VẪN LÀ KHÔNG MẶN
Có một người đang nấu canh, ông ta muốn nếm thử coi mùi vị đủ chưa, bèn múc ra một muỗng nếm thử: bỏ muối quá ít. Anh ta bèn đi lấy muối thêm vào trong nồi canh, rồi lại nếm thử, vẫn chưa đủ mặn, thế là bỏ thêm chút muối nữa, cho đến khi muối được một nửa nồi canh mà vẫn cứ không mặn.
Anh ta cảm thấy kỳ quái, tại sao vẫn cứ không đủ mặn nhỉ ? Té ra anh ta vẫn cứ nếm cái muỗng canh mà anh ta múc ra nếm lần trước tiên.
Suy tư:
Nồi canh là giáo xứ của các cha sở.
- Có những nồi canh (giáo xứ) nhạt nhẽo, cha sở tìm mọi cách để thêm muối vào cho mặn, nhưng giáo xứ vẫn cứ không mặn mà, trái lại ngày càng nhạt hơn, lý do là bởi vì như giáo dân nói: cha sở giảng một đường làm một nẽo, dạy yêu thương nhau nhưng ngài lại “đánh” những con chiên không hợp ý mình.
- Có những nồi canh (giáo xứ) quá nhạt nhẽo, cha sở thay vì nếm coi thử nó mặn nhạt thế nào, thì ngài lại nghe người này nói mặn, người nọ nói nhạt, thế là ngài nêm muối theo tính khí của những người ấy, kết quả là giáo xứ ngày càng chia rẻ sâu đậm hơn.
- Có những nồi canh (giáo xứ) vốn đã được các cha sở trước nêm mặn vừa miệng rồi, ai cũng thích thú và gắn bó với giáo xứ của mình, nhưng cha sở vốn thích chơi nổi khoe khoang, muốn nồi canh mặn nhạt theo kiêu ngạo, tự tôn tự tác của mình, mà không muốn hợp với khẩu vị của giáo dân, thế là ngài hết thêm muối, rồi lại thêm ớt cay và giấm vào nồi canh, thế là nồi canh không ra gì, giáo xứ cũng chia băm bè bảy mảng...
Nồi canh ngon là do tài nấu nướng, nêm nếm của người nội trợ, giáo xứ đoàn kết, yêu thương nhau, là do tài lãnh đạo có phương hướng của cha sở. Mà tài lãnh đạo hay nhất chính là sự cầu nguyện, khiêm tốn và biết lắng nghe vậy !
-----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Có một người đang nấu canh, ông ta muốn nếm thử coi mùi vị đủ chưa, bèn múc ra một muỗng nếm thử: bỏ muối quá ít. Anh ta bèn đi lấy muối thêm vào trong nồi canh, rồi lại nếm thử, vẫn chưa đủ mặn, thế là bỏ thêm chút muối nữa, cho đến khi muối được một nửa nồi canh mà vẫn cứ không mặn.
Anh ta cảm thấy kỳ quái, tại sao vẫn cứ không đủ mặn nhỉ ? Té ra anh ta vẫn cứ nếm cái muỗng canh mà anh ta múc ra nếm lần trước tiên.
Suy tư:
Nồi canh là giáo xứ của các cha sở.
- Có những nồi canh (giáo xứ) nhạt nhẽo, cha sở tìm mọi cách để thêm muối vào cho mặn, nhưng giáo xứ vẫn cứ không mặn mà, trái lại ngày càng nhạt hơn, lý do là bởi vì như giáo dân nói: cha sở giảng một đường làm một nẽo, dạy yêu thương nhau nhưng ngài lại “đánh” những con chiên không hợp ý mình.
- Có những nồi canh (giáo xứ) quá nhạt nhẽo, cha sở thay vì nếm coi thử nó mặn nhạt thế nào, thì ngài lại nghe người này nói mặn, người nọ nói nhạt, thế là ngài nêm muối theo tính khí của những người ấy, kết quả là giáo xứ ngày càng chia rẻ sâu đậm hơn.
- Có những nồi canh (giáo xứ) vốn đã được các cha sở trước nêm mặn vừa miệng rồi, ai cũng thích thú và gắn bó với giáo xứ của mình, nhưng cha sở vốn thích chơi nổi khoe khoang, muốn nồi canh mặn nhạt theo kiêu ngạo, tự tôn tự tác của mình, mà không muốn hợp với khẩu vị của giáo dân, thế là ngài hết thêm muối, rồi lại thêm ớt cay và giấm vào nồi canh, thế là nồi canh không ra gì, giáo xứ cũng chia băm bè bảy mảng...
Nồi canh ngon là do tài nấu nướng, nêm nếm của người nội trợ, giáo xứ đoàn kết, yêu thương nhau, là do tài lãnh đạo có phương hướng của cha sở. Mà tài lãnh đạo hay nhất chính là sự cầu nguyện, khiêm tốn và biết lắng nghe vậy !
-----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
