Ngàn Năm Cũng Như Một Ngày

Thánh Phê rô đã từng khẳng định: “Đối với Chúa, một ngày như thể ngàn năm và ngàn năm cũng như một ngày” (2Pr 3,8). Xét về phương diện loài người, thì chúng ta cũng cảm thấy được một ngày như thể ngàn năm, đó là khi người ta nói “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”. Có nghĩa là một ngày trong nhà tù thì bằng ngàn năm ở ngoài. Nhưng ngàn năm như thể một ngày thì chỉ có mình Thiên Chúa thấy. Vì người sống một trăm năm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vậy mà người đó cũng có thể nói là cảm thấy trăm năm tựa như một ngày đã qua, nghĩa là cuộc đời chóng qua chóng hết. Nhưng ngàn năm như một ngày thì ai sống được. Các vua chúa ngày xưa được người ta tung hô “vạn tuế” “thiên tuế”, nhưng đó chỉ là những lời sáo ngữ mà thôi.

Ai sống được ngàn năm để thấy thời gian như một ngày đã qua? Chỉ có Thiên Chúa! Đối với Ngài, ngàn năm cũng tựa một ngày, để chúng ta thấy Ngài làm chủ thời gian . Thư Do thái khẳng định: “Đức Kitô hôm qua cũng như hôm nay và mãi mãi”(Dt 13,8). Loài người chúng ta chỉ biết một ngày như thể ngàn năm, khi mà chúng ta chịu những đau khổ cực hình trong ngục tù để thấy giá trị của cuộc đời, và vì thế, con người không thể kiên nhẫn khi thấy cuộc đời trăm năm của mình đã trôi về cuối đời. Như người ta nhắc nhau: “Chơi xuân kẻo phí xuân đi, cái già xồng xộc nó thì theo sau”. Con người thấy thời gian của mình quá ngắn, nên họ nôn nóng, họ hưởng thụ, họ sống gấp. Còn với Thiên Chúa, Ngài có cả ngàn ngàn năm, Ngài có cả vĩnh cửu, do đó Ngài kiên nhẫn. Từ sáng tới trưa, từ trưa tới tối. Ngài chờ đợi những tội nhân, Ngài chờ đợi con người biết quay đầu trở lại. Mùa Vọng là như thế, mùa Vọng không chỉ có từ phía chúng ta hướng về Chúa. Mùa Vọng trước hết là Chúa đến với chúng ta. Đừng tưởng rằng chỉ những người Do Thái, các tiên tri mới mong đợi: “Trời cao hãy đổ xương xuống và ngàn mây hãy mưa Đấng cứu độ”. Những lời kêu gào cùng trời đất diễn tả một tâm trạng khát khao mong mỏi của các tiên tri, của dân riêng của Chúa nhưng chưa nói đến lòng khao khát yêu thương của Chúa đến với con người. Bởi vì khi con người chưa biết kêu lên những lời não nùng thảm thiết thì Chúa đã hứa ban ơn cứu độ rồi. Và ngay giây phút con người sa ngã và bị luận phạt thì lời hứa trao ban Đấng Cứu Thế đã được hứa rồi. Cho nên Thiên Chúa đã mong mỏi đến với nhân loại từ ngàn xưa, từ giây phút mà nhân loại phạm tội. Thiên Chúa muốn cho dòng dõi người phụ nữ đạp dập đầu con rắn để quyền lực của Satan không thể làm gì trên con cái của ngài được. Có cha mẹ nào nhìn thấy con cái quằn quại trong ốm đau bệnh tật, hay trong những vết thương mà người cha người mẹ đó có thể bình thản ăn no ngủ kỹ được không? Và vì thế, Thiên Chúa bao lâu còn nhìn thấy nhân loại bước đi trong u tối, đau đớn vì án phạt, Thiên Chúa đâu có ngủ yên, Thiên Chúa đâu có thờ ơ. Thiên Chúa muốn nhập thể làm người để cứu độ, và vì ngàn năm cũng như một ngày, nên ngày đó ở trong quyền năng của Thiên Chúa. Ngài không vội vàng, nhưng Ngài cũng không để thời gian quá muộn. “Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà, và sống dưới lề luật”( Gl 4,4).

Như vậy, ngày giờ Chúa đến đã định từ ngàn xưa và Thiên Chúa cũng mong đợi giờ phút đó để giải thoát cho Dân riêng của Ngài khỏi những nỗi đau.

Mùa Vọng là mùa gặp gỡ giữa tình thương của người Cha với lòng khao khát của người con. Mùa Vọng là mùa mà đức công chính từ trời cao nhìn xuống và tín thành từ dưới đất mọc lên. Mùa Vọng là điểm giao thoa của ơn phúc và tình thương. Vậy nếu hôm nay chúng ta sống thản nhiên như những người ngoài cuộc, nếu hôm nay chúng ta không có một chương trình gì để biến đổi, để khởi sự, thì mùa Vọng, có thể nói như từ ngữ hiện đại ngày nay là “Số điện thoại bạn gọi hiện đang ở ngoài vùng phủ sóng”!. Chúng ta phải liên lạc được với Chúa. Chúng ta phải lắng nghe được tiếng Chúa. Còn khi điện thoại báo lại “ở ngoài vùng phủ sóng” thì làm sao chúng ta liên lạc được. Hoặc là, với điện thoại bàn thì, “Bạn đã quay số quá chậm”. Qua mùa Vọng, qua Giáng Sinh rồi mà bạn chưa sám hối, chưa canh tân vì quay số quá chậm. Hoặc là bạn đã bấm sai số: “Số bạn gọi không có trong danh mục điện thoại”!!!?. Chắc bạn đã gọi cho những văn minh vật chất, trào lưu thế tục, sống gấp hưởng thụ, phá thai, ma tuý, bệnh xã hội thời đại và các loại vấn đề... Những số ấy thì làm sao mà liên lạc được với Thiên Chúa. Cho nên đây là thời điểm để chúng ta phải bắt đầu lại. Tại sao tôi không nghe được tiếng Chúa? Tại sao tôi không giữ được liên lạc với Chúa? Tôi phải tự xét mình tôi.

Gioan Tẩy Giả hôm nay xuất hiện. Đừng nghĩ rằng uống mật ong rừng là tẩm bổ và như thế là vương đế. Mật ong rừng là một thứ nhựa cây ngọt ngọt nên dân gọi là mật ong rừng. Ngài ăn châu chấu, ngài uống nhựa cây. Một cuộc sống khắc khổ như vậy. Mặc áo lông lạc đà. Người Việt Nam chúng ta nghĩ là mặc áo lông thì ấm, hôm nào chúng ta làm áo lông trâu xem, để chúng ta thấy cảm giác của lông trâu đâm vào da thịt nó êm dịu như thế nào, để hiểu ra lông lạc đà còn cứng gấp mười lần lông trâu mà Gioan Tẩy Giả đã mặc. Một cuộc sống khắc khổ như thế mà ngài chỉ có trở lại để nói với mọi người rằng: “Tôi là tiếng kêu trong hoang địa, hãy sửa đường cho thẳng để Chúa đi, như ngôn sứ I-sai-a đã nói”( Ga 1,23). Bởi đó là một tiếng kêu gọi khẩn cấp. Nếu không dọn đường, nếu không tự chỉnh thì làm sao thấy được Thiên Chúa. Và nếu không liên lạc được với Thiên Chúa vì, như với tivi gọi là “nhiễu” và radio thì gọi là bị loạn sóng. Một người sống trong tình trạng loạn sóng và nhiễu sóng thì thời đại của chúng ta bệnh Stress là đương nhiên. Trong thế giới ngày nay, nếu chúng ta không nghe được tiếng Chúa thì con người mất bình an, mất đi niềm hy vọng. Mùa Vọng chính là cho chúng ta một niềm hy vọng, cho chúng ta một sự bình an. Và Chúa đang chờ đợi sự đáp trả từ phía con người. Người ta chỉ nói về phía con người mà không nói về phía Thiên Chúa. Ngài mong đợi chúng ta đáp trả lại tiếng mời gọi của Ngài. Chính Ngài đã đi bước trước: “Ngay khi chúng ta không có sức làm được gì vì còn là hạng người vô đạo, thì theo đúng kỳ hạn, Đức Kitô đã chết vì chúng ta”( Rm 5,6). Ngài đến với chúng ta trong thân phận của một người tôi tớ đau khổ theo cách diễn tả của tiên tri Isaia: “Bị ngược đãi, Người cam chịu nhục, chẳng mở miệng kêu ca; Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng hề mở miệng”( Is 53,7). Và vì thế, nhiều người đã cố tình làm ngơ. Coi đó như là không phải liên quan đến thân phận của mình.

Mùa Vọng hôm nay nhắc chúng ta đừng làm ngơ với Chúa, với anh em. Nếu chúng ta muốn gặp Chúa. Nếu chúng ta muốn thực sự nhận ra Chúa đã đến trần gian và ở giữa chúng ta, thì ngay từ hôm nay, chúng ta hãy nối lại liên lạc với Chúa. Nếu vì nghe nhầm tiếng Chúa, vì không liên lạc được với Chúa hay vì tâm hồn của chúng ta có quá nhiều những bụi gai um tùm bóp nghẹt thì mùa Vọng là để chúng ta điều chỉnh lại. Và bây giờ chúng ta đã thấy mùa Vọng quan trọng như thế nào. Chúng ta đã thấy sự xuất hiện của Gioan Tẩy Giả quan trọng như thế nào. Để cảnh tỉnh chúng ta, để đưa những người con cháu trở về với cha ông, đưa những kẻ ngỗ nghịch trở về với lương tâm. Mùa Vọng quan trọng như thế, nên cùng với Gioan Tẩy Giả, cùng với Giáo Hội là mẹ của chúng ta, chúng ta hãy bước vào Mùa Vọng với một lời cầu xin thấm đượm tâm tình của tiên tri và thao thức như các tông đồ, ân hận như Maria Madalena và thầm lặng nhưng hiệu quả như Nicodemo gặp Chúa ban đêm.

Lạy Chúa Giêsu Kitô,

Xin cho chúng con được biết Chúa.
Xin cho chúng con được gặp Chúa
vì Chúa đã đến giữa trần gian.
Nhưng hai mươi mốt (21) thế kỷ trôi qua
mà con vẫn chưa được gặp Chúa.
Mùa Vọng là cơ hội mở ra cho chúng con ân huệ và tình thương.
Xin cho chúng con đáp tiếng mời gọi của Chúa
để chúng con cất bước lên đường.
Gặp Chúa, biến đổi cuộc đời.
Gặp Chúa, yêu thương và hạnh phúc.
Gặp Chúa để được trời mới đất mới. Amen.


LM Phêrô Nguyễn Hồng Phúc