Ngu thị là người giàu có ở đất Lương, làm một cao lầu ở bên đường, đêm ngày thết tiệc mời khách hát múa, vang lên những tiếng cười nói vui rôm rả.

Ngày nọ, có ba người khách đang ở lầu dứới uống rượu, lúc ấy có một con cú mèo ngậm một con chuột thúi từ trên không bay qua, vừa lúc ấy con chuột chết rơi ngay trên bàn của ba người khách, và khách lại nghe thấy tiếng cười lớn ở trên lầu, họ cho rằng bị Ngu thị làm nhục, bèn giận run lên, tập họp dân chúng lại đến phá nhà của Ngu thị.

(Độc Dị Chí)

Suy tư :

Người ta thường nói : ở đời có ai học được chữ ngờ.

Ngu thị đang vui vẻ cười đùa với khách thì hoạ phá nhà tới, chỉ vì con chuột thúi ở đâu trên "trời" rơi xuống bàn ăn của thực khách ngồi bên dưới lầu.

Dân thành Sôđôma (St 19, 1-29) đang vui vẻ, rượu chè cờ bạc, trai gái lăng loàn dâm đãng, vui hưởng cảnh thái bình hoang dâm vô độ, thì thình lình lửa diêm sinh trên trời rơi xuống, thiêu huỷ tất cả mọi thứ, người và súc vật, trừ gia đình ông Lót : ai học được chữ ngờ !

Ngày 21 tháng 9 năm 1999, dân chúng của đảo quốc Taiwan đang yên giấc ngũ thì cơn ác mộng xảy đến : một trận động đất lớn làm hơn bốn ngàn người vừa chết vừa bị thương và mất tích, hậu quả cho đến nay vẫn còn : ai học được chữ ngờ !

Ngày 11 tháng 9 năm 2001, dân chúng New-York nước Mỹ đang vui vẻ hân hoan đón chào một ngày mới, người ta giao dịch mua bán, vui chơi, làm ăn... thì thình lình tai hoạ từ trên không ập xuống : hai toà nhà cao ốc giao dịch buôn bán của cả thế giới bị quân khủng bố lái máy bay đâm vào, cả hai toà nhà đều bình địa, không còn...tầng nào chồng trên tầng nào : ai học được chữ ngờ !

Và chữ ngờ cũng sẽ bất thình lình đến với tôi cũng như đến với những người khác, nhưng nếu như tôi vẫn luôn luôn chuẩn bị cho cái đến bất ngờ của Chúa Giêsu, thì chính tôi là người hạnh phúc nhất vậy.