CHỦ NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mc 6, 1-6

“Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở quê hương mình”.

Anh chị em thân mến,

Chỉ có những người đã cảm nghiệm được những đau khổ mới chia sẻ được những đau khổ của tha nhân, chỉ có những ai đã bị khinh chê, bị hất hủi, bị rẻ rúng mới hiểu được thế nào là sự tủi nhục. Chúa Giêsu đã kinh qua điều ấy khi Ngài bị những người trong làng trong họ rẻ rúng coi khinh, vì lí lịch của Ngài đối với họ không ra gì cả : con của bác thợ mộc Giuse.

Vì những thành kiến này, mà Chúa Giêsu đã không làm một phép lạ nào cho họ, vì có làm chăng nữa thì họ cũng không thể tin Ngài là Đấng Thiên Sai.

Thành kiến là mối mọt gặm nhấm tình yêu mà Chúa Giêsu đã phát hiện khi trở về quê hương, sau những ngày bôn ba rao giảng Tin Mừng Nước Trời, đáng lẽ, những người ở quê hương phải vui mừng mới phải, nhưng họ đã làm ngược lại : họ đã khinh rẻ Chúa Giêsu vì Ngài xuất thân từ con nhà nghèo, con bác thợ mộc.

Thành kiến là mối mọt gặm nhấm tình yêu giữa người với người, giữa những thành viên trong cộng đoàn với nhau, nó như những con mọt âm thầm phá nát mối giây liên hệ tình người trong cuộc sống, nó không chấp nhận một sự thực tồn tại đó là người anh em hôm qua và hôm nay không giống nhau, họ chì nhìn thấy cái quá khứ nghèo nàn của Chúa Giêsu, họ chỉ nhìn thấy cái kém cỏi của người anh em hôm qua mà không thấy cái hay của anh em hôm nay, cho nên đối với họ, dù anh tài giỏi đến đâu chăng nữa, thì anh cũng vẫn là con bác thợ mộc nghèo nàn, cũng là nói : anh vẫn cứ là một đứa có lí lịch không ra gì.

Chúa Giêsu đã chia sẻ những kinh nghiệm này cho chúng ta, bởi vì ai cũng có một quê hương, ai cũng có nơi chôn nhau cắt rún, và ai cũng có một lúc nào đó sẽ trở về lại quê hương sau bao tháng ngày xa cách. Và khi chúng ta bị những người anh em đồng hương khinh bỉ, rẻ rúng thì cũng đừng cho là khó chịu, vì chính Chúa Giêsu đã bị như thế. Người có thành kiến là người cố chấp, là người âm thầm phá hoại tình đoàn kết của cộng đoàn, của giáo xứ, của bà con họ hàng, vì nơi người thành kiến, muôn đời anh vẫn là anh của ngày hôm qua chứ không phải của ngày hôm nay. Đó cũng là do sự kiêu ngạo mà ra.

Thành kiến là chống lại ân sủng của Thiên Chúa nơi người anh em của chúng ta, bởi vì ân sủng của Chúa như giòng nước tuôn chảy trong tâm hồn của người anh em. Nước chảy thì luôn làm cho nơi mà nó chảy qua được sạch sẽ đổi mới và trong lành, cũng vậy khi chúng ta cứ mãi mê nhìn thấy cái khuyết điểm hôm qua của người anh em để rồi phê bình, khinh bỉ, thì chúng ta chống đối và phủ nhận ân sủng của Chúa nơi người anh em của chúng ta.

Ở trên đời có rất nhiều sự việc xảy ra mà chúng ta không ngờ tới, không dám nghĩ tới, nhưng nó vẫn cứ xảy ra, huống hồ người anh em của chúng ta, hôm qua họ là người thô lổ cộc cằn, nhưng hôm nay họ trở nên hiền lành dễ thương, hôm qua họ buôn gian bán lận, hôm nay họ trở thành kẻ lương thiện, hôm qua họ là tên không ra gì, nhưng hôm nay họ trở thành một linh mục, một tu sĩ, một nữ tu...

Tất cả đều là hồng ân của Thiên Chúa, không có ân sủng của Ngài, không ai có thể làm cho mình trở nên tốt hơn, nhưng họ đã cậy nhờ ơn Chúa để thánh hoá và mình và vươn lên. Vậy chúng ta lấy quyền gì để khinh rẻ anh em chị em của mình ?

Anh chị em thân mến,

Chúng ta đừng nhìn cái ngày hôm qua của người anh em để rồi có thành kiến là họ không tốt, nhưng hãy nhìn cái việc làm ngày hôm nay của họ để khuyến khích và động viên.

Nếu Chúa Giêsu cứ nhìn cái ngày hôm qua của chúng ta, nghĩa là Ngài cứ nhìn mỗi cái tội lỗi của chúng ta, thì thử hỏi, chúng ta được cứu độ chăng ?

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Bài giảng Chủ nhật 14 Thường Niên tai nhà thờ Chúa Thánh Thần – Taiwan.