“Ta Muốn, Anh Hãy Được Sạch” (Mc 1, 41)
Bệnh phong cùi ngày xưa là một trong “tứ chứng nan y”, khiến người ta rất sợ hãi. Trong sách Levi, Moise đã qui định rất kỹ: “Nếu người nào thấy da thịt mình mầu sắc khác thường, hoặc là mụn nhọt hay vết bóng loáng, đó là dấu hiệu của bệnh phong cùi... Những người bị phong cùi phải ở riêng ra một nơi, mặc áo rách, để đầu trần, lấy áo che miệng, miệng luôn la to rằng mình mắc bệnh truyền nhiễm và ô uế. Bao lâu người đó còn mắc bệnh phong cùi và ô uế thì họ phải ở riêng một mình ngoài trại”(Lv 13, 2,45).
Thật ra, phong cùi và ô uế là hai bệnh khác nhau, nhưng người Do Thái đã gộp thành một. Ô uế là bệnh tâm linh xuất phát từ lương tâm bệnh hoạn. Phong cùi là bệnh lý, do vi khuẩn gây ra. Từ tình trạng mất cảm giác xuất hiện ở một vài bộ phận trên cơ thể do dây thần kinh bị nhiễm trùng. Sau đó các bắp thịt tiêu đi, gân cốt co làm hai bàn tay co quắp. Ở mức độ nặng thì ngón tay ngón chân rụng dần. Chúng tôi đã có dịp vào trại phong Quỳnh Lập (nay là Bệnh viện Phong – Da liễu TW Quỳnh Lập, tỉnh Nghệ An). Những bệnh nhân phong ra đón chúng tôi, họ vỗ tay rất nồng nhiệt nhưng không thành tiếng kêu, vì bàn tay không có ngón. Ngày nay, y khoa đã đưa những người bệnh phong đi chữa bệnh. Hôm chúng tôi đến trại phong Quỳnh Lập lúc đó có 535 bệnh nhân thì chỉ có 25 bệnh nhân là có thể lây phải cách ly trên đồi để chữa bệnh, còn lại là những người sống bình thường. Sở dĩ người ta không muốn về lại gia đình vì mặc cảm, vì nhiều người xua đuổi, vì nhiều người nhìn họ bằng nửa con mắt. Thời đại của chúng ta đã chữa lành bệnh phong, thông tin đã tuyên truyền rộng rãi, đã biết rõ ràng mà người ta còn nhìn nhau, còn mặc cảm lớn như vậy, đến nỗi những người đã khỏi rồi nhưng họ không muốn trở về quê hương nữa, họ ở lại trại phong sinh cơ lập nghiệp. Con cái của những người bệnh phong hầu hết là đi học bác sĩ để sau này lại về phục vụ những người khác trong trại phong. Phương chi là thời Chúa Giêsu, y khoa chưa chữa được bệnh này. Chúng ta không lạ gì khi người ta phải qui định kỹ như vậy đối với một dân tộc du mục, nếu ở chung sẽ lây lan sang cho nhiều người khác.
Những người bệnh phong còn đau đớn gấp trăm ngàn lần cái đau thể xác, bởi vì họ bị kết án là ô uế. Mắc bệnh về thể lý, họ chịu đựng. Nhưng họ bị kết án là những người tội lỗi, những người ô uế thì thực sự họ bị kết án quá nhẫn tâm. Vì vậy khi họ bị đuổi ra ngoài, không những xa cách về không gian, mà còn bị xua đuổi về tâm lý, đau đớn vô cùng. Vậy mà một người phong đã đến gần Chúa Giêsu. Anh ta xin với Chúa Giêsu: “Lạy Thầy, nếu Thầy muốn, hãy cho con được sạch”(Mc 1,40). Chắc chắn lúc ấy, những biệt phái Pharisieu, những người Do Thái càng nhiệt tình càng quá khích kia đã chạy xa ba kilomet rồi! Còn Chúa Giêsu ở lại với những người phong cùi. Và bằng một lời nhân từ, Ngài nói: “Ta muốn, anh hãy được sạch”. Sạch ở đây không phải chỉ là sạch phong, mà anh ta còn được trả lại tư cách người làm con. Vì thế Chúa nói với người được sạch: “Hãy đi trình diện với các tư tế”. Bởi vì đó là luật của Moise, và đó cũng là luật để anh được tham dự vào quyền lợi của những người làm con. Chúa Giêsu đã chữa tận căn. Không chỉ là cho anh được sạch, mà còn cho anh được tái hội nhập với cộng đồng, cho anh ta ý thức mình là con của Thiên Chúa. Người bệnh phong này vì quá vui mừng nên đã không nhớ lời Chúa dặn là “đừng nói với ai mà chỉ đi trình diện với các thầy tư tế”. Anh đã loan truyền khắp nơi khiến cho Chúa Giêsu không công khai vào các thành nào được. Tại sao vậy? Vì người ta bao vây. Không phải bao vây để tố cáo Chúa, nhưng là để xin Chúa chữa đủ mọi thứ bệnh. Chúa Giêsu không sợ sự bao vây để xin tình thương, nhưng Chúa Giêsu biết tiết kiệm quĩ thời gian của Ngài để dành ưu tiên số một cho việc loan báo Tin Mừng và trên đường đi loan báo Tin Mừng thì giãi tỏa tình thương qua việc chữa lành các bệnh nhân. Việc người ta đến bao vây Ngài, khiến cho đường đi của Ngài bị tắc và thời gian của Ngài bị bó hẹp thêm. Vì vậy Chúa Giêsu muốn Ngài có thời gian nhiều hơn để đi loan báo Tin Mừng cho mọi người, vì những người ngồi trong bóng tối sự chết còn nguy hiểm hơn là những người mắc bệnh phong về bệnh lý. Bởi lẽ, họ sẽ chết trong tối tăm khi không được loan báo Tin Mừng của Đức Kitô. Họ sẽ chết trong đau khổ còn hơn là bệnh phong ăn rơi rụng các ngón tay ngón chân của những bệnh nhân, vì nó không chỉ rơi ngón chân ngón tay mà còn rơi mất cả linh hồn!
Việc Chúa Giêsu loan báo Tin Mừng là đưa ánh sáng xóa tan tối tăm, là đưa tình yêu thương xóa tan hận thù. Đưa sự sống thay thế cho cái chết. Chúa Giêsu là thầy thuốc vĩ đại. Ngài chữa bệnh phong về thể lý thì chỉ có trong thời gian và không gian nhỏ hẹp, nhưng Người đi loan báo Tin Mừng là Người chữa toàn thể thế giới và mọi thời đại. Những căn bệnh phong ăn mòn cả linh hồn sẽ được chữa trị bằng ánh sáng của Đức Kitô. Chính vì vậy, những người đến với Chúa, họ nhận ra rằng, họ là những người đáng thương, họ là những người tật bệnh cần thầy thuốc. Chúa Giêsu không xa cách họ, Ngài gần gũi, yêu thương, tha thứ và Ngài chữa lành. Điều quan trọng là người ta có biết chạy đến với Chúa hay không. Có nhiều người đến với Chúa bằng thể lý, rồi khi khỏi bệnh thì vui mừng, rồi cũng lại quên Thiên Chúa luôn. Có những người đến với Chúa để tìm mọi cách cho mình được những phép lạ để mình có thể được tự hào vinh dự hơn những người khác. Chính vì vậy, thánh Phaolo là người đã dạy chúng ta hãy tìm đến với Chúa trong ý nghĩa của một tông đồ, của một người lãnh nhận ơn cứu độ, và đó chính là ý nghĩa theo Chúa. Khi thánh Phaolo kêu gọi: “Anh em hãy noi gương tôi như tôi đã noi gương Đức Giêsu Kitô”(1Cor 11,1).
Noi gương Đức Kitô để trao ban sự sống. Noi gương Đức Kitô để “Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm”. Học nơi Đức Kitô để “Tìm an ủi người hơn được người ủi an, tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết, tìm yêu mến người hơn được người mến yêu”. Như vậy, trong khi giúp đỡ cho những người khác thì chính họ lại đang được trả lại cho chính mình. Vì “Chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân”(Kinh Hoà Bình của thánh Phanxicô Assisi). Những người biết mình tật bệnh chạy đến với Chúa để được Chúa chữa lành. Những người đó lại trở về lớn tiếng tạ ơn Chúa. Các thánh nói rằng “Lời tạ ơn là lời xin ơn đẹp nhất”. Chúa lại tiếp tục ban muôn ơn lành xuống cho người ta. Như vậy, một cuộc chữa trị bằng thể lý không quan trọng bằng chữa trị tật bệnh thiêng liêng trong linh hồn. Vì vậy, đến với Chúa Giêsu, trước hết chúng ta hãy xin Chúa “tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”. Mỗi người chúng ta muốn sạch tật bệnh trong linh hồn thì hãy tha thứ cho nhau. Hãy chia sẻ tình yêu thương bác ái với nhau.
Trong khi chúng ta theo sát dấu chân của Đức Kitô, đem Tin Mừng cứu độ là phương thuốc thần hiệu thiêng liêng chữa phong cùi thiêng liêng trong mọi thời đại để khỏi ngồi trong bóng tối của sự chết, nhưng đi vào ánh sáng của sự sống thì chính chúng ta đã được sự sống ấy.
Ngày hôm nay, mỗi người chúng ta hãy nhớ lời thánh Phaolo: “Dù anh em ăn, anh em uống, anh em làm việc gì. Hãy làm cho sáng danh Chúa”(1 Cor 10,31). Chúng ta làm vì danh Chúa Kitô để Chúa ban ơn cứu độ cho mọi người và khi góp phần cứu độ mọi người thì chính chúng ta lại được hưởng nguồn ơn cứu độ đó. Vì vậy, một lần nữa chúng ta nhắc nhau, hãy đến với Chúa Kitô để được sạch và đến với Chúa Kitô chúng ta học được thế nào là bác ái, thế nào là yêu thương chân thành và thế nào là đạt tới sự sống đích thật.
Lạy Chúa Giêsu Kitô
là Thầy nhân lành, là thầy thuốc vĩ đại.
Xin cứu chữa tật bệnh thiêng liêng
trong linh hồn mỗi người chúng con
để chúng con được lành sạch
và chúng con được sống một cuộc sống dồi dào.
Xin đừng để ai trong chúng con chết
vì bệnh phong của linh hồn
và chúng con không thoát ra khỏi vùng tối tăm
để được đến với ánh sáng là nguồn ơn cứu độ của Chúa.
Xin Chúa hãy đến và tiếp tục cho chúng con
được nghe lời đã phán với người bệnh phong trong Tin Mừng
rằng: “Ta muốn các con hãy được sạch”. Amen.
Lm. Phêrô Nguyễn Hồng Phúc
Bệnh phong cùi ngày xưa là một trong “tứ chứng nan y”, khiến người ta rất sợ hãi. Trong sách Levi, Moise đã qui định rất kỹ: “Nếu người nào thấy da thịt mình mầu sắc khác thường, hoặc là mụn nhọt hay vết bóng loáng, đó là dấu hiệu của bệnh phong cùi... Những người bị phong cùi phải ở riêng ra một nơi, mặc áo rách, để đầu trần, lấy áo che miệng, miệng luôn la to rằng mình mắc bệnh truyền nhiễm và ô uế. Bao lâu người đó còn mắc bệnh phong cùi và ô uế thì họ phải ở riêng một mình ngoài trại”(Lv 13, 2,45).
![]() |
Những người bệnh phong còn đau đớn gấp trăm ngàn lần cái đau thể xác, bởi vì họ bị kết án là ô uế. Mắc bệnh về thể lý, họ chịu đựng. Nhưng họ bị kết án là những người tội lỗi, những người ô uế thì thực sự họ bị kết án quá nhẫn tâm. Vì vậy khi họ bị đuổi ra ngoài, không những xa cách về không gian, mà còn bị xua đuổi về tâm lý, đau đớn vô cùng. Vậy mà một người phong đã đến gần Chúa Giêsu. Anh ta xin với Chúa Giêsu: “Lạy Thầy, nếu Thầy muốn, hãy cho con được sạch”(Mc 1,40). Chắc chắn lúc ấy, những biệt phái Pharisieu, những người Do Thái càng nhiệt tình càng quá khích kia đã chạy xa ba kilomet rồi! Còn Chúa Giêsu ở lại với những người phong cùi. Và bằng một lời nhân từ, Ngài nói: “Ta muốn, anh hãy được sạch”. Sạch ở đây không phải chỉ là sạch phong, mà anh ta còn được trả lại tư cách người làm con. Vì thế Chúa nói với người được sạch: “Hãy đi trình diện với các tư tế”. Bởi vì đó là luật của Moise, và đó cũng là luật để anh được tham dự vào quyền lợi của những người làm con. Chúa Giêsu đã chữa tận căn. Không chỉ là cho anh được sạch, mà còn cho anh được tái hội nhập với cộng đồng, cho anh ta ý thức mình là con của Thiên Chúa. Người bệnh phong này vì quá vui mừng nên đã không nhớ lời Chúa dặn là “đừng nói với ai mà chỉ đi trình diện với các thầy tư tế”. Anh đã loan truyền khắp nơi khiến cho Chúa Giêsu không công khai vào các thành nào được. Tại sao vậy? Vì người ta bao vây. Không phải bao vây để tố cáo Chúa, nhưng là để xin Chúa chữa đủ mọi thứ bệnh. Chúa Giêsu không sợ sự bao vây để xin tình thương, nhưng Chúa Giêsu biết tiết kiệm quĩ thời gian của Ngài để dành ưu tiên số một cho việc loan báo Tin Mừng và trên đường đi loan báo Tin Mừng thì giãi tỏa tình thương qua việc chữa lành các bệnh nhân. Việc người ta đến bao vây Ngài, khiến cho đường đi của Ngài bị tắc và thời gian của Ngài bị bó hẹp thêm. Vì vậy Chúa Giêsu muốn Ngài có thời gian nhiều hơn để đi loan báo Tin Mừng cho mọi người, vì những người ngồi trong bóng tối sự chết còn nguy hiểm hơn là những người mắc bệnh phong về bệnh lý. Bởi lẽ, họ sẽ chết trong tối tăm khi không được loan báo Tin Mừng của Đức Kitô. Họ sẽ chết trong đau khổ còn hơn là bệnh phong ăn rơi rụng các ngón tay ngón chân của những bệnh nhân, vì nó không chỉ rơi ngón chân ngón tay mà còn rơi mất cả linh hồn!
Việc Chúa Giêsu loan báo Tin Mừng là đưa ánh sáng xóa tan tối tăm, là đưa tình yêu thương xóa tan hận thù. Đưa sự sống thay thế cho cái chết. Chúa Giêsu là thầy thuốc vĩ đại. Ngài chữa bệnh phong về thể lý thì chỉ có trong thời gian và không gian nhỏ hẹp, nhưng Người đi loan báo Tin Mừng là Người chữa toàn thể thế giới và mọi thời đại. Những căn bệnh phong ăn mòn cả linh hồn sẽ được chữa trị bằng ánh sáng của Đức Kitô. Chính vì vậy, những người đến với Chúa, họ nhận ra rằng, họ là những người đáng thương, họ là những người tật bệnh cần thầy thuốc. Chúa Giêsu không xa cách họ, Ngài gần gũi, yêu thương, tha thứ và Ngài chữa lành. Điều quan trọng là người ta có biết chạy đến với Chúa hay không. Có nhiều người đến với Chúa bằng thể lý, rồi khi khỏi bệnh thì vui mừng, rồi cũng lại quên Thiên Chúa luôn. Có những người đến với Chúa để tìm mọi cách cho mình được những phép lạ để mình có thể được tự hào vinh dự hơn những người khác. Chính vì vậy, thánh Phaolo là người đã dạy chúng ta hãy tìm đến với Chúa trong ý nghĩa của một tông đồ, của một người lãnh nhận ơn cứu độ, và đó chính là ý nghĩa theo Chúa. Khi thánh Phaolo kêu gọi: “Anh em hãy noi gương tôi như tôi đã noi gương Đức Giêsu Kitô”(1Cor 11,1).
Noi gương Đức Kitô để trao ban sự sống. Noi gương Đức Kitô để “Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm”. Học nơi Đức Kitô để “Tìm an ủi người hơn được người ủi an, tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết, tìm yêu mến người hơn được người mến yêu”. Như vậy, trong khi giúp đỡ cho những người khác thì chính họ lại đang được trả lại cho chính mình. Vì “Chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân”(Kinh Hoà Bình của thánh Phanxicô Assisi). Những người biết mình tật bệnh chạy đến với Chúa để được Chúa chữa lành. Những người đó lại trở về lớn tiếng tạ ơn Chúa. Các thánh nói rằng “Lời tạ ơn là lời xin ơn đẹp nhất”. Chúa lại tiếp tục ban muôn ơn lành xuống cho người ta. Như vậy, một cuộc chữa trị bằng thể lý không quan trọng bằng chữa trị tật bệnh thiêng liêng trong linh hồn. Vì vậy, đến với Chúa Giêsu, trước hết chúng ta hãy xin Chúa “tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”. Mỗi người chúng ta muốn sạch tật bệnh trong linh hồn thì hãy tha thứ cho nhau. Hãy chia sẻ tình yêu thương bác ái với nhau.
Trong khi chúng ta theo sát dấu chân của Đức Kitô, đem Tin Mừng cứu độ là phương thuốc thần hiệu thiêng liêng chữa phong cùi thiêng liêng trong mọi thời đại để khỏi ngồi trong bóng tối của sự chết, nhưng đi vào ánh sáng của sự sống thì chính chúng ta đã được sự sống ấy.
Ngày hôm nay, mỗi người chúng ta hãy nhớ lời thánh Phaolo: “Dù anh em ăn, anh em uống, anh em làm việc gì. Hãy làm cho sáng danh Chúa”(1 Cor 10,31). Chúng ta làm vì danh Chúa Kitô để Chúa ban ơn cứu độ cho mọi người và khi góp phần cứu độ mọi người thì chính chúng ta lại được hưởng nguồn ơn cứu độ đó. Vì vậy, một lần nữa chúng ta nhắc nhau, hãy đến với Chúa Kitô để được sạch và đến với Chúa Kitô chúng ta học được thế nào là bác ái, thế nào là yêu thương chân thành và thế nào là đạt tới sự sống đích thật.
Lạy Chúa Giêsu Kitô
là Thầy nhân lành, là thầy thuốc vĩ đại.
Xin cứu chữa tật bệnh thiêng liêng
trong linh hồn mỗi người chúng con
để chúng con được lành sạch
và chúng con được sống một cuộc sống dồi dào.
Xin đừng để ai trong chúng con chết
vì bệnh phong của linh hồn
và chúng con không thoát ra khỏi vùng tối tăm
để được đến với ánh sáng là nguồn ơn cứu độ của Chúa.
Xin Chúa hãy đến và tiếp tục cho chúng con
được nghe lời đã phán với người bệnh phong trong Tin Mừng
rằng: “Ta muốn các con hãy được sạch”. Amen.
Lm. Phêrô Nguyễn Hồng Phúc
