ĐÁNH NHAU

N2T


Con trai của thầy giáo và con trai của quan huyện đánh nhau, mỗi lần đánh nhau là con của thầy giáo đều bị thua, về nhà khóc và nói cho mẹ biết, bà mẹ nói:

- “Nhà của họ đều ăn thịt cho nên cường tráng biết đánh nhau, nhà của chúng ta chỉ ăn toàn là đậu hủ nên không có sức lực, thì làm sao có thể địch lại nó chứ ?”

Thầy giáo nói:

- “Té ra là như thế, con trai nè, đừng vội, đợi cúng tế (1) xong thì chắc là báo thù được”.

Suy tư:

Ăn thịt hay ăn đậu hủ chỉ là cái cớ của bà mẹ nói ra, để con trai không đi đánh lộn với con cái hàng xóm nữa mà thôi.

Có những người ăn chay nhưng vẫn cứ nhiều thói hư tật xấu không thay đổi, tâm hồn nặng nề những đam mê, trái lại có những người ăn mặn nhưng tâm hồn họ rất nhẹ nhàng thanh thoát; có những người ăn thịt nhưng tâm hồn thì yếm thế, nhát gan sợ sệt trước những bất công của xã hội, trái lại có những người chỉ ăn đậu hủ nhưng họ rất can đảm dám nói lên sự thật và biết đồng cảm với những người bất hạnh…

Ăn chay hay ăn mặn thì không là gì cả, bởi vì như Thiên Chúa đã dùng miệng tiên tri I-sai-a để nói với chúng ta:

“Này, các ngươi ăn chay để mà đôi co cãi vã,

để nắm tay đánh đấm thật bạo tàn…

“Cách ăn chay mà Ta ưa thích

chẳng phải là thế này sao:

mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc,

trả tự do cho người bị áp bức,

đập tan mọi gông cùm ?

Chẳng phải là chia cơm cho người đói,

rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ;

thấy ai mình trần thì cho áo che thân,

không ngoảnh mặt làm ngơ

trước người anh em cốt nhục ?” (Is 58, 4.6-7)


(1) Khi cúng tế thì có thịt heo, thịt gà.v.v…

----------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com