Chúa Nhật 15 Thường NIên B

Am 7:12-15; Ep 1:3-14; Mc 6:7-13

Được sai đi với quyền bính là một biến cố quan trọng trong đời sống loài người. Không có người ngoại quốc nào ở nước sở tại được kính nể hơn là vị đại sứ. Tiếp nhận vị đại sứ là thừa nhận chính phủ của xứ sở họ. Khi chính phủ đổ thì vị đại sứ cũng không còn đại diện cho ai.

Chính Chúa Giê-su cũng dùng quan niệm được sai đi của loài người để tiếp tục việc rao giảng nước trời. Trong Phúc âm hôm nay, Chúa sai các tông đồi đi rao giảng tin mừng cứu độ nhân danh Người, chữa lành bệnh nhân và xua trừ ma quỉ. Chúa căn dặn các tông đồ đừng mang gì khác ngoài cây gậy, không được mang bị, mang bánh, không được mang tiền trong túi, chân phải mang dép và không được mang hai áo. Nếu áp dụng lời Chúa theo nghĩa đen thì đa số giáo sĩ và giáo dân đi truyền giáo đời nay đều đi trật đường rày. Theo lời Chúa dạy thì các tông đồ không được mang bị, mang bánh, mang tiền, mang hai áo. Tuy nhiên các nhà truyền giáo đời nay mang hai hay ba va-li đồ dùng và quần áo, lại còn mang tiền hay thẻ visa.. Lời Chúa trong Phúc âm hôm nay còn khác với lời Chúa trong Phúc âm Thánh Mát-thê-ô và Lu-ca về hành trang của các tông đồ đi truyền giáo. Điểm này chứng tỏ rằng cắt nghĩa lời Chúa theo nghĩa đen là không thích hợp. Ta cần nhờ đến những nhà chú giải thánh kinh để cắt nghĩa lời Chúa cho thích hợp. Ta cũng cũng cần nhờ đến Giáo hội để cắt nghĩa lời Chúa vì Giáo hội có sứ mệnh bảo toàn kho tàng mạc khải trong thánh kinh để khỏi bị cắt nghĩa sai lạc. Như vậy chi tiết về hành trang truyền giáo không quan trọng.

Lời Chúa dạy các tông đồ về hành trang trên đường truyền giáo là họ chỉ cần mang theo những vật dụng cần thiết mà thôi. Họ phải sống lối sống đơn giản như Chúa để cho sứ điệp rao giảng Phúc âm được tỏ hiện. Và Chúa muốn dạy họ phải đặt tin tưởng vào chương trình quan phòng của Chúa. Phúc âm Thánh Mát-thê-ô trong cùng câu chuyện còn ghi: thợ thì đáng được nuôi ăn (Mt 10:10). Nếu ta câu nệ vào những chi tiết như những vật dụng gì Chúa dạy các tông đồ phải mang, ta sẽ quên đi cái điều quan trọng là việc rao giảng tin mừng cứu độ. Phúc âm hôm nay ghi lại : Các ông đi rao giảng sự thống hối, xua trừ ma quỉ, xức dầu và chữa lành nhiều bệnh nhân ( Mc 6:12-13).

Sứ điệp rao giảng Tin mừng cứu độ mà Chúa truyền cho các tông đồ vẫn được tiếp tục trong Giáo hội do hàng giáo sĩ, do các linh mục và giám mục là những người kế vị các tông đồ thi hành. Các ngài nhận lệnh sai đi qua việc lãnh nhận chức thánh. Cái dụng cụ mà Chúa dùng không tuỳ thuộc vào địa vị xã hội hay trình độ học vấn, hay sự tài khéo của loài người, nhưng là vào quyền năng của Chúa và sự cộng tác của loài người.

Sự kiện trên được chứng minh qua việc Chúa gọi ông A-mốt là người xứ Giu-đê-a miền nam đi nói tiên tri cho người xứ Ít-ra-en miền bắc. Ông phản đối mạnh mẽ việc lạm dụng tôn giáo và tính cách thiếu tôn giáo đang lan tràn tại Ít-ra-en, đặc biệt ông nhấn mạnh việc thờ phượng mà thiếu đời sống luân lý lành mạnh là không có gía trị trước mặt Thiên Chúa. Khi ông tiên báo là vua Gia-rốp-am xứ Ít-ra-en sẽ bị ám sát và Ít-ra-en sẽ bị đi lưu đày, thì vị tư tế A-mát-gia ở đền thờ Bết-Ên phản đối, và khai trừ ông khỏi Ít-ra-en. A-mát-gia gọi A-mốt một cách xách mé là thày chiêm thay vì ngôn sứ hay tiên tri: Này thày chiêm ơi, mau chạy về xứ Giu-đa, về đó mà kiếm ăn, về đó mà tuyên sấm (Am 7:12). Đọc lịch sử, ta thấy thời đó ở xứ Ít-ra-en có trường dạy làm nghề ngôn sứ, một nghề để kiếm ăn. Do đó mà xuất hiện ra những ngôn sứ giả. A-mốt hiểu nghĩa của từ thày chiêm mà A-mát-gia dùng nên khẳng định, ông chỉ là người chăn chiên và đi hái sung vả, và Chúa đã gọi ông : Hãy đi nói tiên tri cho Ít-ra-en dân của ta (Am 7:15).

Các tông đồ mà Chúa chọn cũng chỉ là những người tầm thường, đa số làm nghề chài lưới. Các giám mục và linh mục của Chúa sau này cũng không nhất thiết phải là những nhà trí thức thông thái, nhà cải cách xã hội tài ba, hay chính trị gia lỗi lạc. Như vậy ta thấy cái dụng cụ Chúa dùng, giáo sĩ cũng như giáo dân, là tuỳ thuộc vào ơn Chúa, vào quyền năng Chúa, tuỳ thuộc vào người được tuyển chọn và sự cộng tác của người được sai đi.

NS Dân Chúa Mỹ Châu