CHÚA NHẬT 3 THƯỜNG NIÊN – B
Giôna 3: 1-5, 10; Tv 25; I Cr 7: 29-31; Maccô 1: 14-20

Thánh Phaolô nói với tín hữu Côrintô rằng “thời gian chẳng còn bao lâu” và tiếp theo đó là những lời cảnh báo cùng với những lời khuyên nhủ có phần lạ lùng và những hành vi khó hiểu. “Từ nay trở đi, những người có vợ hãy sống như là không có, ai khóc lóc, hãy làm như không khóc…” Vâng, hãy hy vọng vì thời gian chưa “hết”. Lời khuyên của ngài dành cho hôn nhân quả là khó khăn; khắc nghiệt đối với những đôi hôn nhân bền vững! Người ta thường trích đoạn văn này như lý do để không đọc thư Phaolô.

Nhưng hãy cho thánh Phaolô thêm cơ hội để tự bào chữa. Thánh Phaolô và cộng đoàn của ngài tin rằng họ đang sống trong những ngày cùng tận của thế giới. Với việc Đức Giêsu về trời và hứa sẽ trở lại, họ đã cho rằng Đức Kitô sẽ trở lại rất, rất sớm. Họ tin rằng mình là thế hệ cuối cùng và, trong bối cảnh của ngày cùng tận sắp đến, thì chỉ có một điều quan trọng nhất là phụng sự Đức Chúa như thế nào, và sẵn sàng đón Người quang lâm. Những mối quan tâm khác không cần xét đến, vì thời gian đã quá cận kề.

Thánh Phaolô đã giải thích (7,25) rằng những gì ngài nói không phải chỉ thị từ Đức Chúa nhưng là ý riêng của ngài. Có thể ngài đã không sống trong thời Chúa đến, nhưng thông điệp của ngài vẫn còn giá trị đối với chúng ta ngày nay: chúng ta không ngừng hướng về Thiên Chúa và quan tâm đến việc làm thế nào để phụng sự Chúa. Thánh Phaolô không chỉ thúc bách chúng ta đến nhà thờ mỗi ngày Chúa Nhật và sống tốt lành trong suốt cả tuần. Ngài kêu mời các tín hữu Côrintô và cả chúng ta nữa, hoàn toàn chú tâm đến Đức Chúa và đường lối của Người. Đối với Phaolô, đời sống Kitô hữu không phải chỉ là một cam kết tạm thời.

Ở đây, trong Thánh lễ này chúng ta có thể thực hành lời dạy của Phaolô. Chúng ta không chỉ đơn thuần là những người tham dự hay quan sát việc cử hành Thánh lễ. Nhưng, qua phép Rửa, chúng ta trở thành những tư tế và vì thế chúng ta đặt cuộc đời của mình, cùng với lễ vật là bánh và rượu, lên trên bàn thờ. Chúng ta dâng những lễ vật này trong việc phục vụ Thiên Chúa, không chỉ ở đây, nhưng cả thế giới ngoài kia nữa. Qua phép Rửa, mỗi người chúng ta có thừa tác tư tế, để sống ơn gọi duy nhất của chúng ta trong dân Chúa – một cách hoàn toàn.

Thánh Phaolô hôm nay mời gọi chúng ta hãy có một thái độ mới, ý thức Đức Giêsu đang hiện diện giữa chúng ta. Ngài khích lệ chúng ta hãy cứ tiếp tục hoán cải để trở nên môn đệ của Đức Kitô và chứng nhân cho vương quốc mới mà Người đã loan báo – được cai quản bằng tình yêu và ơn cứu độ của Thiên Chúa.

Ngay từ hàng đầu tiên, “Khỏi đầu Tin mừng Đức Giêsu Kitô con Thiên Chúa”, Tin mừng thánh Maccô đã trình bày vương quốc của Thiên Chúa đang đến trong thế giới. Maccô là tác giả của Tin mừng mà phụng vụ chọn đọc năm nay. Tin mừng của ngài là Tin mừng được biên soạn đầu tiên. Văn phong thì giản dị, với tính chất nín thở xuyên suốt từ đầu đến cuối. Maccô dường như muốn nhanh chóng chuyển tải tin vui đến cho chúng ta. (Từ “ngay lập tức” được sử dụng đến hơn 30 lần trong Tin mừng Maccô).

Maccô chú tâm đến sự nhận biết Đức Giêsu. Ngài trình bày một bản tóm tắt sứ vụ của Đức Giêsu và giới thiệu Người như một nhà giảng thuyết, một trong những hình ảnh ưa thích của ngài về Đức Giêsu – bên cạnh hình ảnh của người thày và người trừ quỷ. Trong Tin mừng Maccô, dân chúng dường như không biết Đức Giêsu là ai và sứ điệp của Người quan trọng ra sao. Thậm chí cả những môn đệ của Đức Giêsu cũng không hiểu. Maccô nhấn mạnh vào việc công bố “Đức Giêsu là con Thiên Chúa” (Mc 1,1). Sau này, Phêrô cũng sẽ đưa ra tuyên xưng ấn tượng về Đức Giêsu (Mc 8,29) và cuối cùng tên lính đứng dưới chân thập giá cũng tuyên xưng, “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa” (15,39).

Tin mừng Maccô lấy lại hình ảnh của sự cấp bách mà thánh Phaolô muốn nói với giáo đoàn Côrintô. Đức Giêsu loan báo hiện nay "thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần". Khi Phaolô thúc dục một sự cảnh giác dành cho Đức Giêsu, vì thế việc Đức Giêsu bước vào cuộc đời của những ngư phủ khiến các ngài phải quyết định – ngay tức thì. Người gọi các ông ra khỏi thói quen của những công việc thường ngày để đến một lối sống mới, hành động mới. Các ông đã đáp lại, dù các ông chẳng biết Người sẽ đưa các ông đi đâu và các ông sẽ phải làm những gì. Các môn đệ đầu tiên giống như những người ở thành Ninivê khi nghe bài giảng của ngôn sứ Giôna thì bỏ tất cả mọi sự mà đáp lại những gì ông nói với họ.

Thông điệp của ngôn sứ Giôna là một sự kết án; còn các môn đệ thì được nghe tin mừng do Đức Giêsu loan báo. Công việc của Đức Giêsu khởi sự ngay với những dòng đầu của Tin mừng theo thánh Maccô: Người công bố Nước Thiên Chúa đã đến gần và quy tụ một nhóm các môn đệ. Các ông sẽ hoàn tất những gì Người khởi sự. Các ông sẽ sẵn lòng dâng hiến cả hiện tại và tương lai cho Đức Giêsu.

Ngay tại những dòng đầu của Tin mừng đã có một dấu hiệu về những xung đột mà sau này Đức Giêsu phải đối diện khi sứ vụ này tăng lên và khi Người lên Giêrusalem. Maccô đặt khởi đầu sứ vụ của Đức Giêsu trong bối cảnh Gioan Tẩy Giả bị bắt. Xung đột từ nền tảng xuyên suốt Tin mừng này đã khởi đầu. Thế giới mà trong đó Đức Giêsu giảng dạy sẽ càng ngày càng khép kín trước sứ điệp của Người, nhưng Người vẫn rao giảng tin mừng.

Dân chúng sẽ nghe được sứ điệp mà Đức Giêsu nói, và còn thấy được tin vui hình thành ngay trong việc Người chữa lành. Người không đến để rao giảng một sự kiện tôn giáo bí mật và trừu tượng. Nhưng, Người loan báo về sự hiện diện của Thiên Chúa ở đây, ngay lúc này và mời gọi chúng ta hướng về Người và về Thiên Chúa Đấng đưa dẫn chúng ta vào sự sống.

Trong tiếng Hylạp, từ hoán cải là “metanoia”. Gốc gác của từ này ám chỉ đến con mắt tâm hồn. Vì thế, Đức Giêsu mời gọi chúng ta vào một cách nhìn hoàn toàn mới mẻ về chính chúng ta và thế giới. Nếu như “con mắt tâm hồn” được thay đổi, chúng ta sẽ sống với tầm nhìn được hướng dẫn bằng ánh sáng là Đức Kitô.

Chúng ta sẽ đáp lại ra sao khi Đức Giêsu bước vào cuộc đời ta cách mới mẻ ngay hôm nay và mời gọi chúng ta “hãy sám hối và tin”? Nếu chúng ta sám hối chúng ta không chỉ phải thay đổi lối hành xử, mà cả lối nghĩ của chúng ta nữa. Hành vi của chúng ta không được dựa trên nguyên tắc và quy chuẩn bị ảnh hưởng từ thế gian của riêng chúng ta. Nhưng, vì chúng ta là thành viên của Vương Quốc Thiên Chúa, đường lối của Thiên Chúa được sáng tỏ nơi Đức Giêsu, phải trở thành đường lối của chúng ta.

Trong cách dịch “đây là lúc hoàn tất” thì không chuyển tải được sức mạnh của nguyên nghĩa trong bản văn gốc. Trong tiếng Hylạp, từ ngữ để chỉ “thời gian” là kairos. Từ này rất giàu ý nghĩa. Đó không phải là thời gian đo bằng đồng hồ, chỉ ngày tháng hay giờ giấc. Kairos chỉ thời khắc mà dân Israel đang chờ mong và hy vọng. Đó là một thời khắc duy nhất, là lúc Thiên Chúa viếng thăm. Đức Giêsu nói đó là lúc hoàn tất. Thiên Chúa ở gần bên và Thiên Chúa hoàn tất những mong ngóng sâu xa nhất của chúng ta. Đức Giêsu công bố “Nước Thiên Chúa đã đến gần” và, đối với những người đón nhận sứ điệp của Người, Thiên Chúa là Đấng thống trị, chúng ta sẽ đón nhận và, cùng với Thiên Chúa, đời sống sẽ được biến đổi.

Đức Giêsu, người rao giảng, công bố một lời mời gọi và kêu mời chúng ta đáp lại bằng một lối nghĩ mới, hành động mới. Người không giải thích chi tiết cho các môn đệ đầu tiên, hay cho chúng ta, những gì người mong đợi nơi họ. Nhưng, Người đến để công bố một thời mới và mời gọi họ bước theo và tin tưởng nơi Người. Chúng ta không có bản đồ chỉ đường vào tương lai, nhưng theo Đức Giêsu, chính Người dẫn dắt chúng ta. Với Đức Giêsu, giây phút hiện tại luôn là thời hoàn tất.

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp


3rd SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
Jonah 3: 1-5, 10; Psalm 25; I Cor 7: 29-31; Mark 1: 14-20

St. Paul tells the Corinthians "the time is running out" and then follows that warning with recommendations for some strange and confusing behavior. "From now on, let those having wives act as not having them, those weeping as not weeping…." Well, keep your fingers crossed, the time has not "run out" – at least, not yet. His advice to married people sounds a bit off as well; hardly advice for a lasting marriage! People cite passages like these as good reasons not to read Paul.

But let’s give Paul a little more opportunity to defend himself. Paul and his community believed they were living in the last days. With Jesus’ departure and his promise to return, they expected Christ to appear soon – very soon. They believed they were the last generation and, in the light of the imminent end, the only important thing to think about was how to serve the Lord and be ready for his return. Other considerations did not count, not with the end so close at hand.

Paul has explained (7:25) that what he is saying doesn’t come from the Lord, but is his own opinion. He may have been way off on the matter of dates and times of the Lord’s return, but his message is pertinent to us now: we are not to put off turning our attention to God and focusing ourselves on how we can serve the Lord. Paul isn’t just urging us to go to church on Sunday and be nice to people during the week. He is calling the Corinthians and us to full attention to the Lord and his ways. Christianity isn’t a part-time commitment for Paul.

Here at this Eucharist we can practice Paul’s teachings. We are not mere participants or observers of the celebration of the Eucharist. Instead, through our baptism, we are a priestly people and so we place our lives, with the gifts of bread and wine, on the altar. We offer them in service to our God, not only here, but in the world. Through our baptism each of us has a priestly role, to live our unique vocations in the midst of God’s people – full-time.

Paul calls us today to a new attitude, to the consciousness of Christ’s presence already among us. He is suggesting that we continue our conversion to being Christ’s disciples and witnesses to the new reign he came to proclaim – the rule of God’s love and salvation.

From the opening line, "The beginning of the gospel of Jesus Christ the Son of God," Mark’s gospel displays the coming of God’s reign in the world. Mark is our featured writer for this liturgical year. His is our first written gospel. His style is simple, with a breathless quality throughout. Mark seems in a hurry to convey good news to us. (The word "immediately" occurs over 30 times in Mark.")
Mark focuses on Jesus’ identity. He provides a summary of Jesus’ ministry and presents him as a preacher, one of his favorite images for Christ – along with teacher and exorcist. In Mark people don’t seem to understand who Jesus is and what is important about his message. Even Jesus’ disciples don’t comprehend. Mark is focused on proclaiming "Jesus Christ, the Son of God" (1:1). Later, Peter will make his dramatic confession of Jesus (8:29) and finally the centurion at the foot of the cross will confess, "Truly, this man was the Son of God" (15:39).

Mark’s gospel captures the sense of urgency Paul conveys to the Corinthians. Jesus proclaims, now is "the time of fulfillment. The kingdom of God is at hand." As Paul urges a vigilance for Christ, so Jesus’ entrance into the lives of the fisherman compels them to make a decision – now. He calls them away from the routine of their ordinary lives to a new way of living and acting. They respond, though they have no idea where he will lead them or what will be asked of them. The first disciples are like the people of Nineveh who heard the preaching of Jonah and dropped everything to respond to what he told them.

Jonah’s message was a condemnation; but the disciples heard the good news proclaimed by Jesus. Jesus’ work begins immediately with the opening lines of Mark: he proclaims that God’s reign is at hand and he gathers a band of disciples. They will complete what he begins. They are willing to invest their present and future in him.

Here at the beginning of the gospel there is a hint of the conflict Jesus will face as this ministry grows and he goes on to Jerusalem. Mark locates the beginning of Jesus’s ministry in the context of John the Baptist’s arrest. Conflict forms the backdrop throughout this gospel and it has already begun. The world Jesus will preach in will be less and less open to his message, but still he proclaims good news.

People will hear the good news Jesus speaks, but they will also see the good news take shape in his healings. He did not come to teach arcane or abstract religious matters. Instead, he announces God’s presence here and now and invites us to turn to him and to God whom he wants to usher into our lives.

In the original Greek the word for repentance is "metanoia." The root of the word refers to the eye of the heart. So, Jesus is inviting us to an entirely new way of looking at ourselves and the world. If "the eye of our heart" is changed, we will live with vision guided by the light that is Christ.

What response shall we make to Jesus as he enters our lives anew today and invites us to "repent and believe"? If we are to repent we must change our ways of acting, but also how we think. Our actions must not be based on our own criteria or principles influenced by our world. Instead, since we are members of God’s kingdom, God’s ways revealed through Jesus, must become our ways.

In English Jesus’ announcement, "this is the time of fulfillment," doesn’t carry the weight it does in the original. In the Greek the word used for "time" is kairos. It is rich in meaning. It is not clock time, about a date or an hour. Kairos announces the moment all Israel has been waiting and hoping for. This is a unique time, a time of God’s visitation. Jesus says it’s a moment of fulfillment. God is near and God brings fullness to our deepest longings. Jesus announces "the kingdom of God is at hand" and, for those who welcome his message, God is the one whose rule we will accept and, with God, our lives will be transformed.

Jesus, the preacher, announces a call and invites us to respond by a new way of thinking and acting. He doesn’t spell out in detail to his first followers, or us, what he expects of them. He doesn’t hand them a rule book explaining how they are to behave. Instead, he comes announcing a new time and invites them to follow and trust him. We don’t have a roadmap into the future, but we follow Jesus who leads us there. With Christ, now is always a time of fulfillment.