Trong sách Sáng Thế nói về thời ông Noe, khi Thiên Chúa cho lụt hồng thủy lan tràn, hủy diệt tội lỗi đã xông mùi trên trái đất. Chỉ có gia đình ông Noe với 8 người trên tàu là sống sót. Sau sự kiện này, Thiên Chúa tỏ ra hối tiếc, nói chính xác hơn là “chạnh tới lòng thương xót của Chúa”. Chúa không muốn lại phải hủy diệt trái đất một lần nữa tương tự như trận lụt hồng thủy, và Thiên Chúa đã ký kết với Dân Người một giao ước để từ nay sẽ không còn xảy ra tình trạng hủy diệt trái đất bằng nước lụt như thế nữa. Nhưng để thi hành án phạt, mà lòng thương xót của Chúa không muốn thi thố trong thế giới tự nhiên, thì chính Thiên Chúa phải chịu thay vào đó. Bởi lẽ, không phải vì Thiên Chúa ký kết giao ước mà tội ác đã bị hủy diệt đi. Cho nên Con Thiên Chúa xuống thế làm người để lãnh nhận cái chết thay cho bản án chết của loài người trên trái đất này. Vì vậy, ngay sau khi ở hoang địa chịu cám dỗ thì sứ điệp đầu tiên mà Chúa gửi đến là: “Thời giờ đã mãn, Nước Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”(Mc 1,15).
Thời giờ đã mãn, vì tình thương của Chúa đã đến tột đỉnh và lời hứa của Chúa đã viên mãn, tròn đầy. Lời hứa này đã được ban bố ngay khi nguyên tổ phạm tội. Thiên Chúa sẽ cứu dân của Ngài khỏi chết, nếu lũ lụt của đại hồng thủy không xóa hết được tội lỗi và càng không hủy diệt được cái chết, thì chính Con Thiên Chúa làm người để chiến thắng cái chết. Và Ngài đã dìm mình xuống dòng sông Gio-đan thay cho tất cả nhân loại phải dìm mình trong nước lụt của đại hồng thủy. Sau đó, Ngài bước lên, là một sự sống mới. Trời mở ra cho Đức Kitô. Nhưng Ngài không ở đó để được bao bọc bằng Nước Trời. Ngài dấn thân vào hoang địa, nhịn chay và chịu sức tấn công của ma quỉ. Đó là những bước đi của ơn cứu độ. Thời kỳ đã mãn, và triều đại Nước Thiên Chúa đang đến gần. Trời đã mở ra với Đức Giêsu Kitô. Cuộc chiến thắng cám dỗ trong hoang địa của Đức Giêsu là một hiệu cờ chiến thắng của Nước Trời. Tuy nhiên, Đức Giêsu không nói “Thời giờ đã mãn và Nước Thiên Chúa đã tràn ngập”, Ngài nói: “Thời giờ đã mãn. Nước Thiên Chúa đã đến gần”. Bởi vì để cứu độ con người thì cần phải có sự cộng tác của chính mỗi người chúng ta. Do vậy, con người phải sám hối, phải tin vào Tin Mừng.
![]() |
- Điều kiện thứ nhất: chúng ta ý thức rằng “Thời giờ đã mãn”, không còn như dân Do Thái trông chờ Đấng Mesia sẽ đến, bởi đây là thời giờ đã tròn đầy lời hứa ban ơn cứu độ thực hiện qua Đức Giêsu Kitô.
- Điều kiện thứ hai: Hội Thánh do chính Chúa Giêsu thiết lập với lời hứa “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”, đã khẳng định cho chúng ta thấy Nước Trời đã bắt đầu ngay từ giữa trần gian này. Nhưng không phải tất cả chúng ta bước vào Nước Trời với giá rẻ. Chúa đã từng tuyên bố “Những người gái điếm, những người thu thuế sẽ vào Nước Trời trước cả những kinh sư và Pharisiêu”(Mt 21,31). Tất nhiên những người đĩ điếm này, những người tội lỗi này đã sám hối. Ví như Maria Madalena đã đập vỡ bình ngọc 300 đồng bạc còn gấp 10 lần giá mà Giuda đã bán rẻ Chúa cho giới thượng tế và Do Thái. Chị đập vỡ bình ngọc ấy là biểu hiệu của sự chôn vùi tội lỗi để sống một đời sống mới, nên Đức Giêsu nói: “Chị có ý làm việc này để tẩm liệm xác Ta trước”(Ga 12,7). Chị được chôn vùi trong sự chết của Đức Kitô thì chị mới được sống lại trong sự phục sinh vinh quang với Người. Ví như người trộm kia đúng là đáng chết. Chết ngay trước mặt người ta chứ chưa nói đến án của Chúa, vì anh ta bị kết án tử hình, bị đóng đinh cùng với Đức Giêsu. Nhưng anh đã sám hối, anh biết tội của mình khi nói với tên trộm thứ hai cùng bị đóng đinh, rằng: “Chúng ta bị như thế này là đích đáng” và anh tin tưởng vào Chúa Giêsu: “Lạy Ngài, khi nào về Nước Ngài, xin nhớ đến tôi”.
Những điều kiện tiên quyết đó đã làm cho những cô gái điếm, những người tội lỗi lại được vào Nước Thiên Chúa. Trong khi những người không sám hối, những người không tin vào Tin Mừng, dù là kinh sư, Pharisiêu, giới đạo đức, họ vẫn là những người mà “Tôi ra đi các ông sẽ chết trong tội của các ông”(Ga 8,21). Như vậy, có bốn yếu tố quan trọng mà Chúa dạy chúng ta trong Tin Mừng, đó là:
- Yếu tố thứ nhất: Hãy ý thức “Thời gian đã mãn”, đừng trông mong vào một Tin Mừng nào khác. Thánh Phaolo nói: “Nếu có ai, kể cả chúng tôi, hoặc một Thiên Thần nào từ trời xuống, loan báo cho anh em Tin Mừng khác với Tin Mừng chúng tôi đã loan báo cho anh em, thì xin Thiên Chúa loại trừ kẻ ấy đi”( Gl 1,8). Tin Mừng của Đức Giêsu hôm nay là trọn vẹn của lời hứa;
- Yếu tố thứ hai: Ý thức Nước Trời đã bắt đầu hiện diện từ trần gian này. Để chúng ta tìm sự công chính và Nước Trời trước, mọi sự khác Chúa sẽ thêm cho. Đặc biệt trong mùa Chay thánh này.
- Yếu tố thứ ba là đặc tính của Mùa Chay thánh: Có nhận ra mình là người tội lỗi mới cần đến Đấng Thánh thiện. Có nhận ra mình là bệnh nhân thì mới cần đến thầy thuốc. Chính vì vậy, ơn hoán cải chỉ ban cho những người khiêm tốn, nhận biết mình là tro bụi, là tội lỗi, cần phải thống hối trở về;
- Yếu tố thứ tư: Tin vào Tin Mừng, vì chỉ có Lời Chúa là ánh sáng, Lời Chúa là ơn cứu độ mới cho chúng ta sự sống mới.
Tin Mừng theo thánh Mát-thêu thuật lại việc ma quỉ trong hoang địa nói với Đức Giêsu: “Tất cả vinh quang của các nước trên thế gian này thuộc về tôi. Nếu ông sấp mình thờ lạy tôi, tôi cho ông hết!”(Mt 4, 8-9). “Quỉ ma là cha dối trá”. Nó dối trá vì tất cả vinh quang trên thế gian này đâu phải thuộc về nó, nhưng nó đúng một phần. Hiện nay, vinh quang của các nước trên thế gian này đúng là tự tôn thờ ma quỉ. Và vì vậy, ít nhất là nó đã đúng, khi nó dám nói rằng “thuộc về nó” và những người nào quì gối để thờ lạy chúng thì chúng sẽ cho để làm nô lệ cho chúng. Đức Giêsu đã tuyên bố với tên cám dỗ: “Hãy xéo đi Satan. Ngươi phải phụng sự Thiên Chúa và chỉ phụng sự một mình Người”(Mt 4,10). Tin vào một Tin Mừng, một Thiên Chúa và chỉ một duy nhất. Chính ở đây mà chúng ta thấy ý nghĩa quan trọng của việc “Tin vào Tin Mừng”.
Người ta không tin vào Tin Mừng thì người ta tin vào “tin tức”. Người ta không muốn vinh quang của Nước Trời thì người ta tìm đến vinh quang của thế gian. Người ta không muốn ngửa mặt để đọc Kinh “Lạy Cha chúng con ở trên trời” thì người ta bò xuống để quì lạy những cha đẻ ra thế gian mà ai cũng biết cha đẻ của sự gian là ma quỉ. Cho nên, nếu người ta không thuộc về ngày thì người ta thuộc về đêm. Đức Giêsu thương chúng ta khi chúng ta đang ở giữa khoảng cách đêm và ngày. Đây là một cuộc chiến đấu biết thoát ra ánh sáng nhờ Tin Mừng, nếu không thì họ sẽ mãi mãi lưu lại trong bóng tối. Một cuộc chiến không cân sức. Vậy nên, ai tin vào Tin Mừng, ai tin vào Thiên Chúa thì họ sẽ được ơn phù trợ để giải thoát. Còn những người tin vào sức mình, tin vào thế gian, họ cũng là những người buộc phải tin nhưng đặt sai đối tượng tin, họ sẽ mãi mãi chìm vào bóng tối. Vì vậy, công thức của Đức Giêsu loan báo Tin Mừng thật ngắn gọn nhưng hàm chứa tất cả những điều kiện tiên quyết để đạt tới ơn cứu độ đời đời.
Mùa Chay thánh đã bắt đầu, mùa Chay kêu mời mỗi người chúng ta vừa nhận thức, vừa mở rộng tấm lòng, vừa dấn thân đi vào thực tế và cuối cùng là sự cảm nghiệm trong chính chiều sâu của tâm hồn. Nếu mỗi người chúng ta biết thực hành như vậy thì Lời Chúa tuyên bố: “Thời giờ đã mãn. Nước Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” sẽ luôn là khuôn vàng thước ngọc và là kim chỉ nam, để giúp chúng ta đạt tới ơn cứu độ đời đời.
Lạy Chúa Giêsu Kitô,
Trong hoang địa của tâm hồn,
Xin giúp chúng con chiến thắng chước cám dỗ.
Trong ý thức về thời gian viên mãn,
Xin dạy chúng con biết tin tưởng vào ngày cánh chung.
Trong thức tỉnh vì Nước Trời đang hiện diện,
Xin cho chúng con biết lắng nghe tiếng của lương tâm.
Trong nhận thức mình là người có tội,
Xin cho chúng con biết sám hối.
Trong đức tin toàn vẹn vào Tin Mừng,
Xin cho chúng con đạt tới ơn cứu độ đời đời của Chúa. Amen.
Lm Phêrô Nguyễn Hồng Phúc
