên núi, và đoạn đường dài trong khi thực hành buổi thám du lần đó.

Hôm nay, Chúa Giêsu cũng đã sai các môn đệ Ngài “lên đường” với cây gậy. Ngài đã sai các ông vào đời. Đi vào những ngõ ngách của cuộc đời, và đi vào thực tế cuộc sống để đem Tin Mừng đến với muôn dân. Thật ra, đối với đời sống chài lưới cực nhọc, vất vả, cũng như cuộc sống bôn ba trước khi theo Ngài, thì việc lên đường của các ông xem ra rất nhẹ nhàng và dễ dãi. Thế nhưng Ngài vẫn bảo các ông phải mang theo cây gậy: “Khi đi đường, các con đừng mang theo gì, ngoài trừ cây gậy” (Mc 6:8).

Đọc kỹ trích đoạn Tin Mừng của Máccô, ta cảm thấy một cái gì hơi thắc mắc, tại sao trong cuộc hành trình như thế, Chúa Giêsu lại cấm các môn đệ Ngài không được đem theo gì dù là mặc hai áo, nhưng ngược lại, phải mang theo cây gậy. Nếu cẩn thận theo dõi từ đầu trích đoạn Tin Mừng, ta còn thấy rằng Chúa Giêsu đã cho các ông “có quyền trên các thần ô uế” (Mc 6:7), thế mà Ngài lại bảo các ông đem theo gậy. Phải chăng cây gậy có thế lực hơn cả quyền trừ tà thần, và nó là đòi hỏi cần thiết của sứ mạng gieo vãi Tin Mừng, cho cuộc lên đường, và hành trình đức tin của người môn đệ. Thưa vâng. Chính là thế.

Trở lại câu truyện của một cụ già 80 tuổi với cây gậy, và một chàng tráng sinh với cây gậy lên đường, ta thấy được lờ mờ hình ảnh và ý nghĩa cây gậy mà Chúa Giêsu đã muốn các môn đệ Ngài phải có trong Tin Mừng: Chính Chúa Giêsu. Vì phải suy niệm, đặt trọn niềm tin nơi Thầy, phải sống chết với niềm tin ấy, và phải chấp nhận thử thách vì niềm tin ấy, thì cuộc sống và cuộc đời của người môn đệ mới thực sự có ý nghĩa. Lúc ấy, lời giảng dậy của họ mới thật sự cảm khích và đi vào lòng người. Tóm lại, do lòng yêu mến và tín thác nơi Chúa Giêsu mà người môn đệ không cần phải dùng đến quyền trừ ma quỉ cũng đủ làm cho ma quỉ phải hoảng sợ, và cũng đủ để thu phục nhân tâm con người. Bởi vì không thể khu trừ ma quỉ được, nếu thực sự không có Ngài trong con người làm việc ấy.

Không chỉ là để phục vụ tha nhân, mà còn cho cả chính mình. Nhờ cây gậy mà ta bước đi nhanh nhẹn, thanh thản, và đỡ mỏi mệt. Trong lãnh vực thiêng liêng, nhờ có Chúa Giêsu mà cuộc đời môn đệ, mà hành trình đức tin của mình được bảo đảm và vững chãi. Ta sẽ không nao núng và hốt hoảng như Ngài đã nói: “Khi họ không tiếp đón các con, cũng không nghe các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ” (Mc 6:11). Thực sự nếu không có Chúa trong cuộc đời và trong cõi lòng, thì những trường hợp thử thách như thế, người môn đệ rất khó thanh thản để phủi bụi chân mà ra đi, ngược lại, sẽ bị trì trệ và chôn bám vào những lời khen chê, những thu thút của cuộc sống, mà ra não nùng, chán nản, và bỏ cuộc.

Chúa Giêsu đòi hỏi thái độ dứt khoát như vậy, là vì Ngài chỉ muốn ta lệ thuộc vào chính Ngài, như bước đi cụ già 80 tuổi phải lệ thuộc vào cây gậy, cũng như chàng tráng sinh cần đến cây gậy trên đoạn đường thám hiểm của mình. Lúc ấy, Chúa Giêsu mới thực sự là cùng đích, là sức mạnh đỡ nâng, và là tất cả cho những vất vả, lao nhọc, và cuộc sống của người môn đệ. Trong Phúc Âm, khi đề cập đến thái độ phó thác vào quan phòng của Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã cho biết, Thiên Chúa không để một con chim rơi xuống vì chết đói, và do đó, Ngài lại có thể không nuôi sống một người tin tưởng vào Ngài sao. Vì người môn đệ chắc chắn sẽ không phải lo gì, không phải sợ gì, và cũng không phải thiếu thốn gì nếu như họ có Chúa Giêsu. Đó cũng là lý do tại sao Ngài bảo các môn đệ cần phải thanh thoát, không cần phải “mặc hai áo” (Mc 6:9). Người môn đệ khi đã có Chúa Giêsu là có tất cả.

Cây gậy, ngoài ra, còn nhắc nhở người môn đệ phải biết cảnh tỉnh và sửa mình. Thánh Kinh khi đề cập đến việc Chúa chăn dẫn dân Ngài, Ngài đã dùng đến roi và gậy: “Cây roi và cái gậy là điều an ủi lòng tôi”. Điều này cũng nhắc nhở chúng ta phải tu luyện, và tự chế. Không thể sống thánh giữa đời. Không có chuyện rao truyền chân lý, nếu thiếu kỷ luật và tự chế, thiếu tinh thần xám hối và chay tịnh. Chúa nói: “Đến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó” (Mc 6:10). Đây là hình ảnh người tông đồ phải hòa nhập vào cuộc sống của mọi người. Và nếu hòa nhập như vậy, thì gần bùn liệu có tránh khỏi hôi tanh mùi bùn không. Do đó, cần phải có cây gậy. Cây gậy Giêsu - Lời Hằng Sống. Vì lời Ngài chính là “đèn soi lối con đi”. Nếu không, người môn đệ sẽ bị hủ hóa, và sẽ bị trần tục lôi cuốn.

Tóm lại, không phải là Chúa Giêsu đã tỏ ra quá khe khắt khi đòi hỏi người môn đệ lúc lên đường cần phải có “cây gậy”. Vì cây gậy ấy là chính Ngài. Trong những lúc sốt sắng và đạo đức đến quỉ thần ô uế cũng phải lùi bước. Trong những lúc thành công, vang danh, và được đời ca tụng. Và trong những lúc bị đời thờ ơ, lạnh nhạt, và khinh bỉ. Tóm lại, dù khi nhẹ nhàng bước đi giữa tiếng hoan ca, và trên những nẻo đường rộng rãi. Hoặc khi mệt mỏi, ê chề lê bước giữa những hững hờ và tẻ nhạt của tình cảm con người trên những chặng đường chông gai, thử thách, tất cả trên từng đoạn đường, và từng mảnh đời ấy, Chúa Giêsu chính là cây gậy mà người môn đệ không thể thiếu: “Khi đi đường, các con đừng mang theo gì, ngoài trừ cây gậy” (Mc 6:8).

Trích dongcong.net