NGƯỜI SẼ NGỰ ĐẾN TRONG VINH QUANG
Chúa Giêsu là Vua vũ trụ. Điểm thứ nhất là vì chính Ngài đã tuyên bố điều đó trước tổng trấn Philatô “Ông nói đúng. Tôi là vua” (Ga 18, 37). Điểm thứ hai là trong lời tuyên bố trước khung cảnh về Ngày phán xét chung, Chúa Giêsu cũng đã dùng từ Vua để phán xét người lành cũng như kẻ dữ. Danh hiệu này không phải là chỉ mình Đức Giêsu tuyên bố vì theo như thánh Phaolô nói với tín hữu Philipphê: “Khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: 'Đức Giê-su Ki-tô là Chúa'” (Pl 2, 10 – 11). Danh hiệu Chúa Giêsu là Vua vũ trụ phải được mọi tầng lớp và mọi thế hệ tôn vinh. Philatô là người đang có quyền kết án Chúa Giêsu, thì chính ông cũng đã hỏi Chúa Giêsu rằng: “Thế ông là vua ư?”. Còn những người Do Thái, những kẻ đối nghịch lại với Chúa Giêsu thì chính họ cũng phải chấp nhận một danh hiệu mà Philatô đã cho treo lên phía trên đầu Chúa Giêsu: “Giêsu Nadareth – Vua dân Do Thái” (Lc 23, 38).
Chúa Giêsu làm vua, nhưng Ngài đã tuyên bố rõ với Philatô: “Nhưng nước tôi không thuộc về thế gian này” (Ga 18, 36). Vậy Nước Chúa ở đâu? Căn cứ vào khung cảnh phán xét, chúng ta thấy Nước Chúa hiện diện không phải ở đâu xa, chính là ở ngay trong cõi lòng của mỗi người. Bất ngờ đến nỗi cả người lành người dữ đều bất ngờ. “Lạy Chúa có bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống, rách rưới mà cho mặc, tù rạc mà đến viếng thăm Chúa đâu” (x.Mt 25, 31 – 46). Nhưng Chúa Giêsu trả lời “Khi các con làm cho một trong những người bé mọn nhất của Ta đây là các con đã làm cho chính Ta”. Và ngược lại với kẻ dữ, “không làm cho họ là không làm cho chính Ta”. Nước Chúa hiện diện nơi những người nghèo khó, bé mọn và ở trong chính cõi lòng mỗi người. Nước Chúa được thể hiện hàng ngày trong gia đình, nên chúng ta mới đọc kinh Lạy Cha: “Nguyện cho danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến” . Gia đình đọc kinh để xin cho Nước Cha trị đến trong gia đình mình, khỏi hiểu lầm, khỏi đoán xét, khỏi kết án nhau. Khi Nước Cha trị đến sẽ đem tình yêu, tha thứ, quảng đại và đón nhận nhau trong chính gia đình của mình. Nước Chúa cũng hiện diện nơi những người tàn tật, yếu đuối thấp cổ bé họng, nơi những người bị coi là tầng lớp cuối cùng của xã hội, bởi vì “Ai làm cho những người đó là làm cho chính Ta”. Nước Chúa hiện diện vô hình mà rất hữu hình. Nước Chúa hiện diện một cách rất thầm lặng nhưng lại hết sức là công khai rõ ràng. Bởi vậy, chúng ta có thể nói rằng, Chúa Giêsu làm vua vừa ẩn vừa hiện. Vì Ngài sẽ xuất hiện trong ngày sau hết, nhưng Ngài ẩn dưới một danh hiệu là Chiên Thiên Chúa tế lễ cho Thiên Chúa Cha. Thế nên, cho dù những người lính kia có cố tình làm vương miện bằng gai đội lên đầu Chúa Giêsu, họ cố tình khoác áo đỏ để nhạo Ngài, cố tình trao cây gậy làm phủ việt cho Ngài để đập vào đầu Ngài cho gai lọt vào óc. Tất cả những cung cách đó đều đi vào trong lịch sử để cho chúng ta thấy một vị vua có đủ hoàng bào, có đủ mão gai, có đủ phủ việt cho dẫu bị kết án. Và bản án vẫn mang tên là Vua Do Thái. Vị vua ấy xuất hiện trong đau khổ nhưng lại sẽ tái hiện trong vinh quang. Vị vua ấy không phải cưỡi trên ngựa chiến nhưng cưỡi trên con lừa khiêm tốn và hòa bình. Vị vua ấy không phải là đến để định vị trên thế gian này nhưng là để những ai làm chứng, ai nghe theo sự thật thì nghe tiếng Chúa.
Nước Chúa đã có mặt ở trần gian này, đã đi vào trong mỗi gia đình và đã định vị trong cõi lòng của mỗi người nhưng nước ấy chưa viên mãn, chưa hoàn thành. Nước đó đang lớn lên cùng với thời gian cùng với mọi thời đại để rồi sẽ hoàn thành viên mãn trong ngày cánh chung. Do vậy, chúng ta tôn vinh Đức Giêsu Kitô là Chúa thì không phải chúng ta đã trở thành thần dân của Ngài trong vinh quang ngay từ hôm nay. Người Kitô hữu hôm nay cũng phải vác Thập Giá hàng ngày để đi theo Thầy mình. Người Kitô hữu hôm nay cũng đòi hỏi phải qua Thập Giá mới được tới vinh quang. Người Kitô hữu hôm nay cũng phải gieo trồng bằng máu đào của các vị tử đạo. Và chính bản thân chúng ta cũng được mời gọi gieo trồng bằng những giọt máu biểu hiện bằng hi sinh với hình tượng hóa bằng Thánh Giá.
Hôm nay Chúa làm Vua, vinh quang của Chúa cũng đang đến với mỗi người chúng ta. Khi người Kitô hữu chịu phép rửa tội họ đã được gia nhập vào hàng tư tế, tiên tri và vương đế. Họ cũng là dòng dõi vua, con của Vua, bởi vì họ là những người tự do, thoát khỏi ách nô lệ của ma quỉ, thoát khỏi quyền lực của thế gian. Họ dám nói sự thật, làm chứng cho sự thật và họ là những người thắp lên niềm hy vọng. Bởi vậy, người Kitô hữu nào hôm nay không tôn nhận vương quyền của Đức Giêsu Kitô; người Kitô hữu nào hôm nay đánh mất phẩm giá của mình là dòng dõi Vương đế thì tự bản thân họ đã đánh mất căn cước của mình. Cho nên, tôn vinh Đức Giêsu Kitô là vua vũ trụ cũng có nghĩa chúng ta là dòng dõi của vương đế. Chúng ta hãy tạ ơn Chúa. Không phải trong tự hào tự mãn, nhưng là trong khiêm tốn và biết ơn. Chúng ta hãy tôn vinh Chúa làm vua trong gia đình của mình, bởi vì Ngài đã xuất hiện và Ngài sẽ còn tái xuất hiện để hoàn thành Nước Chúa đã bắt đầu từ trần gian này, mà trần gian này không phải ở châu Mỹ, châu Âu nhưng bắt đầu từ trong mỗi gia đình chúng ta được gọi là Hội Thánh tại gia, hay là nhỏ hơn nữa, từ chính cõi lòng của chúng ta là đền thờ của Chúa Thánh Thần.
Chúa Giêsu Kitô không những làm vua của những người sống mà trên cả những kẻ chết. Đó là quyền lực thiêng liêng mà không vua chúa trần gian nào lại có thể dám sánh ví. Chính ở điểm đó mà chúng ta gọi Ngài là Vua Vũ Trụ. Hôm nay, Vua Vũ Trụ đến với chúng ta trong hình hài của một trẻ thơ. Tiếp theo đây, khi qua Chúa nhật cuối cùng trong năm Phụng vụ này, tuần sau chúng ta bước vào Mùa Vọng, bắt đầu một năm Phụng vụ mới của Giáo Hội, hướng về ngày Lễ Chúa Giáng Sinh, chúng ta sẽ thấy một trẻ thơ sinh ra nhưng nắm vương quyền trên vai và thiên hạ sẽ gọi Người là Vua Thái Bình. Chính là Đức Giêsu Kitô, Vua Vũ Trụ mà chúng ta tuyên xưng hôm nay.
Lạy Chúa Giêsu Kitô, Vua Vũ Trụ
Chúa đến trần gian với chúng con
trong hình hài một trẻ thơ hòa bình và đáng yêu.
Chúa cũng đã đi vào trong cõi lòng
của mỗi người chúng con êm đềm và hạnh phúc như vậy.
Xin cho mỗi cõi lòng chúng con,
mỗi gia đình chúng con đón nhận Chúa, tôn vương Chúa
để đến ngày chúng con được nhìn thấy Chúa trở lại
trong vinh quang trong vai trò của Vua Vũ Trụ
thì chúng con được ở trong số những người lành
cho Chúa ăn, cho Chúa uống, cho Chúa mặc
và Chúa tù rạc chúng con đến viếng thăm.
Xin cho chúng con được vào vương quốc tình yêu của Chúa,
hưởng sự sống đời đời trong vinh quang. Amen.
LM. Phêrô Nguyễn Hồng Phúc
Chúa Giêsu là Vua vũ trụ. Điểm thứ nhất là vì chính Ngài đã tuyên bố điều đó trước tổng trấn Philatô “Ông nói đúng. Tôi là vua” (Ga 18, 37). Điểm thứ hai là trong lời tuyên bố trước khung cảnh về Ngày phán xét chung, Chúa Giêsu cũng đã dùng từ Vua để phán xét người lành cũng như kẻ dữ. Danh hiệu này không phải là chỉ mình Đức Giêsu tuyên bố vì theo như thánh Phaolô nói với tín hữu Philipphê: “Khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: 'Đức Giê-su Ki-tô là Chúa'” (Pl 2, 10 – 11). Danh hiệu Chúa Giêsu là Vua vũ trụ phải được mọi tầng lớp và mọi thế hệ tôn vinh. Philatô là người đang có quyền kết án Chúa Giêsu, thì chính ông cũng đã hỏi Chúa Giêsu rằng: “Thế ông là vua ư?”. Còn những người Do Thái, những kẻ đối nghịch lại với Chúa Giêsu thì chính họ cũng phải chấp nhận một danh hiệu mà Philatô đã cho treo lên phía trên đầu Chúa Giêsu: “Giêsu Nadareth – Vua dân Do Thái” (Lc 23, 38).
Chúa Giêsu làm vua, nhưng Ngài đã tuyên bố rõ với Philatô: “Nhưng nước tôi không thuộc về thế gian này” (Ga 18, 36). Vậy Nước Chúa ở đâu? Căn cứ vào khung cảnh phán xét, chúng ta thấy Nước Chúa hiện diện không phải ở đâu xa, chính là ở ngay trong cõi lòng của mỗi người. Bất ngờ đến nỗi cả người lành người dữ đều bất ngờ. “Lạy Chúa có bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống, rách rưới mà cho mặc, tù rạc mà đến viếng thăm Chúa đâu” (x.Mt 25, 31 – 46). Nhưng Chúa Giêsu trả lời “Khi các con làm cho một trong những người bé mọn nhất của Ta đây là các con đã làm cho chính Ta”. Và ngược lại với kẻ dữ, “không làm cho họ là không làm cho chính Ta”. Nước Chúa hiện diện nơi những người nghèo khó, bé mọn và ở trong chính cõi lòng mỗi người. Nước Chúa được thể hiện hàng ngày trong gia đình, nên chúng ta mới đọc kinh Lạy Cha: “Nguyện cho danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến” . Gia đình đọc kinh để xin cho Nước Cha trị đến trong gia đình mình, khỏi hiểu lầm, khỏi đoán xét, khỏi kết án nhau. Khi Nước Cha trị đến sẽ đem tình yêu, tha thứ, quảng đại và đón nhận nhau trong chính gia đình của mình. Nước Chúa cũng hiện diện nơi những người tàn tật, yếu đuối thấp cổ bé họng, nơi những người bị coi là tầng lớp cuối cùng của xã hội, bởi vì “Ai làm cho những người đó là làm cho chính Ta”. Nước Chúa hiện diện vô hình mà rất hữu hình. Nước Chúa hiện diện một cách rất thầm lặng nhưng lại hết sức là công khai rõ ràng. Bởi vậy, chúng ta có thể nói rằng, Chúa Giêsu làm vua vừa ẩn vừa hiện. Vì Ngài sẽ xuất hiện trong ngày sau hết, nhưng Ngài ẩn dưới một danh hiệu là Chiên Thiên Chúa tế lễ cho Thiên Chúa Cha. Thế nên, cho dù những người lính kia có cố tình làm vương miện bằng gai đội lên đầu Chúa Giêsu, họ cố tình khoác áo đỏ để nhạo Ngài, cố tình trao cây gậy làm phủ việt cho Ngài để đập vào đầu Ngài cho gai lọt vào óc. Tất cả những cung cách đó đều đi vào trong lịch sử để cho chúng ta thấy một vị vua có đủ hoàng bào, có đủ mão gai, có đủ phủ việt cho dẫu bị kết án. Và bản án vẫn mang tên là Vua Do Thái. Vị vua ấy xuất hiện trong đau khổ nhưng lại sẽ tái hiện trong vinh quang. Vị vua ấy không phải cưỡi trên ngựa chiến nhưng cưỡi trên con lừa khiêm tốn và hòa bình. Vị vua ấy không phải là đến để định vị trên thế gian này nhưng là để những ai làm chứng, ai nghe theo sự thật thì nghe tiếng Chúa.
Nước Chúa đã có mặt ở trần gian này, đã đi vào trong mỗi gia đình và đã định vị trong cõi lòng của mỗi người nhưng nước ấy chưa viên mãn, chưa hoàn thành. Nước đó đang lớn lên cùng với thời gian cùng với mọi thời đại để rồi sẽ hoàn thành viên mãn trong ngày cánh chung. Do vậy, chúng ta tôn vinh Đức Giêsu Kitô là Chúa thì không phải chúng ta đã trở thành thần dân của Ngài trong vinh quang ngay từ hôm nay. Người Kitô hữu hôm nay cũng phải vác Thập Giá hàng ngày để đi theo Thầy mình. Người Kitô hữu hôm nay cũng đòi hỏi phải qua Thập Giá mới được tới vinh quang. Người Kitô hữu hôm nay cũng phải gieo trồng bằng máu đào của các vị tử đạo. Và chính bản thân chúng ta cũng được mời gọi gieo trồng bằng những giọt máu biểu hiện bằng hi sinh với hình tượng hóa bằng Thánh Giá.
Hôm nay Chúa làm Vua, vinh quang của Chúa cũng đang đến với mỗi người chúng ta. Khi người Kitô hữu chịu phép rửa tội họ đã được gia nhập vào hàng tư tế, tiên tri và vương đế. Họ cũng là dòng dõi vua, con của Vua, bởi vì họ là những người tự do, thoát khỏi ách nô lệ của ma quỉ, thoát khỏi quyền lực của thế gian. Họ dám nói sự thật, làm chứng cho sự thật và họ là những người thắp lên niềm hy vọng. Bởi vậy, người Kitô hữu nào hôm nay không tôn nhận vương quyền của Đức Giêsu Kitô; người Kitô hữu nào hôm nay đánh mất phẩm giá của mình là dòng dõi Vương đế thì tự bản thân họ đã đánh mất căn cước của mình. Cho nên, tôn vinh Đức Giêsu Kitô là vua vũ trụ cũng có nghĩa chúng ta là dòng dõi của vương đế. Chúng ta hãy tạ ơn Chúa. Không phải trong tự hào tự mãn, nhưng là trong khiêm tốn và biết ơn. Chúng ta hãy tôn vinh Chúa làm vua trong gia đình của mình, bởi vì Ngài đã xuất hiện và Ngài sẽ còn tái xuất hiện để hoàn thành Nước Chúa đã bắt đầu từ trần gian này, mà trần gian này không phải ở châu Mỹ, châu Âu nhưng bắt đầu từ trong mỗi gia đình chúng ta được gọi là Hội Thánh tại gia, hay là nhỏ hơn nữa, từ chính cõi lòng của chúng ta là đền thờ của Chúa Thánh Thần.
Chúa Giêsu Kitô không những làm vua của những người sống mà trên cả những kẻ chết. Đó là quyền lực thiêng liêng mà không vua chúa trần gian nào lại có thể dám sánh ví. Chính ở điểm đó mà chúng ta gọi Ngài là Vua Vũ Trụ. Hôm nay, Vua Vũ Trụ đến với chúng ta trong hình hài của một trẻ thơ. Tiếp theo đây, khi qua Chúa nhật cuối cùng trong năm Phụng vụ này, tuần sau chúng ta bước vào Mùa Vọng, bắt đầu một năm Phụng vụ mới của Giáo Hội, hướng về ngày Lễ Chúa Giáng Sinh, chúng ta sẽ thấy một trẻ thơ sinh ra nhưng nắm vương quyền trên vai và thiên hạ sẽ gọi Người là Vua Thái Bình. Chính là Đức Giêsu Kitô, Vua Vũ Trụ mà chúng ta tuyên xưng hôm nay.
Lạy Chúa Giêsu Kitô, Vua Vũ Trụ
Chúa đến trần gian với chúng con
trong hình hài một trẻ thơ hòa bình và đáng yêu.
Chúa cũng đã đi vào trong cõi lòng
của mỗi người chúng con êm đềm và hạnh phúc như vậy.
Xin cho mỗi cõi lòng chúng con,
mỗi gia đình chúng con đón nhận Chúa, tôn vương Chúa
để đến ngày chúng con được nhìn thấy Chúa trở lại
trong vinh quang trong vai trò của Vua Vũ Trụ
thì chúng con được ở trong số những người lành
cho Chúa ăn, cho Chúa uống, cho Chúa mặc
và Chúa tù rạc chúng con đến viếng thăm.
Xin cho chúng con được vào vương quốc tình yêu của Chúa,
hưởng sự sống đời đời trong vinh quang. Amen.
LM. Phêrô Nguyễn Hồng Phúc