TRẢ LẠI CANH
N2T

Có một người vào quán cơm để ăn cơm, chủ quán hỏi anh ta ăn gì, anh ta bèn hỏi chủ quán: “Một tô bún bao nhiêu tiền ?”
Chủ quán nói: “Tám mươi xu”.
Người ấy lại hỏi: “Canh suông thì bao nhiêu ?”
Chủ quán trả lời: “Canh suông thì không cần tiền”.
Người ấy nói: “Ông cho tôi một tô canh suông”.
Canh suông đem tới, người ấy lấy từ trong áo ra hai cái bánh bao và ăn với canh, ăn xong đứng lên bỏ đi. Chủ quán nhìn anh ta lắc đầu nói không nên lời, bởi vì ông ta đã nói: canh suông thì không tính tiền.
Qua ngày hôm sau anh ta lại đến, cũng như hôm qua hỏi một tô bún bao nhiêu tiền ? Chủ quán ngước mắt nhìn té ra là người ăn canh suông hôm qua, trong lòng đã chuẩn bị bèn trả lời: “Bún một tô tám mươi xu”.
Người ấy lại hỏi: “Canh suông ?”
Chủ quán nói: “Một trăm”.
Người ấy nói: “Cho tôi tô bún”.
Tô bún bưng lên thì anh ta dùng đũa vớt hết bún mà ăn, và kêu chủ quán lại nói:
- “Tô canh suông này trả lại cho ông, cảm phiền ông thối lại cho tôi hai mươi xu !”

Suy tư:
Tô canh suông và tô bún với nước lèo thì khác nhau xa, nhưng lại có người không biết phân biệt, phải chăng là vì họ ngu hay thành thật, hay muốn làm trò hề để thiên hạ cười cho vui ?
Người Ki-tô hữu khôn ngoan thì biết phân biệt thế nào là “tô canh suông” và “tô bún nước lèo”:
- Tô canh suông là thế gian, rồi sẽ có ngày cùng tận; tô bún nước lèo là thiên đàng vĩnh viễn.
- Tô canh suông là cả đời lo toan tích trử tiền bạc, danh vọng, khi chết đi thì không đem theo được thứ gì cả; tô bún nước lèo là tích trử việc lành phúc đức, mến Chúa yêu người, khi từ giã cõi đời này thì lấy nó làm hành trang đi về cõi phúc là thiên đàng.
- Tô canh suông là kiêu ngạo, thích ức hiếp kẻ cô thế cô thân, thích vu oan giá họa cho người khác, để rồi khi từ giã cõi đời này thì mất cả linh hồn, bị phạt trong hỏa ngục đời đời với ma quỷ; tô bún nước lèo là đặt chữ nhân ái trong lòng, thương người như thể thương thân, là bênh vực và giúp đỡ người bất hạnh cô thế cô thân, thì khi chết đi họ được Thiên Chúa dọn cho nơi xứng đáng trên thiên đàng với Ngài.
Con người ta ai cũng được Thiên Chúa ban cho một trí khôn để biết phân biệt điều lành và điều dữ (tô canh suông và tô bún nước lèo), do đó mà không thể trách Thiên Chúa là không công bằng, không nhân ái khi mình bị phạt đời đời trong hỏa ngục…
Ai có tai thì nghe rồi biết, có mắt đọc thì hiểu.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com