THÁNH LỄ GIÁNG SINH_ LỄ NỮA ĐÊM
Isaia 9: 1-6; Tv 96; Titô 2: 11-14; Luca 2: 1-14

Đây là Lễ Đêm Giáng Sinh. Có nhiều nến sáng xung quanh nhà thờ. Máng cỏ, với hài nhi mới sinh, được đặt bên cạnh thánh đường. Ca đoàn được tập dợt kỹ lưỡng, tiếng hát của cộng đồng thì đầy đặn hơn và rộn rã hơn những ngày thường – nhất là đối với cộng đồng Công giáo! Tất nhiên, bài đọc Tin mừng lúc đáng chú ý nhất khi chúng ta được nghe lại trình thuật của thánh Luca về sự sinh hạ của Đức Kitô.

Vì thế, nhà giảng thuyết không thể không giảng về bài Tin mừng của ngày hôm nay. Nhưng có lẽ, đối với suy tư của chúng ta và đối với nhà giảng thuyết đáng quý dám liều lĩnh, chúng ta tập trung vào những bài đọc khác như điểm xuất phát cho việc hạ sinh của Đức Giêsu và ý nghĩa của việc hạ sinh đó đối với cuộc đời của chúng ta.

Ví dụ, trọng tâm của bài đọc trong thư thánh Phaolô gởi cho ông Titô là gì? Ông là cộng sự viên giảng dạy của Phaolô và chính Phaolô đã đặt ông làm người đứng đầu giáo hội mới ở Côrintô. Cộng đoàn mới cùng với người lãnh đạo còn non kinh nghiệm này cần sự hướng dẫn, và vì thế, thư của thánh Phaolô hướng dẫn ông Titô về mẫu người lãnh đạo mà ông nên noi theo, và ngài cũng đưa ra những chỉ dẫn về cách hành xử trong đời sống của cộng đoàn. Thư gởi ông Titô có thể chỉ mang tính hướng dẫn nhưng điều quan trọng là những nguyên tắc cư xử không hẳn là nguồn mạch căn bản đối với đời sống của Giáo hội. Đời sống tín hữu bắt đầu từ một tặg phẩm, như câu mở đầu thư Titô đã viết: “Ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ, đem ơn cứu độ đến cho mọi người.”

Bài đọc hôm nay từ thư Titô là một “khóa học ngắn hạn trong Kitô giáo” (Những ai đã tham dự tĩnh tâm Cursillô sẽ nhận ra cụm từ này). Trong khi bài Tin mừng hôm nay lại tập trung vào việc Đức Kitô giáng sinh, thì thư Titô lại có nhấn mạnh khác – một chủ đề khác của Mùa Vọng – sự quang lâm lần thứ hai của Đức Kitô. Người giảng thuyết có thể bắt đầu với sự kiện mà chúng ta đang mừng kính đêm nay, việc sinh hạ của Đấng Cứu Thế. Nhưng chúng ta cũng được nhắc nhở về một ân sủng khác mà chúng ta kiếm tìm đêm nay, sự canh tân đức tin của chúng ta trong ngày Đức Giêsu trở lại. Đấng đã sinh ra giữa chúng ta như Đức Chúa và Đấng Cứu Thế sẽ trở lại. Thánh Phaolô khích lệ niềm hy vọng của chúng ta khi chúng ta đang mong chờ Đức Kitô ngự đến. Niềm hy vọng vào tương lai đó đã thắp sáng những ngày hiện tại của chúng ta vì “ân sủng đã được biểu lộ, đem ơn cứu độ đến cho mọi người” sẽ giữ chúng ta kiên tâm với những việc làm mà chúng ta thể hiện nhân danh Đức Kitô, khi chúng ta mong đợi Người trở lại.

Vì những điều trước tiên đã được ban cho chúng ta, thánh Phaolô giờ đây nhấn mạnh đến những lĩnh vực luân lý trong cuộc sống chúng ta. Ngài mời gọi ông Titô và cộng đoàn của ông hãy “sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này…” Cách hành xử của chúng ta cần phải thay đổi vì những gì Thiên Chúa đã thực hiện cho chúng ta.

Việc mừng kính sự sinh hạ của Đức Kitô có những áp dụng cho đời sống chúng ta. Ân sủng không chỉ là một món quà, nhưng theo thánh Phaolô, nó còn là một ngôi trường “đào tạo” hoặc là giáo huấn cho chúng ta. Vì ân sủng đã đến qua việc sinh hạ của Đức Kitô, nên chúng ta được chỉ dạy và có khả năng sống một đời sống mới và có thể “từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục.” Vì thế, trong khi chúng ta không hề muốn làm lu mờ ánh sáng của ngày hôm nay đối với trẻ em, thì người lớn chúng ta nghe được tin vui và việc Đức Kitô giáng trần đang đặt ra trước mắt chúng ta một thách đố.

Bây giờ, chúng ta trở lại với câu chuyện của thánh Luca về sự hạ sinh của Đức Kitô. Trong mùa Giáng Sinh này chúng ta có thể có cơ hội xem trên truyền hình bộ phim “A Charlie Brown Christmas.” Trong đó, có cảnh Charlie Brown ấm ức hỏi rằng: “Ở đây có ai biết Lễ Giáng Sinh là gì không?!” Và Linô trả lời bằng cách trích dẫn chuyện kể của thánh Luca về các mục đồng. Tin mừng và “học giả Thánh kinh” Linô nhắc chúng ta rằng Lễ Giáng Sinh không phải là những gì mà văn hóa trần tục này nói đến. Lễ Giáng Sinh cũng không phải là cái Kindle hiện đại, cái iPad, chiếc xe hơi đời mới nhất, càng không phải là ánh sáng lấp lánh trong các cửa hàng. Lễ Giáng Sinh theo trình thuật của thánh Luca thì lạnh lẽo và bình dị, ngược hẳn với không khí rộn rã trong suốt cả mùa này. Đúng hơn, đó là Tin mừng của niềm hy vọng, đặc biệt là mùa của những người thất nghiệp, vô gia cư và của những ai mất nơi nương tựa vì sự suy thoái kinh tế, trong đó có cả chúng ta.

Sự sinh hạ của Đức Kitô diễn ra trong triều đại của Cêza Augustô và quan tổng trấn Quiriniô. Đó là những tên tuổi lớn thời bấy giờ, những nhà lãnh đạo có toàn quyền trên thế giới mà Maria và Giuse sống. Nhưng câu chuyện cho thấy rằng chính Thiên Chúa mới có quyền và ban hành một loại chiếu chỉ khác với chiếu chỉ của Cêza đã đưa ra. Thánh Luca chỉ ra cách thức Thiên Chúa có thể sử dụng quyền lực trần thế để hoàn thành những ý định của Người. Hãy nhớ rằng chính vua Sirô nước Ba tư đã trở thành khí cụ của Thiên Chúa để giải phóng dân Do Thái khỏi lưu đày (Is 45).

Đấng Cứu Độ của nhân loại đã sinh ra giữa những thường dân, những người không có thế lực chính trị mà cũng chẳng có vỏ bọc kinh tế. Những người đầu tiên được nghe tin vui và trọng đại về việc sinh hạ của Đấng Cứu Độ không phải là Cêza, cũng chẳng phải những quần thần của Quiriô hay những quan chức trong các cung điện, nhưng là những người chăn cừu đang làm công việc tầm thường trên cánh đồng. Thiên Chúa là Đấng cai quản thế giới và ân huệ của Người chiếu tỏa trên những người nghèo. Đây là đề tài mà thánh Luca sẽ nói xuyên suốt Tin mừng của ngài.

Hài nhi được bọc trong khăn tã và đặt nằm trong máng cỏ là sự nhắc nhở cho chúng ta ngày nay về 15 triệu trẻ em (21% trên tổng số trẻ em) đang sống trong cảnh nghèo khổ trên đất nước này. Theo thống kê về sự nghèo đói của liên bang, mỗi năm cứ 4 gia đình thì có một gia đình thu nhập chỉ 22,05 đôla Mỹ, nhưng Trung Tâm Trẻ Em Nghèo Đói của Quốc Gia nói rằng số tiền phải gấp đôi mới có thể tạm đủ chi tiêu cho bình quân mỗi gia đình đó. Dựa vào thống kê này, Trung Tâm nói rằng 42% trẻ em sống trong những gia đình có mức thu nhập quá thấp.

Thánh Luca không thuật lại một câu chuyện hoàn toàn mới, nhưng trong mỗi lần tiếp theo ngài lại kể thêm về những điều đã khởi sự từ ban đầu. Câu chuyện về việc sinh hạ của Đức Giêsu chứa đựng những chủ đề ứng nghiệm từ những lời loan báo của các ngôn sứ Dothái, chẳng hạn như, Nhà Đavít, sự mỏi mòn mong chờ Đấng Mêsia, thành phố Bêlem, v.v… Thiên Chúa của Tân Ước cũng chính là Thiên Chúa trong Thánh Kinh của người Hípri.

Đó là một câu chuyện dài bắt đầu với giao ước mà Thiên Chúa đã thiết lập với ông Abraham và bà Sara, mặc dù nhiều lần và nhiều cách con người đã phá vỡ lời giao ước đó, nhưng Thiên Chúa luôn chứng tỏ lòng trung thành với lời đã hứa. Nhiều lần con người đã chối bỏ Thiên Chúa, nhưng Người không bỏ rơi chúng ta. Người giảng thuyết có thể nhấn mạnh vào tình yêu vững bền của Thiên Chúa, thậm chí cả khía cạnh tội lỗi và sự chống cưỡng của chúng ta.

Hoàng đế Cêza Augustô ra lệnh kiểm tra dân số là Octavianô. Sự thăng tiến quyền lực của ông đem lại niềm hy vọng cho những ai thuộc Đế Quốc Rôma, luật lệ của ông thì nhẹ nhàng, kiên quyết, hứa hẹn một nền hòa bình và yên ổn. Nhưng những người kế vị của ông lại không đáp ứng những nguyện vọng đó, dân chúng thời đại của thánh Luca kinh nghiệm chuyện này hơn ai hết. Người ta không thể tìm thấy Đấng Cứu Độ nhân loại trong bất cứ quyền lực nào của con người hay trần thế. Thánh Luca mời gọi chúng ta hãy cẩn trọng xét xem chúng ta đặt niềm hy vọng và sự an toàn của mình nơi đâu. Luật của các hoàng đế đã qua đi; nhưng quyền thống trị của Thiên Chúa thì còn mãi, dẫu cho nguồn gốc và sự hiện diện của nó có khiêm tốn ra sao trong thế giới chúng ta ngày nay.
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp


CHRISTMAS MIDNIGHT
Isaiah 9: 1-6; Psalm 96; Titus 2: 11-14; Luke 2: 1-14

It’s Midnight Mass (most likely earlier, to accommodate families). There are lots of lighted candles around the church. The manger, with the newborn child, is set on the side in the sanctuary. The choir is well-rehearsed and the congregation’s singing is fuller and more robust than usual – rather rare for a Catholic community! Of course, the gospel reading is a highlighted moment as we hear Luke’s narration of the birth of Christ.

So, it is going to be very hard for a preacher not to preach from tonight’s gospel. But maybe, for our own reflection and for the rare preacher who is willing to take a risk, we might focus on one of the other readings as our jumping-off point to the Nativity and its significance for our lives.

For example, what about focusing on the reading from Titus? He was a co-preacher with Paul who set him as head of the new church in Crete. This new community and its fledgling leader needed guidance and so Paul’s letter instructs Titus on the kind of leader he should be and he gives directives for the community’s manner of life. The Letter to Titus may be instructive but, as important as they are, rules for behavior is not the primary source for the life of the church. The life of the faithful begins with a gift, as our opening line states, "The grace of God has appeared, saving all."

Tonight’s reading from Titus is a "short course in Christianity." (Those who have made a Cursillo retreat will recognize that term.) While tonight’s gospel focuses on Christ’s birth, Titus has a second emphasis – the other theme of Advent – Christ’s second coming. The preacher might begin with the event we are celebrating this night, the birth of the Savior. But we are also reminded of another grace we seek tonight, the renewal of our faith in Christ’s return. The One who was first born among us as our Lord and Savior will return. Paul encourages our hope as we look forward to Christ’s coming. That hope for the future puts light on our present days for "the grace that has appeared, saving all" will keep us firmly committed to the acts we perform in Christ’s name, as we wait for his return.

Because of what has first been given us, Paul can now emphasize the ethical ramifications for our life. He calls Titus and his community to "live temperately, justly and devoutly in this age…." Our behavior must and can change because of what God has already done for us.
Celebrating Christ’s birth has implications for our lives. Grace is not only a gift, according to Paul, it is a school of "training" or discipline for us. Because of the arrival of grace, through Christ’s birth, we are taught and enabled to live new lives and can "reject godless ways and worldly desires." So, while we want to do nothing that will dampen the light of this day for the children, we adults hear the joyful good news and the challenge Christ’s birth places before us.
Now let’s turn to Luke’s story of Christ’s birth. During this Christmas season you may get a chance to watch on television "A Charlie Brown Christmas." In one scene Charlie Brown asks in frustration, "Is there anyone here who knows what Christmas is all about?!" And Linus answers by quoting Luke’s narrative of the shepherds. The gospel and the "biblical scholar" Linus, remind us that Christmas isn’t about what our secular culture proclaims. It’s not about the latest Kindle, I Pad, newest car, or the glitter in the malls. Luke’s narrative is stark and simple, standing in contrast to the allures of the season. It’s more a gospel of hope, especially for this season’s unemployed, homeless and those who have lost homes because of the financial mess we are in.

Christ’s birth happened during the reign of Caesar Augustus and the local rule of Quirinius. Those were the big names of the day, the rulers who seemed to be in charge of the world in which Mary and Joseph lived. But the story reveals that God is in charge and has issued a different kind of the decree than the one Caesar did. Luke shows how God can use secular power to accomplish God’s goals. Remember it was the Persian king Cyrus who was God’s instrument to free the Israelites from exile (Isaiah 45).

The Savior of the world is born among humble people who have no political or financial clout. The ones who first hear the great and good news of his birth aren’t in Caesar or Quirinius’ courts or palaces, but shepherds doing their lowly work in the fields. God is the one in charge of the world and God’s favor shines on the poor. This will be a theme Luke will return to throughout his gospel.

The child wrapped in swaddling cloths lying in a manger is a reminder today of the 15 million children (21% of all children) living in poverty in our country. The federal poverty level is $22,050 a year for a family of four, but the National Center for Children in Poverty says that it takes twice that to cover expenses for an average family. Based on that statistic, the NCCP says 42% of children live in low-income families.

Luke isn’t telling an entirely new story, but more a continuation of one already begun. The story of Jesus’s birth contains fulfillment themes from the Jewish prophets, e.g. the House of David, the long-awaited Messiah, the town of Bethlehem, etc. The God of the New Testament is not different from the God of the Hebrew Scriptures.

It is a long story that started with a covenant God made with Abraham and Sarah and, despite the many human failures along way, God has proved faithful to that promise. Humans may have given up on God many times, but God hasn’t given up on us. The preacher might want to focus on God’s loving persistence even in the face of our sins and resistance.

The Caesar Augustus who ordered the census was Octavian. His rise to power gave hope to those in the Roman Empire, for his rule was benign and stable and offered a promise of peace and security. But his successors had not fulfilled those hopes, as the people of Luke’s time came to experience. Humanity’s savior would not be found in any human authority or world power. Luke invites us to examine where we have placed our hopes and security. The rule of the Caesars has passed; but God’s dominion does not – no matter how humble its origins or its presence in our world today.