CHÚA NHẬT III CHAY – B
Xuất hành 20: 1-17; Tv 19; I Cr. 1: 22-25; Gioan 2: 13-25
Quý vị có xem trận Chung kết Khúc côn cầu tháng trước không? Hơn 110 triệu người đã xem trận này, đây là chương trình truyền hình thu hút nhiều khán giả nhất. Không phải tất cả những người đến với bữa tiệc Chung Kết Khúc côn cầu đều là người hâm mộ môn này, họ chỉ giống như những người thích ẩm thực, ăn và uống. Nhưng dù có phải là người hâm mộ hay không, hầu hết những người này đều bỏ qua các chương trình thương mại trong suốt thời gian diễn ra trận đấu, vì các nhà tài trợ lớn quảng bá những sản phẩm mới và gây sự chú ý bằng quảng cáo. Sau trận đấu thường diễn ra một cuộc bình bầu ngẫu nhiên, “chương trình quảng bá sản phẩm nào mà quý vị thích nhất?” Những quảng bá như thế phải tốn hàng triệu Mỹ kim để được phát sóng. Số lượng khán giả của những chương trình này rất đông nên các nhà tài trợ nắm lấy cơ hội để có thể trưng bày sản phẩm của họ sao cho bắt mắt bao nhiêu có thể. Cuối cùng, họ đang cố lôi kéo khách hàng chú ý đến sản phẩm của họ..
Vậy hôm nay thánh Phaolô có gì sai? Sứ vụ của ông chẳng phải là nhằm trình bày Đức Giêsu cách rõ ràng nhất có thể để mọi người chấp nhận ông đó sao? Điều gì khiến việc nói về Đức Giêsu trở thành “điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ?” Tại sao nói đến sự điên rồ và yếu đuối của Thiên Chúa trong cuộc tử nạn của Đức Kitô? Tôi muốn nói với thánh Phaolô, “ngài đang dùng cách trình bày nào? Hãy chú ý kế hoạch mà thánh Phaolô và Đức Giêsu trình bày theo cách thức lôi cuốn để con người không qua lưng lại – như họ đã từng và vẫn đang quay lưng lại – khi quý vị đề cấp đến thập giá.
Thánh Phaolô biết Đức Kitô bị đóng đinh không phải là điều hấp dẫn những người Do Thái và Hy Lạp đương thời của ngài ngay từ đầu. Đóng đinh là một hình phạt dành cho những tội phạm, khó mà có thể xem là điều hấp dẫn dành cho các nghi lễ. Người Hy Lạp muốn một nhân vật anh hùng, chứ không phải một người bị đánh bại và bị làm nhục. Người Do Thái muốn một Đấng Mêssia đầy quyền năng để cứu họ thoát khỏi ách thống trị của người Rôma để được tự do trong mảnh đất Thiên Chúa đã hứa ban cho họ. Họ mong Đấng Mêssia của Thiên Chúa thực hiện những dấu chỉ mạnh mẽ phi thường thay cho dân Israel. Qua sứ vụ của mình, Đức Giêsu đã phải tranh luận với sự cố chấp của những người chống đối Ngài về các dấu chỉ cho thấy tính xác thực của Ngài (ví dụ Ga 4,48; Mt 16,4).
Tuy nhiên, Phaolô đã không né tránh việc rao giảng về mầu nhiệm đau khổ và cái chết của Đức Kitô, điều mà chỉ có thể thấu hiểu được nhờ đức tin. Thậm chí ngày nay một số nhà giảng thuyết tránh né sứ điệp của thánh Phaolô về Đức Kitô chịu đóng đinh và chỉ giảng về Tin mừng của vinh thắng và thành công. Một người có lòng tin tưởng, theo họ, sẽ được Thiên Chúa ban thưởng ngay đời này với “muôn ơn lành”. (Những nhà giảng thuyết này còn thúc giục người ta bày tỏ đức tin của mình bằng việc rộng tay bố thí).
Chỉ những “người được kêu gọi” như thánh Phaolô nói, mới có thể nhìn thấy sự khôn ngoan của Thiên Chúa trong việc Đức Kitô bị đóng đinh. Những kẻ khác sẽ chỉ là “những kẻ ngoài cuộc” đối với mầu nhiệm – cố hiểu “sự điên rồ” của Thiên Chúa. Một người cần phải có con mắt của “người trong cuộc”.
Người Kitô hữu gốc Hy Lạp ở Côrintô sẽ đánh giá cao sự hiểu biết và khả năng tư duy hợp lý để có thể đi đến một “kết luận khả dĩ”. Chẳng phải chúng ta cũng thế sao? Nhưng đâu là sự hợp lý, khả dĩ và sự rõ ràng dễ hiểu nơi một Đấng Mêssia bị đóng đinh? Thay vì tin và tín thác vào một Thiên Chúa hợp lý và khả dĩ, qua thư thứ nhất gửi giáo đoàn Côrintô, thánh Phaolô kêu gọi cộng đoàn nhận biết tình yêu Thiên Chúa ban tràn trề trên họ qua Đức Kitô và thôi thúc họ bắt chước tình yêu đó bằng cách yêu thương và phục vụ tha nhân. Sẽ không có chia rẽ trong cộng đoàn; không ai được đối xử thiên vị, nhưng tất cả mọi thành phần được sống và được đối xử như nhau.
Một số (hay nhiều?) tín hữu vẫn có xu hướng chỉ thấy Thiên Chúa nơi những thành công trong cuộc sống của họ: những đức con ngoan ngoãn và thành công; những công việc ổn định; chúng ta được tôn trọng ngoài xã hội; sức khỏe tốt và tuổi thọ,… Chúng ta bị cám dỗ cho rằng Thiên Chúa vắng bóng, thậm chí khó chịu với chúng ta, khi sự việc tan vỡ và cuộc sống của chúng ta ra như được hướng dẫn nhiều bởi những kẻ lừa hỉnh hơn là bởi Thiên Chúa yêu thương. Thời nay, khi chúng ta cảm thấy mất mát và bị bỏ rơi, chúng ta bám vào thông điệp của thánh Phaolô rằng “sự điên rồ” của Thiên Chúa là khôn ngoan của chúng ta. Thực ra, Thiên Chúa hiện diện rõ ràng hơn khi Thiên Chúa ra như vắng mặt – giống như việc Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi Đức Kitô, ngay cả khi Người bị treo trên thập giá.
Thánh Phaolô không hề ngây ngô, ngài biết thông điệp của mình sẽ gây tranh cãi đối với người Do Thái và Dân ngoại đương thời. Nhưng tình yêu tự hiến và rộng lượng Đức Giêsu tỏ bày cho chúng ta từ trên thánh giá có lố bịch và vô lý đối với thời của chúng ta hay không? Tại sao người ta không từ bỏ mình và không sẵn sàng chịu đựng vì người khác? Đâu là “phước lành” trong việc từ bỏ mình? Đâu là xì-căng-đan của thập giá đối với đôi tai của những người xưa và cả đối với chúng ta ngày nay?
Chúng ta gọi bài Tin mừng hôm nay là “thanh tẩy Đền Thờ”. Chúng ta cũng có vẻ dễ dàng phê phán việc bán buôn xem ra đã xâm chiếm nơi thờ phượng. Như những đứa trẻ nói khi lên án: “Sao lại gớm giếc thế này!” Hãy tưởng tượng những việc buôn bán diễn ra trong nơi thánh! Nhưng điều này không hoàn toàn chính xác với những gì đã xảy ra. Đền thờ tự nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ có sân bên ngoài. Chỉ một số tư tế nhất định mới được phép vào bên trong Đền thờ. Có những khoảng sân bên ngoài dành cho các tư tế, phụ nữ, đàn ông và dân ngoại. Có những nơi dành cho những dân hành hương Do Thái đạo đức có thể đổi tiền Rôma ra tiền Do Thái để mua súc vật làm của lễ (tiền Rôma bị cấm vì khắc hình ảnh trên đó).
Trình thuật Tin mừng về việc thanh tẩy được đặt ở cuối các Tin mừng – trước cuộc khổ nạn của Đức Giêsu. Nhưng thánh Gioan đặt câu chuyện này ngay đầu Tin mừng của mình và Đức Giêsu trích Thánh vịnh 69,10 như lý do cho hành động của mình. “Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân”. (các tác giả ít quan tâm đến chi tiết xếp theo trình tự thời gian cho bằng ý nghĩa thần học của các biến cố được các ngài mô tả).
Những kẻ chống đối Đức Giêsu muốn biết “dấu” nào Đức Giêsu sẽ cho họ thấy để minh giải cho hành vi của Người. Khi Người nói với họ: “Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi ; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại" thì họ lại hiểu Người nói theo nghĩa đen. Làm thế nào trong 3 ngày mà Người có thể xây lại một Đền thờ đã được xây dựng trong suốt 46 năm? Tác giả Tin mừng nói trực tiếp cho chúng ta biết “ Người đang nói đến chính thân thể Người”. Thánh Gioan cho ta biết việc quét sạch xảy ra vào dịp kễ Vượt Qua. (Sau này Gioan cũng nói đến cái chết của Đức Giêsu bằng thuật ngữ Vượt qua). Vì thế, người tin đối mặt với phần đầu Tin mừng với sự tập trung vào cuộc khổ nạn của Đức Giêsu, chết và phục sinh.
Những kẻ chống đối Đức Giêsu hiểu Người theo nghĩa đen khi Người nói vê việc phá hủy Đền Thờ và sống lại sau ba ngày. Nhưng người tin nhìn thấy một ý nghĩa khác. Đức Giêsu không nói đến đềnthờ dưới đất, nhưng là chính Người; kiểu diễn tả “trỗi dậy” cũng là kiểu nói mà thánh Gioan sử dụng để mô tả sự phục sinh của Đức Giêsu – ám chỉ niềm tin sau phục sinh.
Bài Tin mừng hôm nay là một ví dụ của Đức Giêsu đấu tranh với các nhà lãnh đạo tôn giáo, dù họ hiễu biết hơn những người khác, nhưng lại hiểu sai sứ vụ của Người. Cũng luôn có mối nguy hiểm và lịch sử được xác định, rằng tôn giáo có thể làm lu mờ hay giảm thiểu giá trị của chính nó.
Khi tôi di chuyển đến những giáo xứ mà tôi giảng tĩnh tâm, tôi thường chú ý đến vẻ đẹp của những ngôi thánh đường tôi đến thăm. Thậm chí cái khiêm tốn nhất cũng cho thấy sự chăm sóc cẩn thận của cộng đoàn cũng như những nhóm người xây dựng và bảo trì chúng. Thánh Gioan không có ý công kích những cơ sở đó cũng như những thực hành tôn giáo của họ trong việc thanh tẩy Đền Thờ. Nhưng trong tất cả những thứ khác, ngài cảnh báo chúng ta hãy chọn thứ trên hết: sự hiến thân và tương quan của chúng ta với Thiên Chúa phải là ưu tiên nhất, chứ không phải thiết kế của tòa nhà, hay những cấu trúc thực hành phụng vụ.
Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò-Vấp
3rd SUNDAY OF LENT (B)
Exodus 20: 1-17; Psalm 19; I Cor. 1: 22-25;John 2: 13-25
Did you see the Super Bowl last month? Over 110 million people watched it; the most-watched television program ever. Not all those who go to Super Bowl parties are football fans, they just like the conviviality, the food and drink. But whether they are fans or not almost everyone will stop to look at the commercials during the game, because big sponsors roll out new and attention-getting commercials. After the game an informal poll is taken, "Which commercial did you like the best?" Those commercials cost millions to make and broadcast. Their audience is vast and the sponsors seize the opportunity to show their products in the best light possible. After all, they are trying to attract customers to their products.
So what’s wrong with St. Paul today? Isn’t his mission to show Jesus in the best possible light so he’ll be acceptable to as many people as possible? What’s all this talk about Jesus being a "stumbling block to Jews and foolishness to Gentiles?" Why point to God’s foolishness and weakness in the crucified Christ? I want to say to Paul, "What kind of sales pitch is that Paul? Let’s get with the program Paul and display Jesus in a more appealing way so that people won’t turn away – as they did and still do – when you mention the cross!
Paul knew his contemporary Jews and Greeks wouldn’t be initially attracted to the crucified Christ. Crucifixion was a punishment for criminals, hardly a drawing card for the masses. The Greeks wanted a heroic figure, not a defeated and humiliated one. The Jews wanted a powerful Messiah to lead them out from under the Roman yoke to independence in the land God had promised them. They expected God’s Messiah to perform sensational signs of power on Israel’s behalf. Throughout his ministry Jesus had to contend with his opponents’ insistence on signs to prove his validity (e.g. John 4:48; Matthew 16:4).
Still, Paul did not shrink from proclaiming the mystery of Christ’s suffering and death which could only be penetrated through faith. Even today some preachers shrink from Paul’s message of Christ crucified and instead preach a gospel of prosperity and success. A person of faith, they proclaim, will be rewarded by God in this life with "blessings." (These preachers also urge people to express their faith by generous donations.)
Only the "called," Paul says, are capable of seeing the wisdom of God in Christ crucified. Others will always be "outsiders" to the mystery – trying to make sense of God’s "foolishness." One has to have the eye of an "insider."
The Greek Christians in Corinth would place a high value on knowledge and the ability to think logically in order to come to a "sensible conclusion." We are that way too, aren’t we? But where’s the logic, sensibility and neatness in a crucified Messiah? Rather than believe and put faith in a sensible and reasonable God, throughout First Corinthians Paul has called upon the community to see the love God has lavished on them in Christ and he has challenged them to imitate that love by loving and serving one another. There is to be no separation in the community; none are to receive special treatment, but all are to live and be treated as equals.
Some (Many?) believers still tend to see God at work only in the successes of their lives: our well-behaved and prosperous children; our secure jobs; our respectability in society; our good health and our long lives, etc. We are tempted to think God is absent, even displeased with us, when things fall apart and our lives seem to be directed more by a trickster, than by a loving God. At these times, when we feel lost and abandoned, we cling to Paul’s message that God’s "foolishness" is our wisdom. Indeed, God is more present when God feels absent – just as God never abandoned Christ, even as he hung on the cross.
Paul was not naïve, he knew his message was indeed controversial to his Jewish and Gentile contemporaries. But is the self-sacrifice and generous love Jesus exhibited to us on the cross any less ridiculous and nonsensical to our contemporaries? Why should anyone deny themselves or willingly suffer for another? Where is the "blessing" in self-denial? What a scandal the cross was to ancient ears, and to our ears as well.
We call today’s gospel the "cleansing of the Temple." We also tend to quickly pass judgment on the trade and commerce that seem to have invaded a place meant for worship. As the kids might say in judgment, "How gross!" Imagine businesses setting up shop in a sacred place! But that’s not exactly what was happening. The Temple itself was a small building with outside courts. Only specific priests were allowed to enter the inner Temple. There were courts outside for priests, women, men and Gentiles. There were places where devout Jewish pilgrims could exchange their Roman coins (forbidden for Temple use because of the graven images on them) for Jewish coins, in order to purchase animals for sacrifice.
The other gospel accounts of the cleansing are placed at the end of the gospels – before Jesus’ passion and death. But John places the story at the beginning of his gospel and Jesus quotes Psalm 69-10 as his reason for his actions. "Zeal for your house will consume me." (The gospel writers were less concerned with chronological details than with the theological meaning of the events they describe.)
Jesus’ opponents want to know what "sign" Jesus will give them to justify his actions. When he tells them, "Destroy this temple and in three days I will raise it up," they take him literally. How can he rebuild a Temple that has been under construction for 46 years in just three days? Then the gospel writer speaks directly to us, "He was speaking of his body." John tells us that the cleansing takes place at Passover time. (Later John will also tell the account of Jesus’ death in terms of the Passover). Thus, the believer is confronted early in this gospel with its focus on Jesus’ passion, death and resurrection.
Jesus’ opponents take him literally when he speaks about destroying the Temple and raising it up in three days. But the believer sees another meaning. Jesus isn’t speaking of an earthly temple, but himself; the expression "raise" is the same one John uses to describe Jesus’ resurrection – hinting at post-resurrection belief.)
Today’s gospel is just one example of Jesus struggle with religious leaders who, though they should have known better, had misinterpreted his mission. There is always the danger and history has confirmed, that religion can get sidetracked and its values diluted.
As I travel giving parish retreats I’m often struck by how beautiful most of the physical churches I visit are. Even the humblest show the care their congregations and staff took in building and maintaining them. John isn’t attacking those institutions or their religious practices in this story of the cleansing of the Temple. But among other things, he is warning us to put first things first: our devotion and relationship with God comes first, not the design of the buildings, or the structuring of our liturgical practices.
Xuất hành 20: 1-17; Tv 19; I Cr. 1: 22-25; Gioan 2: 13-25
Quý vị có xem trận Chung kết Khúc côn cầu tháng trước không? Hơn 110 triệu người đã xem trận này, đây là chương trình truyền hình thu hút nhiều khán giả nhất. Không phải tất cả những người đến với bữa tiệc Chung Kết Khúc côn cầu đều là người hâm mộ môn này, họ chỉ giống như những người thích ẩm thực, ăn và uống. Nhưng dù có phải là người hâm mộ hay không, hầu hết những người này đều bỏ qua các chương trình thương mại trong suốt thời gian diễn ra trận đấu, vì các nhà tài trợ lớn quảng bá những sản phẩm mới và gây sự chú ý bằng quảng cáo. Sau trận đấu thường diễn ra một cuộc bình bầu ngẫu nhiên, “chương trình quảng bá sản phẩm nào mà quý vị thích nhất?” Những quảng bá như thế phải tốn hàng triệu Mỹ kim để được phát sóng. Số lượng khán giả của những chương trình này rất đông nên các nhà tài trợ nắm lấy cơ hội để có thể trưng bày sản phẩm của họ sao cho bắt mắt bao nhiêu có thể. Cuối cùng, họ đang cố lôi kéo khách hàng chú ý đến sản phẩm của họ..
Vậy hôm nay thánh Phaolô có gì sai? Sứ vụ của ông chẳng phải là nhằm trình bày Đức Giêsu cách rõ ràng nhất có thể để mọi người chấp nhận ông đó sao? Điều gì khiến việc nói về Đức Giêsu trở thành “điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ?” Tại sao nói đến sự điên rồ và yếu đuối của Thiên Chúa trong cuộc tử nạn của Đức Kitô? Tôi muốn nói với thánh Phaolô, “ngài đang dùng cách trình bày nào? Hãy chú ý kế hoạch mà thánh Phaolô và Đức Giêsu trình bày theo cách thức lôi cuốn để con người không qua lưng lại – như họ đã từng và vẫn đang quay lưng lại – khi quý vị đề cấp đến thập giá.
Thánh Phaolô biết Đức Kitô bị đóng đinh không phải là điều hấp dẫn những người Do Thái và Hy Lạp đương thời của ngài ngay từ đầu. Đóng đinh là một hình phạt dành cho những tội phạm, khó mà có thể xem là điều hấp dẫn dành cho các nghi lễ. Người Hy Lạp muốn một nhân vật anh hùng, chứ không phải một người bị đánh bại và bị làm nhục. Người Do Thái muốn một Đấng Mêssia đầy quyền năng để cứu họ thoát khỏi ách thống trị của người Rôma để được tự do trong mảnh đất Thiên Chúa đã hứa ban cho họ. Họ mong Đấng Mêssia của Thiên Chúa thực hiện những dấu chỉ mạnh mẽ phi thường thay cho dân Israel. Qua sứ vụ của mình, Đức Giêsu đã phải tranh luận với sự cố chấp của những người chống đối Ngài về các dấu chỉ cho thấy tính xác thực của Ngài (ví dụ Ga 4,48; Mt 16,4).
Tuy nhiên, Phaolô đã không né tránh việc rao giảng về mầu nhiệm đau khổ và cái chết của Đức Kitô, điều mà chỉ có thể thấu hiểu được nhờ đức tin. Thậm chí ngày nay một số nhà giảng thuyết tránh né sứ điệp của thánh Phaolô về Đức Kitô chịu đóng đinh và chỉ giảng về Tin mừng của vinh thắng và thành công. Một người có lòng tin tưởng, theo họ, sẽ được Thiên Chúa ban thưởng ngay đời này với “muôn ơn lành”. (Những nhà giảng thuyết này còn thúc giục người ta bày tỏ đức tin của mình bằng việc rộng tay bố thí).
Chỉ những “người được kêu gọi” như thánh Phaolô nói, mới có thể nhìn thấy sự khôn ngoan của Thiên Chúa trong việc Đức Kitô bị đóng đinh. Những kẻ khác sẽ chỉ là “những kẻ ngoài cuộc” đối với mầu nhiệm – cố hiểu “sự điên rồ” của Thiên Chúa. Một người cần phải có con mắt của “người trong cuộc”.
Người Kitô hữu gốc Hy Lạp ở Côrintô sẽ đánh giá cao sự hiểu biết và khả năng tư duy hợp lý để có thể đi đến một “kết luận khả dĩ”. Chẳng phải chúng ta cũng thế sao? Nhưng đâu là sự hợp lý, khả dĩ và sự rõ ràng dễ hiểu nơi một Đấng Mêssia bị đóng đinh? Thay vì tin và tín thác vào một Thiên Chúa hợp lý và khả dĩ, qua thư thứ nhất gửi giáo đoàn Côrintô, thánh Phaolô kêu gọi cộng đoàn nhận biết tình yêu Thiên Chúa ban tràn trề trên họ qua Đức Kitô và thôi thúc họ bắt chước tình yêu đó bằng cách yêu thương và phục vụ tha nhân. Sẽ không có chia rẽ trong cộng đoàn; không ai được đối xử thiên vị, nhưng tất cả mọi thành phần được sống và được đối xử như nhau.
Một số (hay nhiều?) tín hữu vẫn có xu hướng chỉ thấy Thiên Chúa nơi những thành công trong cuộc sống của họ: những đức con ngoan ngoãn và thành công; những công việc ổn định; chúng ta được tôn trọng ngoài xã hội; sức khỏe tốt và tuổi thọ,… Chúng ta bị cám dỗ cho rằng Thiên Chúa vắng bóng, thậm chí khó chịu với chúng ta, khi sự việc tan vỡ và cuộc sống của chúng ta ra như được hướng dẫn nhiều bởi những kẻ lừa hỉnh hơn là bởi Thiên Chúa yêu thương. Thời nay, khi chúng ta cảm thấy mất mát và bị bỏ rơi, chúng ta bám vào thông điệp của thánh Phaolô rằng “sự điên rồ” của Thiên Chúa là khôn ngoan của chúng ta. Thực ra, Thiên Chúa hiện diện rõ ràng hơn khi Thiên Chúa ra như vắng mặt – giống như việc Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi Đức Kitô, ngay cả khi Người bị treo trên thập giá.
Thánh Phaolô không hề ngây ngô, ngài biết thông điệp của mình sẽ gây tranh cãi đối với người Do Thái và Dân ngoại đương thời. Nhưng tình yêu tự hiến và rộng lượng Đức Giêsu tỏ bày cho chúng ta từ trên thánh giá có lố bịch và vô lý đối với thời của chúng ta hay không? Tại sao người ta không từ bỏ mình và không sẵn sàng chịu đựng vì người khác? Đâu là “phước lành” trong việc từ bỏ mình? Đâu là xì-căng-đan của thập giá đối với đôi tai của những người xưa và cả đối với chúng ta ngày nay?
Chúng ta gọi bài Tin mừng hôm nay là “thanh tẩy Đền Thờ”. Chúng ta cũng có vẻ dễ dàng phê phán việc bán buôn xem ra đã xâm chiếm nơi thờ phượng. Như những đứa trẻ nói khi lên án: “Sao lại gớm giếc thế này!” Hãy tưởng tượng những việc buôn bán diễn ra trong nơi thánh! Nhưng điều này không hoàn toàn chính xác với những gì đã xảy ra. Đền thờ tự nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ có sân bên ngoài. Chỉ một số tư tế nhất định mới được phép vào bên trong Đền thờ. Có những khoảng sân bên ngoài dành cho các tư tế, phụ nữ, đàn ông và dân ngoại. Có những nơi dành cho những dân hành hương Do Thái đạo đức có thể đổi tiền Rôma ra tiền Do Thái để mua súc vật làm của lễ (tiền Rôma bị cấm vì khắc hình ảnh trên đó).
Trình thuật Tin mừng về việc thanh tẩy được đặt ở cuối các Tin mừng – trước cuộc khổ nạn của Đức Giêsu. Nhưng thánh Gioan đặt câu chuyện này ngay đầu Tin mừng của mình và Đức Giêsu trích Thánh vịnh 69,10 như lý do cho hành động của mình. “Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân”. (các tác giả ít quan tâm đến chi tiết xếp theo trình tự thời gian cho bằng ý nghĩa thần học của các biến cố được các ngài mô tả).
Những kẻ chống đối Đức Giêsu muốn biết “dấu” nào Đức Giêsu sẽ cho họ thấy để minh giải cho hành vi của Người. Khi Người nói với họ: “Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi ; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại" thì họ lại hiểu Người nói theo nghĩa đen. Làm thế nào trong 3 ngày mà Người có thể xây lại một Đền thờ đã được xây dựng trong suốt 46 năm? Tác giả Tin mừng nói trực tiếp cho chúng ta biết “ Người đang nói đến chính thân thể Người”. Thánh Gioan cho ta biết việc quét sạch xảy ra vào dịp kễ Vượt Qua. (Sau này Gioan cũng nói đến cái chết của Đức Giêsu bằng thuật ngữ Vượt qua). Vì thế, người tin đối mặt với phần đầu Tin mừng với sự tập trung vào cuộc khổ nạn của Đức Giêsu, chết và phục sinh.
Những kẻ chống đối Đức Giêsu hiểu Người theo nghĩa đen khi Người nói vê việc phá hủy Đền Thờ và sống lại sau ba ngày. Nhưng người tin nhìn thấy một ý nghĩa khác. Đức Giêsu không nói đến đềnthờ dưới đất, nhưng là chính Người; kiểu diễn tả “trỗi dậy” cũng là kiểu nói mà thánh Gioan sử dụng để mô tả sự phục sinh của Đức Giêsu – ám chỉ niềm tin sau phục sinh.
Bài Tin mừng hôm nay là một ví dụ của Đức Giêsu đấu tranh với các nhà lãnh đạo tôn giáo, dù họ hiễu biết hơn những người khác, nhưng lại hiểu sai sứ vụ của Người. Cũng luôn có mối nguy hiểm và lịch sử được xác định, rằng tôn giáo có thể làm lu mờ hay giảm thiểu giá trị của chính nó.
Khi tôi di chuyển đến những giáo xứ mà tôi giảng tĩnh tâm, tôi thường chú ý đến vẻ đẹp của những ngôi thánh đường tôi đến thăm. Thậm chí cái khiêm tốn nhất cũng cho thấy sự chăm sóc cẩn thận của cộng đoàn cũng như những nhóm người xây dựng và bảo trì chúng. Thánh Gioan không có ý công kích những cơ sở đó cũng như những thực hành tôn giáo của họ trong việc thanh tẩy Đền Thờ. Nhưng trong tất cả những thứ khác, ngài cảnh báo chúng ta hãy chọn thứ trên hết: sự hiến thân và tương quan của chúng ta với Thiên Chúa phải là ưu tiên nhất, chứ không phải thiết kế của tòa nhà, hay những cấu trúc thực hành phụng vụ.
Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Gò-Vấp
3rd SUNDAY OF LENT (B)
Exodus 20: 1-17; Psalm 19; I Cor. 1: 22-25;John 2: 13-25
Did you see the Super Bowl last month? Over 110 million people watched it; the most-watched television program ever. Not all those who go to Super Bowl parties are football fans, they just like the conviviality, the food and drink. But whether they are fans or not almost everyone will stop to look at the commercials during the game, because big sponsors roll out new and attention-getting commercials. After the game an informal poll is taken, "Which commercial did you like the best?" Those commercials cost millions to make and broadcast. Their audience is vast and the sponsors seize the opportunity to show their products in the best light possible. After all, they are trying to attract customers to their products.
So what’s wrong with St. Paul today? Isn’t his mission to show Jesus in the best possible light so he’ll be acceptable to as many people as possible? What’s all this talk about Jesus being a "stumbling block to Jews and foolishness to Gentiles?" Why point to God’s foolishness and weakness in the crucified Christ? I want to say to Paul, "What kind of sales pitch is that Paul? Let’s get with the program Paul and display Jesus in a more appealing way so that people won’t turn away – as they did and still do – when you mention the cross!
Paul knew his contemporary Jews and Greeks wouldn’t be initially attracted to the crucified Christ. Crucifixion was a punishment for criminals, hardly a drawing card for the masses. The Greeks wanted a heroic figure, not a defeated and humiliated one. The Jews wanted a powerful Messiah to lead them out from under the Roman yoke to independence in the land God had promised them. They expected God’s Messiah to perform sensational signs of power on Israel’s behalf. Throughout his ministry Jesus had to contend with his opponents’ insistence on signs to prove his validity (e.g. John 4:48; Matthew 16:4).
Still, Paul did not shrink from proclaiming the mystery of Christ’s suffering and death which could only be penetrated through faith. Even today some preachers shrink from Paul’s message of Christ crucified and instead preach a gospel of prosperity and success. A person of faith, they proclaim, will be rewarded by God in this life with "blessings." (These preachers also urge people to express their faith by generous donations.)
Only the "called," Paul says, are capable of seeing the wisdom of God in Christ crucified. Others will always be "outsiders" to the mystery – trying to make sense of God’s "foolishness." One has to have the eye of an "insider."
The Greek Christians in Corinth would place a high value on knowledge and the ability to think logically in order to come to a "sensible conclusion." We are that way too, aren’t we? But where’s the logic, sensibility and neatness in a crucified Messiah? Rather than believe and put faith in a sensible and reasonable God, throughout First Corinthians Paul has called upon the community to see the love God has lavished on them in Christ and he has challenged them to imitate that love by loving and serving one another. There is to be no separation in the community; none are to receive special treatment, but all are to live and be treated as equals.
Some (Many?) believers still tend to see God at work only in the successes of their lives: our well-behaved and prosperous children; our secure jobs; our respectability in society; our good health and our long lives, etc. We are tempted to think God is absent, even displeased with us, when things fall apart and our lives seem to be directed more by a trickster, than by a loving God. At these times, when we feel lost and abandoned, we cling to Paul’s message that God’s "foolishness" is our wisdom. Indeed, God is more present when God feels absent – just as God never abandoned Christ, even as he hung on the cross.
Paul was not naïve, he knew his message was indeed controversial to his Jewish and Gentile contemporaries. But is the self-sacrifice and generous love Jesus exhibited to us on the cross any less ridiculous and nonsensical to our contemporaries? Why should anyone deny themselves or willingly suffer for another? Where is the "blessing" in self-denial? What a scandal the cross was to ancient ears, and to our ears as well.
We call today’s gospel the "cleansing of the Temple." We also tend to quickly pass judgment on the trade and commerce that seem to have invaded a place meant for worship. As the kids might say in judgment, "How gross!" Imagine businesses setting up shop in a sacred place! But that’s not exactly what was happening. The Temple itself was a small building with outside courts. Only specific priests were allowed to enter the inner Temple. There were courts outside for priests, women, men and Gentiles. There were places where devout Jewish pilgrims could exchange their Roman coins (forbidden for Temple use because of the graven images on them) for Jewish coins, in order to purchase animals for sacrifice.
The other gospel accounts of the cleansing are placed at the end of the gospels – before Jesus’ passion and death. But John places the story at the beginning of his gospel and Jesus quotes Psalm 69-10 as his reason for his actions. "Zeal for your house will consume me." (The gospel writers were less concerned with chronological details than with the theological meaning of the events they describe.)
Jesus’ opponents want to know what "sign" Jesus will give them to justify his actions. When he tells them, "Destroy this temple and in three days I will raise it up," they take him literally. How can he rebuild a Temple that has been under construction for 46 years in just three days? Then the gospel writer speaks directly to us, "He was speaking of his body." John tells us that the cleansing takes place at Passover time. (Later John will also tell the account of Jesus’ death in terms of the Passover). Thus, the believer is confronted early in this gospel with its focus on Jesus’ passion, death and resurrection.
Jesus’ opponents take him literally when he speaks about destroying the Temple and raising it up in three days. But the believer sees another meaning. Jesus isn’t speaking of an earthly temple, but himself; the expression "raise" is the same one John uses to describe Jesus’ resurrection – hinting at post-resurrection belief.)
Today’s gospel is just one example of Jesus struggle with religious leaders who, though they should have known better, had misinterpreted his mission. There is always the danger and history has confirmed, that religion can get sidetracked and its values diluted.
As I travel giving parish retreats I’m often struck by how beautiful most of the physical churches I visit are. Even the humblest show the care their congregations and staff took in building and maintaining them. John isn’t attacking those institutions or their religious practices in this story of the cleansing of the Temple. But among other things, he is warning us to put first things first: our devotion and relationship with God comes first, not the design of the buildings, or the structuring of our liturgical practices.