ÔNG GIÓ NỒM

Có một ông chủ nhà giàu nhưng keo kiệt lạ thường, con trai đã lớn, bèn muốn mời một thầy giáo, nhưng điều kiện để được nhận là phải không ăn không uống.

Có người giới thiệu với ông ta : “Có một người không ăn uống, chỉ thích ăn mùi vị của gió nồm”.

Ông chủ nhà giàu nghe được bèn gấp gấp bàn hỏi với vợ, bà vợ suy lui nghĩ tới rồi lắc đầu liên tục nói : “Nếu một ngày nào đó có gió bấc thổi đến thì ông lấy thứ gì để cho ông ta ăn ?”

(Giải Uẩn thiên)

Suy tư :

Người “keo kiệt lạ thường” thì cách suy nghĩ cũng “lạ thường” không như những người khác, cái lạ thường của người keo kiệt là không muốn người làm việc ăn uống gì cả, chỉ lo làm mà thôi...

Có những người dáng vẻ bên ngoài không “keo kiệt lạ thường”, nhưng tâm hồn của họ thì luôn tràn đầy sóng gió, nghĩa là không được bình an, vì họ luôn “đâm bên này, thọt bên kia” khi anh em làm được việc hơn họ, bởi vì con mắt của họ không nhìn vào tâm hồn của mình để coi tốt hay xấu, mà cứ nhìn soi mói những khuyết điểm của anh em mà phê bình mặc dù anh em có rất nhiều ưu điểm hơn họ...

Người có tính “keo kiệt lạ thường” vì sợ hết của cải, xét cho cùng thì cũng không trầm trọng lắm cho bằng người “keo kiệt lạ thường” trong đời sống tu đức, bởi vì những người này không phải họ không muốn người khác không ăn không uống, nhưng chính họ đã khước từ tình anh em, chị em, khi họ cứ bất bình, thù hận trước những ưu điểm của người khác trổi vượt hơn mình.