THỨ TƯ LỄ TRO
Giôen 2: 12-18; Tv 50; 2 Corintô 5: 20-6:2; Mátthêu 6: 1-6, 16-18
Tôi nghỉ rằng phần nhiều các linh mục thường giảng vào ngày Chúa nhật hơn là các ngày thường. Nhưng hôm nay là thứ tư lễ Tro. Thế nên tôi muốn chia sẻ với anh chị em một vài ý tưởng mong sao nó có thể giúp chúng ta định hướng được việc thuyết giảng trong mùa chay này.
Thứ tư lễ tro mang nhiều ý nghĩa sâu xa. Nó nhắc cho chúng ta nhớ thân phận của mình khi được xức tro trên trán: "Hãy nhớ mình là bụi tro và sẽ trở về với tro bụi". Hoặc chủ tế khi xức tro sẽ nói "Hãy thống hối và tin vào tin mừng". Lời này nghe có vẽ dể chịu hơn. Tôi muốn nói về việc "tin vào tin mừng". Nhưng để tin vào tin mừng thì "hãy tránh xa tội lổi". Hay nói cụ thể hơn là "hãy sám hối". Đây là ý tưởng tôi muốn anh chị em suy nghỉ, Thử hỏi khi tôi sám hối tôi vẫn là tro bụi. Vậy thì trong ngày thứ Ba trước thứ tư lễ tro, tôi cứ vui chơi ăn uống..., Vì chúng ta đều biết là bước vào mùa chay nó có không khí ảm đạm ra sao. Nên theo phong tục dân gian, họ đặt tên là ngày Thứ Ba Béo để cứ tiệc tùng linh đình phóng đảng; rồi để hôm sau; thứ tư lễ tro là bước vào mùa chay lúc đó hãm mình phạt xác là vừa. Nhưng, hãy nghĩ về hướng khác xem thử mùa chay không hề ủ dột và ảm đạm. Mùa chay là mùa xoá đi những ưu tư phiền toái, để có tâm hồn thanh tịnh đón nhận tin mừng. Là dịp để chúng ta đồng hành với cộng đoàn để rao giảng tin mừng cho người khác qua những công việc đạo đức tốt lành của chúng ta. Và cũng là dịp để chúng ta sống gắn bó, yêu thương và hoà giải với nhau, và đó cũng chính là điều chúng ta phải sống và phải tuyên xưng, và đây cũng là thông điệp có sức thuyết phục để làm cho cộng đoàn chúng ta hiệp nhất.
Thật ra chúng ta không cần đến lễ tro mới biết bản thân mình là tro bụi và nó sẽ tới lúc đời sống chúng ta sẽ tan biến đi để đưa ta về với cát bụi. Thế nhưng trong khoản thời gian sống trước khi thở hơi cuối cùng, chúng ta thấy mọi thực tại trần thế đều phù vân chóng tan. Ngay cả những vinh hoa, phú quý, hiện đại đều không còn tồn tại với chúng ta được. Khi cái chết đến với người thân chúng ta: qua bệnh tật, tuổi tác nó ngăn cản mọi nổ lực của con người, và ngay cả những việc đạo đức tốt lành cũng bị cái chết ngăn chặn. Nghi thức xức tro trên trán của phụng vụ hôm nay, trước mặt chúng ta chỉ là một nhúm tro thôi, nhưng nó nhắc chúng ta xét mình lại trong các hành vi của cuộc sống hằng ngày có nghỉ tới "Hãy nhớ mình là bụi tro". Thật đáng sợ khi chúng ta quên nghỉ đến điều này trong cuộc sống và thường né tránh nghỉ tới. Trong xã hội chúng ta đang sống, biết bao sự kiện giúp chúng ta thành công trong cuộc sống, hay đã sở hữu được một số tài sản nào đó. Và hôm nay khi thử nhìn lại các sự việc trên và nói "hãy nhớ mình là bụi tro".
Nhưng sau khi chúng ta được nghe "Hãy sám hối" và "hãy tin vào tin mừng" Đây là lời mời gọi chúng ta nhớ lại lúc chúng ta chịu phép rữa tội để trở nên người Kitô Hữu, sống trong thế gian với một cuộc sống khác biệt. Tro cũng nhắc cho chúng ta biết lối sống xưa trước lúc rữa tội đã thành tro bụi rồi. Chúng ta không còn thuộc về thế gian lúc trước nữa, và chúng ta nên chấm dứt lối sống đó. Vì chúng ta đã được tái sinh trong một cuộc sống mới. Và cộng đoàn Kitô Hữu của chúng ta phải minh chứng cuộc sống này để giúp người khác tin vào tin mừng mà chúng ta nghe được hôm nay. "Hãy nhớ tất cả chúng ta là tro bụi". Theo lời mời gọi của thánh Phaolô, "Hãy làm hoà cùng Thiên Chúa" vì chúng ta là " cộng sự viên của Ngài".
Ông Walter Brueggeman Giải thích về tro bụi trích từ sách sáng thế đoạn 2:7 ("Thiên Chúa dung bụi đất mà dựng nên con người vài Ngài đã thổi hơi vào nó để ban sức sống) như sau: Trong lễ tro, Phụng vụ nhắc cho chúng tai cội nguồn của mình là bụi đất và thật đúng chúng ta là "một tạo vật sinh ra từ đất". Và vì đất không tự sinh sản được, nên sự sống con người phải dựa vào Thiên Chúa đấng ban hơi thở của sự sống. Như thế, sự sống Chúng ta hoàn toàn dựa vào Thiên Chúa. Đây không phải là lời miệt thị, nhưng là chính thật của nguồn gốc con người. Bởi thế hôm nay khi nhắc đến tro bụi, nghỉa là đối với Thiên Chúa chúng ta chỉ là tro bụi. Và nếu không có Thiên Chúa chắc hẳn chúng ta sẽ không hiện diện được trên cỏi thế này. Khi chúng ta nói, "Hãy nhớ nguồn gốc của chúng ta. Thì Lạy Chúa những gi chúng con dung đến đều là cát bụi nếu chúng con không làm đều đó vì danh Chúa. Xin Chúa giử gìn chúng con trong từng giây phút của cuộc sống, và qua cái chết của Con Chúa, xin cứu chúng con thoát khỏi tội lỗi". Con người chúng ta là ai? Chúng ta chỉ là tạo vật được Chúa nhân từ thương ban từng giây phút, và đây cũng là điều để chúng ta suy gẫm khi bước vào mùa chay
Mùa chay không phải là mùa của riêng ai. Qua bao thế hệ, với bí tích rữa tội cho người lớn trong đêm vọng Phục Sinh, làm chúng ta quên đi tính cộng đoàn trong mùa chay. Thay vào đó là chúng ta theo thói quen tập trung vào “đời sống tâm linh” trong việc đền tội, đọc lời Chúa giúp chúng ta sự quân bình và đưa chúng ta theo đường hướng mùa chay cách tron vẹn. Trong khi chúng ta không lưu ý lời dẫn trong sách tiên tri Giôen, Anh chị em có thấy lời mời gọi đó chưa: "Hãy triệu tập chúng dân, mời dự đại hội thánh, triệu tập các cụ già..."Khi cộng đoàn đã tề tựu "Hãy hết lòng trở về với Ta.. Hãy xé lòng chứ đừng xé áo. Hãy trở về cùng Đức Chúa, là Thiên Chúa của anh em…"
Bài trích thư Phaolô gởi tín hữu thành Corintô đặt trọng tâm của mùa chay vào ý nghĩa của sứ vụ cộng đoàn. Qua thư của thánh Phaolô chúng ta biết là cộng đoàn tín hữu Côrintô cũng có những khuyết điểm như giáo hội chúng ta hôm nay. (Trong thánh lễ hôm nay chúng ta cùng xướng"Xin Chúa thương xót chúng con. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con") Có phải chúng ta có ý khen ngợi giáo hội tiên khởi không? Chúng ta xem họ như là một cộng đoàn gương mẫu, và chúng ta luôn thua kém họ. Nhưng các giáo hội tiên khởi và cả chúng ta điều cần ơn hoà giải. Thật ra thánh Phaolô nói thẳng với họ là phải xin ơn hoà giải cùng Thiên Chúa. Chúa Giêsu là dấu hiệu Thiên Chúa muốn hoà giải với chúng ta. Xin ơn hoà giải là điều cần thiết. Nên ông nói "Đây là thời Thiên Chúa thi ân". Có lẻ trong giáo đoàn Côrintô có nhiều sự bất hoà.!! Chúng ta có thể cứng lòng với Thiên Chúa nên không muốn thay đổi cách sống ("Hãy tránh xa tội lỗi và tin vào tin mừng") Nhưng, Thiên Chúa một lần nữa mời gọi chúng ta quay về.
Trong suốt 7 chương đầu của thư thánh Phaolô gởi giáo hữu Côrintô, ông tập trung vào sứ điệp hoà giải của phúc âm, và là nền tảng của sứ vụ người Kitô Hữu. Cộng đoàn này đang chia bè kết cánh sâu xé nhau. Sự chết của Chúa Kitô đã hoà giải chúng ta với Thiên Chúa, vì thế, nếu cộng đoàn không biết sống hoà thuận với nhau có nghĩa là không sống lời Chúa và không như Phaolô nói là nên “sứ giả của Chúa Kitô” cho thế gian. Mùa chay mời gọi chúng ta trở về với Thiên chúa và với cộng đoàn. Tin mừng chúng ta cần rao giảng đó chính là đời sống cộng đoàn hiệp thông yêu thương đó và là chứng cứ về những điều Thiên Chúa đã làm cho chúng ta,
Chuyển ngữ : FX. Trọng Yên, OP
ASH WEDNESDAY
Joel 2: 12-18;Psalm 50; 2 Corinthians 5: 20-6:2; Matthew 6: 1-6, 16-18
While these reflections usually focus on the Sunday readings, I also realize that many of us will be preaching today because of the special Ash Wednesday services (myself included!). So, I thought I would share a few reflections on the day. Some of these thoughts may also help us reflect on the entire season of Lent and so may provide background for other preachings during the Lenten season we are entering.
Ash Wednesday. The very title has an ominous ring to it. Add to that the somber reminder as ashes are imposed on our foreheads, "Remember you are dust and to dust you shall return." The alternative formula, "Turn away from your sin and be faithful to the gospel" sounds much better. I want to "be faithful to the gospel." But I am too quick to skip that opening, "Turn away from your sin." Sounds like, "Repent!" to me. There it is again, that serious note. No matter how you put it, I am dust and I must repent. No getting around the serious shift in sights and sounds the liturgy just took. Ash Wednesday is preceded by Fat Tuesday’s excesses because we all know how grim Lent can be. Let’s enjoy ourselves one last time before we enter the long dark tunnel of lenten denial – so goes the popular notion of Lent. But suppose it isn’t such a glum note? Suppose there is something joyous and relieving about Lent? Suppose, in other words, it is a time to clear away the distractions and hear again the liberating message of the Gospel? And suppose it is also a time to renew our community’s commitment to spread that message to others by our words and deeds? Still more, suppose it is a call to live as the reconciled community we claim to be, wouldn’t that be a powerful message and an invitation to others to be part of us?
We really don’t need Ash Wednesday to remind us that we are dust. Reminders of dust are all around us. Dust is what we return to at the end of our lives. But long before we breathe our last, life reminds us of the corruptibility of everything. So much of what we put our confidence in ages, breaks, comes apart at the seams and wears out. All that is new, shiny and glitzy have a very short life expectancy. Mortality touches even our most noble human treasures; loved ones die, sickness limits us, age saps our energies and our noble efforts to do good feel the strain of the long haul. This day’s liturgical action puts ashes on our foreheads, dust before our eyes, but the ashes are just a reminder of what life does to us all too frequently. It comes over to us and, in one way or another, rubs ashes on our foreheads, and says, "Remember, you are dust." It is frightening to thing about how much we forget and run away from this reality. So much of our society bases our identity and worth on what we have achieved and what we own. Today says, "Remember, it is dust."
But after we are told to repent we are invited again to "be faithful to the gospel." We are invited today to remember that we are baptized Christians, called to be in the world in a unique way. The world we live in is guided by different standards and norms for behavior. These ashes also remind us that our old way of life is dead-- turned to dust. We don’t belong to the old world any longer so we need to stop living as if we do. We are reborn to a new life. And our lives in Christian community must reflect this new life and help others to hear the message we hear today, "Remember all else is dust" In Paul’s language, our lives are an invitation to others to, "...be reconciled to God," for we too are "ambassadors for Christ."
Walter Brueggeman, referring to the dust statement in Gen 2: 7 ("The Lord God formed the human person of the dust of the ground and breathed into his nostrils the breath of life and man became a living creature." ), says that the Ash Wednesday liturgical formula reminds us that the human person is fundamentally material in origin, subject to all the realities of an "earth creature." And since dust is no "self starter," the reality of the human situation is that we depend on God’s free gift of breath. We are humans totally dependent on God for each moment of our existence. This is not a curse, but what it means to be human. So, when we are told to remember we are dust today, we are also making a statement about ourselves to God. It is as if we are saying, "Remember our origins, O God. We are dust without you. So much of what we touch turns to dust if not done in your name. Sustain us moment to moment in your life and through the death of your Son, deliver us from our sin." Who are we humans? We are creatures gifted from moment to moment by our gracious God and that is not a bad thing to remember as we enter another Lent.
It is important during Lent not to privatize the season. Over the generations, with the separation of adult baptism from the Vigil, we lost a sense of the communal sense of Lent. What we got instead was a highly individualized experience focusing on private spirituality with personal penances and "spiritual development." As always the scriptural readings give us balance and keep us on track. While we won’t be focusing on Joel, notice, in passing, the call for the assembly to gather, "notify the congregation, assemble the elders...." The community is being gathered and reminded to turn back to God, "...rend your hearts not your garments and return to the Lord your God."
The selection from 2 Corinthians puts our Lenten focus on the community’s renewal in mission. Paul’s letter reveals that the Corinthian community showed the same flaws as our own church communities. (The first thing we said in today’s eucharistic gathering was "Lord have mercy. Christ have mercy. Lord have mercy.") We do tend to idealize the early church community, don’t we? It’s as if they were the perfect model of what it means to be a Christian community and we are always falling short of their mark. But they were, and we are, always in need of reconciliation. In fact, Paul speaks very boldly appealing on God’s behalf for this reconciliation. Jesus is the sign that God wants to be reconciled to us. There is an urgency to this appeal for reconciliation. "Now is the acceptable time." Things must have been pretty hot among the Corinthian Christians! We may be resistant to God and to changing our ways ("Turn away from sin and be faithful to the Gospel."), but God is once again taking the initiative to appeal to us to return.
Throughout the first 7 chapters of this letter Paul is focusing on the gospel message of reconciliation and on the nature of Christian ministry. This community was split into bickering factions. Paul can be quite harsh in his criticism of them. Christ’ death has reconciled us to God and so, not to live as a reconciled community is to deny that gospel and to fail to be, with Paul, an "ambassador for Christ" to the world. Lent calls us back to God and to each other in community. The message we are to proclaim is a message to be preached by the witness of the whole community as we live out our joyful awareness of what God has done for us.
Giôen 2: 12-18; Tv 50; 2 Corintô 5: 20-6:2; Mátthêu 6: 1-6, 16-18
Tôi nghỉ rằng phần nhiều các linh mục thường giảng vào ngày Chúa nhật hơn là các ngày thường. Nhưng hôm nay là thứ tư lễ Tro. Thế nên tôi muốn chia sẻ với anh chị em một vài ý tưởng mong sao nó có thể giúp chúng ta định hướng được việc thuyết giảng trong mùa chay này.
Thứ tư lễ tro mang nhiều ý nghĩa sâu xa. Nó nhắc cho chúng ta nhớ thân phận của mình khi được xức tro trên trán: "Hãy nhớ mình là bụi tro và sẽ trở về với tro bụi". Hoặc chủ tế khi xức tro sẽ nói "Hãy thống hối và tin vào tin mừng". Lời này nghe có vẽ dể chịu hơn. Tôi muốn nói về việc "tin vào tin mừng". Nhưng để tin vào tin mừng thì "hãy tránh xa tội lổi". Hay nói cụ thể hơn là "hãy sám hối". Đây là ý tưởng tôi muốn anh chị em suy nghỉ, Thử hỏi khi tôi sám hối tôi vẫn là tro bụi. Vậy thì trong ngày thứ Ba trước thứ tư lễ tro, tôi cứ vui chơi ăn uống..., Vì chúng ta đều biết là bước vào mùa chay nó có không khí ảm đạm ra sao. Nên theo phong tục dân gian, họ đặt tên là ngày Thứ Ba Béo để cứ tiệc tùng linh đình phóng đảng; rồi để hôm sau; thứ tư lễ tro là bước vào mùa chay lúc đó hãm mình phạt xác là vừa. Nhưng, hãy nghĩ về hướng khác xem thử mùa chay không hề ủ dột và ảm đạm. Mùa chay là mùa xoá đi những ưu tư phiền toái, để có tâm hồn thanh tịnh đón nhận tin mừng. Là dịp để chúng ta đồng hành với cộng đoàn để rao giảng tin mừng cho người khác qua những công việc đạo đức tốt lành của chúng ta. Và cũng là dịp để chúng ta sống gắn bó, yêu thương và hoà giải với nhau, và đó cũng chính là điều chúng ta phải sống và phải tuyên xưng, và đây cũng là thông điệp có sức thuyết phục để làm cho cộng đoàn chúng ta hiệp nhất.
Thật ra chúng ta không cần đến lễ tro mới biết bản thân mình là tro bụi và nó sẽ tới lúc đời sống chúng ta sẽ tan biến đi để đưa ta về với cát bụi. Thế nhưng trong khoản thời gian sống trước khi thở hơi cuối cùng, chúng ta thấy mọi thực tại trần thế đều phù vân chóng tan. Ngay cả những vinh hoa, phú quý, hiện đại đều không còn tồn tại với chúng ta được. Khi cái chết đến với người thân chúng ta: qua bệnh tật, tuổi tác nó ngăn cản mọi nổ lực của con người, và ngay cả những việc đạo đức tốt lành cũng bị cái chết ngăn chặn. Nghi thức xức tro trên trán của phụng vụ hôm nay, trước mặt chúng ta chỉ là một nhúm tro thôi, nhưng nó nhắc chúng ta xét mình lại trong các hành vi của cuộc sống hằng ngày có nghỉ tới "Hãy nhớ mình là bụi tro". Thật đáng sợ khi chúng ta quên nghỉ đến điều này trong cuộc sống và thường né tránh nghỉ tới. Trong xã hội chúng ta đang sống, biết bao sự kiện giúp chúng ta thành công trong cuộc sống, hay đã sở hữu được một số tài sản nào đó. Và hôm nay khi thử nhìn lại các sự việc trên và nói "hãy nhớ mình là bụi tro".
Nhưng sau khi chúng ta được nghe "Hãy sám hối" và "hãy tin vào tin mừng" Đây là lời mời gọi chúng ta nhớ lại lúc chúng ta chịu phép rữa tội để trở nên người Kitô Hữu, sống trong thế gian với một cuộc sống khác biệt. Tro cũng nhắc cho chúng ta biết lối sống xưa trước lúc rữa tội đã thành tro bụi rồi. Chúng ta không còn thuộc về thế gian lúc trước nữa, và chúng ta nên chấm dứt lối sống đó. Vì chúng ta đã được tái sinh trong một cuộc sống mới. Và cộng đoàn Kitô Hữu của chúng ta phải minh chứng cuộc sống này để giúp người khác tin vào tin mừng mà chúng ta nghe được hôm nay. "Hãy nhớ tất cả chúng ta là tro bụi". Theo lời mời gọi của thánh Phaolô, "Hãy làm hoà cùng Thiên Chúa" vì chúng ta là " cộng sự viên của Ngài".
Ông Walter Brueggeman Giải thích về tro bụi trích từ sách sáng thế đoạn 2:7 ("Thiên Chúa dung bụi đất mà dựng nên con người vài Ngài đã thổi hơi vào nó để ban sức sống) như sau: Trong lễ tro, Phụng vụ nhắc cho chúng tai cội nguồn của mình là bụi đất và thật đúng chúng ta là "một tạo vật sinh ra từ đất". Và vì đất không tự sinh sản được, nên sự sống con người phải dựa vào Thiên Chúa đấng ban hơi thở của sự sống. Như thế, sự sống Chúng ta hoàn toàn dựa vào Thiên Chúa. Đây không phải là lời miệt thị, nhưng là chính thật của nguồn gốc con người. Bởi thế hôm nay khi nhắc đến tro bụi, nghỉa là đối với Thiên Chúa chúng ta chỉ là tro bụi. Và nếu không có Thiên Chúa chắc hẳn chúng ta sẽ không hiện diện được trên cỏi thế này. Khi chúng ta nói, "Hãy nhớ nguồn gốc của chúng ta. Thì Lạy Chúa những gi chúng con dung đến đều là cát bụi nếu chúng con không làm đều đó vì danh Chúa. Xin Chúa giử gìn chúng con trong từng giây phút của cuộc sống, và qua cái chết của Con Chúa, xin cứu chúng con thoát khỏi tội lỗi". Con người chúng ta là ai? Chúng ta chỉ là tạo vật được Chúa nhân từ thương ban từng giây phút, và đây cũng là điều để chúng ta suy gẫm khi bước vào mùa chay
Mùa chay không phải là mùa của riêng ai. Qua bao thế hệ, với bí tích rữa tội cho người lớn trong đêm vọng Phục Sinh, làm chúng ta quên đi tính cộng đoàn trong mùa chay. Thay vào đó là chúng ta theo thói quen tập trung vào “đời sống tâm linh” trong việc đền tội, đọc lời Chúa giúp chúng ta sự quân bình và đưa chúng ta theo đường hướng mùa chay cách tron vẹn. Trong khi chúng ta không lưu ý lời dẫn trong sách tiên tri Giôen, Anh chị em có thấy lời mời gọi đó chưa: "Hãy triệu tập chúng dân, mời dự đại hội thánh, triệu tập các cụ già..."Khi cộng đoàn đã tề tựu "Hãy hết lòng trở về với Ta.. Hãy xé lòng chứ đừng xé áo. Hãy trở về cùng Đức Chúa, là Thiên Chúa của anh em…"
Bài trích thư Phaolô gởi tín hữu thành Corintô đặt trọng tâm của mùa chay vào ý nghĩa của sứ vụ cộng đoàn. Qua thư của thánh Phaolô chúng ta biết là cộng đoàn tín hữu Côrintô cũng có những khuyết điểm như giáo hội chúng ta hôm nay. (Trong thánh lễ hôm nay chúng ta cùng xướng"Xin Chúa thương xót chúng con. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con") Có phải chúng ta có ý khen ngợi giáo hội tiên khởi không? Chúng ta xem họ như là một cộng đoàn gương mẫu, và chúng ta luôn thua kém họ. Nhưng các giáo hội tiên khởi và cả chúng ta điều cần ơn hoà giải. Thật ra thánh Phaolô nói thẳng với họ là phải xin ơn hoà giải cùng Thiên Chúa. Chúa Giêsu là dấu hiệu Thiên Chúa muốn hoà giải với chúng ta. Xin ơn hoà giải là điều cần thiết. Nên ông nói "Đây là thời Thiên Chúa thi ân". Có lẻ trong giáo đoàn Côrintô có nhiều sự bất hoà.!! Chúng ta có thể cứng lòng với Thiên Chúa nên không muốn thay đổi cách sống ("Hãy tránh xa tội lỗi và tin vào tin mừng") Nhưng, Thiên Chúa một lần nữa mời gọi chúng ta quay về.
Trong suốt 7 chương đầu của thư thánh Phaolô gởi giáo hữu Côrintô, ông tập trung vào sứ điệp hoà giải của phúc âm, và là nền tảng của sứ vụ người Kitô Hữu. Cộng đoàn này đang chia bè kết cánh sâu xé nhau. Sự chết của Chúa Kitô đã hoà giải chúng ta với Thiên Chúa, vì thế, nếu cộng đoàn không biết sống hoà thuận với nhau có nghĩa là không sống lời Chúa và không như Phaolô nói là nên “sứ giả của Chúa Kitô” cho thế gian. Mùa chay mời gọi chúng ta trở về với Thiên chúa và với cộng đoàn. Tin mừng chúng ta cần rao giảng đó chính là đời sống cộng đoàn hiệp thông yêu thương đó và là chứng cứ về những điều Thiên Chúa đã làm cho chúng ta,
Chuyển ngữ : FX. Trọng Yên, OP
ASH WEDNESDAY
Joel 2: 12-18;Psalm 50; 2 Corinthians 5: 20-6:2; Matthew 6: 1-6, 16-18
While these reflections usually focus on the Sunday readings, I also realize that many of us will be preaching today because of the special Ash Wednesday services (myself included!). So, I thought I would share a few reflections on the day. Some of these thoughts may also help us reflect on the entire season of Lent and so may provide background for other preachings during the Lenten season we are entering.
Ash Wednesday. The very title has an ominous ring to it. Add to that the somber reminder as ashes are imposed on our foreheads, "Remember you are dust and to dust you shall return." The alternative formula, "Turn away from your sin and be faithful to the gospel" sounds much better. I want to "be faithful to the gospel." But I am too quick to skip that opening, "Turn away from your sin." Sounds like, "Repent!" to me. There it is again, that serious note. No matter how you put it, I am dust and I must repent. No getting around the serious shift in sights and sounds the liturgy just took. Ash Wednesday is preceded by Fat Tuesday’s excesses because we all know how grim Lent can be. Let’s enjoy ourselves one last time before we enter the long dark tunnel of lenten denial – so goes the popular notion of Lent. But suppose it isn’t such a glum note? Suppose there is something joyous and relieving about Lent? Suppose, in other words, it is a time to clear away the distractions and hear again the liberating message of the Gospel? And suppose it is also a time to renew our community’s commitment to spread that message to others by our words and deeds? Still more, suppose it is a call to live as the reconciled community we claim to be, wouldn’t that be a powerful message and an invitation to others to be part of us?
We really don’t need Ash Wednesday to remind us that we are dust. Reminders of dust are all around us. Dust is what we return to at the end of our lives. But long before we breathe our last, life reminds us of the corruptibility of everything. So much of what we put our confidence in ages, breaks, comes apart at the seams and wears out. All that is new, shiny and glitzy have a very short life expectancy. Mortality touches even our most noble human treasures; loved ones die, sickness limits us, age saps our energies and our noble efforts to do good feel the strain of the long haul. This day’s liturgical action puts ashes on our foreheads, dust before our eyes, but the ashes are just a reminder of what life does to us all too frequently. It comes over to us and, in one way or another, rubs ashes on our foreheads, and says, "Remember, you are dust." It is frightening to thing about how much we forget and run away from this reality. So much of our society bases our identity and worth on what we have achieved and what we own. Today says, "Remember, it is dust."
But after we are told to repent we are invited again to "be faithful to the gospel." We are invited today to remember that we are baptized Christians, called to be in the world in a unique way. The world we live in is guided by different standards and norms for behavior. These ashes also remind us that our old way of life is dead-- turned to dust. We don’t belong to the old world any longer so we need to stop living as if we do. We are reborn to a new life. And our lives in Christian community must reflect this new life and help others to hear the message we hear today, "Remember all else is dust" In Paul’s language, our lives are an invitation to others to, "...be reconciled to God," for we too are "ambassadors for Christ."
Walter Brueggeman, referring to the dust statement in Gen 2: 7 ("The Lord God formed the human person of the dust of the ground and breathed into his nostrils the breath of life and man became a living creature." ), says that the Ash Wednesday liturgical formula reminds us that the human person is fundamentally material in origin, subject to all the realities of an "earth creature." And since dust is no "self starter," the reality of the human situation is that we depend on God’s free gift of breath. We are humans totally dependent on God for each moment of our existence. This is not a curse, but what it means to be human. So, when we are told to remember we are dust today, we are also making a statement about ourselves to God. It is as if we are saying, "Remember our origins, O God. We are dust without you. So much of what we touch turns to dust if not done in your name. Sustain us moment to moment in your life and through the death of your Son, deliver us from our sin." Who are we humans? We are creatures gifted from moment to moment by our gracious God and that is not a bad thing to remember as we enter another Lent.
It is important during Lent not to privatize the season. Over the generations, with the separation of adult baptism from the Vigil, we lost a sense of the communal sense of Lent. What we got instead was a highly individualized experience focusing on private spirituality with personal penances and "spiritual development." As always the scriptural readings give us balance and keep us on track. While we won’t be focusing on Joel, notice, in passing, the call for the assembly to gather, "notify the congregation, assemble the elders...." The community is being gathered and reminded to turn back to God, "...rend your hearts not your garments and return to the Lord your God."
The selection from 2 Corinthians puts our Lenten focus on the community’s renewal in mission. Paul’s letter reveals that the Corinthian community showed the same flaws as our own church communities. (The first thing we said in today’s eucharistic gathering was "Lord have mercy. Christ have mercy. Lord have mercy.") We do tend to idealize the early church community, don’t we? It’s as if they were the perfect model of what it means to be a Christian community and we are always falling short of their mark. But they were, and we are, always in need of reconciliation. In fact, Paul speaks very boldly appealing on God’s behalf for this reconciliation. Jesus is the sign that God wants to be reconciled to us. There is an urgency to this appeal for reconciliation. "Now is the acceptable time." Things must have been pretty hot among the Corinthian Christians! We may be resistant to God and to changing our ways ("Turn away from sin and be faithful to the Gospel."), but God is once again taking the initiative to appeal to us to return.
Throughout the first 7 chapters of this letter Paul is focusing on the gospel message of reconciliation and on the nature of Christian ministry. This community was split into bickering factions. Paul can be quite harsh in his criticism of them. Christ’ death has reconciled us to God and so, not to live as a reconciled community is to deny that gospel and to fail to be, with Paul, an "ambassador for Christ" to the world. Lent calls us back to God and to each other in community. The message we are to proclaim is a message to be preached by the witness of the whole community as we live out our joyful awareness of what God has done for us.