NHÌN PHẢI TRÁI MÀ NÓI CHUYỆN KHÁC
N2T

Có một lần Mạnh tử nói với Tề Tuyên vương: “Có một người phải đi đến nước Sở, do đó mà nhờ người bạn ở nhà chăm sóc vợ và con trai của anh ta. Nhưng đợi khi anh ta từ nước Sở trở về, thì phát hiện vợ và con đã lần lượt chết đói, anh ta phải làm thế nào ?”
Tề Tuyên vương nói:
- “Thì tuyệt giao với người bạn ấy”.
Mạnh tử lại hỏi:
- “Có một quan trưởng chấp chánh, nhưng không quản lý nổi thuộc hạ của mình, thì nên làm thế nào cho tốt ?”
Tề Tuyên vương nói:
- “Tước đoạt chức vụ của nó”.
Mạnh tử hỏi tiếp:
- “Một quốc gia mà chính trị bại hoại, người dân không thể sống thoải mái, làm thế nào để giải quyết ?”
Tề Tuyên vương không muốn trả lời vấn đề này, nên giả bộ nghe không rõ, cặp mắt nhìn ra chỗ khác, đem đề tài xé ra nhỏ.
(Mạnh tử, Lương Huệ vương quyển hạ)

Suy tư:
Những người khi đối diện với người khác mà cứ nhìn nơi khác để nói chuyện, là người tâm hồn bất an trong lòng bối rối; người khi đối diện nói chuyện với người khác mà cứ liếc ngang liếc dọc là người có tâm địa bất chính dối gian; người khi nói chuyện với người khác mà nhìn vào mặt người đối diện, mắt không chớp là người ngay thẳng đến cố chấp; người mà khi nói chuyện thường nhìn vào thẳng vào người đối diện, cặp mắt linh động, cười vui vẻ là người thật thà đơn sơ…
Có những câu chuyện không đụng chạm đến mình, thì vui vẻ trả lời, và có khi góp ý phê bình; nhưng cũng có những câu chuyện có liên quan đến mình thì “nhìn phải trái mà nói chuyện khác”, bởi vì tâm hồn đang lo sợ bất an.
Người Ki-tô hữu được Chúa Giê-su dạy: “có thì nói có, không thì nói không”, tức là sống lương thiện thật thà công chính, bởi khi tâm hồn ngay chính thì luôn nhìn thẳng vào sự thật, dù sự thật đó có phủ phàng hoặc bất lợi cho mình.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com