NỊNH
Có một huyện lịnh rất thích người khác tâng bốc mình, mỗi lần ra một mệnh lệnh nào, nếu thuộc hạ mở miệng khen hay thì ông ta rất vui vẻ. Một thuộc hạ có lòng muốn nịnh ông ta nên lợi dụng lúc quan huyện có mặt, thì cố ý kề tai người bên cạnh nói nhỏ:
- “Phàm là quan ngồi ở trên cao thì phần nhiều đều thích người khác tâng bốc, chỉ có chủ nhân của chúng ta thì không như thế, ngài không hề để ý đến những lời tâng bốc của người khác !”
Quan huyện nghe được thì lập tức kêu tên thuộc hạ ấy đến trước mặt, vỗ ngực rung đùi, dương dương tự đắc, bèn khen thưởng cho tên thuộc hạ gấp bội, và nói:
- “Khà khà, chỉ có ngươi là hiểu lòng của ta, ngươi là tên thuộc hạ tốt nhất”.
Từ đó về sau tên thuộc hạ ấy càng thêm nịnh ông ta.
Suy tư:
Ở đời ai cũng thích người khác nói tốt cho mình, ai cũng thích người khác nói lời khen ngợi mình, vì đó là chuyện thường tình của con người không có gì là lạ cả.
Nhưng cách đây hơn hai ngàn năm, có một người sau khi chữa lành người bị phung cùi, thì nghiêm nhặt cấm anh ta không được nói cho ai biết là mình đã chữa lành bệnh cho anh ta, nhưng người được lành bệnh phung cùi ấy, vẫn cứ lớn tiếng nói cho người khác biết ai là người chữa lành bệnh nguy hiểm ngặt nghèo cho mình, vị đó chính là Đức Chúa Giê-su. (Mc 1, 40-45)
Được người khác khen ngợi khi mình làm việc tốt việc có ích cho mọi người thì đó chính là niềm vui, nhưng sẽ vui hơn và có ý nghĩa hơn khi người khác nói những lời thật khi nhận xét về công việc của mình làm. Đó chính là hoa quả của ân sủng trong đời sống tu đức, và là kết quả của sự tu thân dưỡng tính của người quân tử vậy.
Thích người khác nói lời nịnh nọt thì khác với lời khen thật của người khác.
----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Có một huyện lịnh rất thích người khác tâng bốc mình, mỗi lần ra một mệnh lệnh nào, nếu thuộc hạ mở miệng khen hay thì ông ta rất vui vẻ. Một thuộc hạ có lòng muốn nịnh ông ta nên lợi dụng lúc quan huyện có mặt, thì cố ý kề tai người bên cạnh nói nhỏ:
- “Phàm là quan ngồi ở trên cao thì phần nhiều đều thích người khác tâng bốc, chỉ có chủ nhân của chúng ta thì không như thế, ngài không hề để ý đến những lời tâng bốc của người khác !”
Quan huyện nghe được thì lập tức kêu tên thuộc hạ ấy đến trước mặt, vỗ ngực rung đùi, dương dương tự đắc, bèn khen thưởng cho tên thuộc hạ gấp bội, và nói:
- “Khà khà, chỉ có ngươi là hiểu lòng của ta, ngươi là tên thuộc hạ tốt nhất”.
Từ đó về sau tên thuộc hạ ấy càng thêm nịnh ông ta.
Suy tư:
Ở đời ai cũng thích người khác nói tốt cho mình, ai cũng thích người khác nói lời khen ngợi mình, vì đó là chuyện thường tình của con người không có gì là lạ cả.
Nhưng cách đây hơn hai ngàn năm, có một người sau khi chữa lành người bị phung cùi, thì nghiêm nhặt cấm anh ta không được nói cho ai biết là mình đã chữa lành bệnh cho anh ta, nhưng người được lành bệnh phung cùi ấy, vẫn cứ lớn tiếng nói cho người khác biết ai là người chữa lành bệnh nguy hiểm ngặt nghèo cho mình, vị đó chính là Đức Chúa Giê-su. (Mc 1, 40-45)
Được người khác khen ngợi khi mình làm việc tốt việc có ích cho mọi người thì đó chính là niềm vui, nhưng sẽ vui hơn và có ý nghĩa hơn khi người khác nói những lời thật khi nhận xét về công việc của mình làm. Đó chính là hoa quả của ân sủng trong đời sống tu đức, và là kết quả của sự tu thân dưỡng tính của người quân tử vậy.
Thích người khác nói lời nịnh nọt thì khác với lời khen thật của người khác.
----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
