HOÀ THƯỢNG ĐỔ TỘI CHO NGƯỜI

Nhà của phú hộ nọ ở sát bên chùa, có một hoà thượng nửa đêm mò qua nhà phú ông để trộm đồ, vừa đưa tay lấy trộm thì bị bắt quả tang.

Chủ nhà chạy ra đuổi theo, hoà thượng ấy sợ ông chủ lấy mạng nên lúc chạy thì té trong đống bùn nhão, cả thân toàn là bùn.

Hoà thường gấp gấp đứng dậy chạy, và sợ chủ nhà nhận ra được cái đầu trọc của hoà thượng mà tố cáo, nên vội vàng lấy bùn trên tay trét trên thân mình và vẽ ra hình dáng một đạo sĩ đang đội mũ, rồi tự nói với mình : “Cứ vu khống cho đạo sĩ làm là xong !”

(Giải Uẩn thiên)

Suy tư:

Cái dễ đập vào mắt các tín hữu nhất của các tu sĩ nam nữ là cái áo dòng của họ, và cái làm cho người ta nhận ra đâu là một tu sĩ chân chính, chính là đời sống phục vụ trong khiêm tốn của họ.

Và cứ dấu này mà người ta cũng rất dễ dàng nhận ra đâu là một tu sĩ ít cầu nguyện và ít suy gẫm, đó là : cuộc sống hưởng thụ của họ, bởi vì một tu sĩ luôn cầu nguyện và suy ngắm thì không thể cam tâm sống hưỡng thụ được, đối với họ có cũng như không, tất cả đều là của người nghèo và người có nhu cầu cần thiết...

Có một vài tu sĩ sống xa hoa và hưởng thụ, họ chẳng khác chi tên hoà thượng lấy bùn trát lên mặt thành một người bận rộn, rồi đổ lỗi cho vì nhu cầu mục vụ...!!